Tần Hoài tiến bộ đã rất nhanh rồi, muốn nhanh hơn nữa thì đúng là chuyện hoang đường, một miếng không thê ăn thành kẻ mập được. Độ thuần thục Phát Diện cày càng lúc càng chậm chứng tỏ càng về sau độ khó càng cao.
Thay vì cứ bế tắc mãi ở một điểm, chi bằng phân bổ đều đặn, cày cuốc điên cuồng tất cả các kỹ năng.
Dù sao thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ vượt qua Triệu Thành An, chẳng việc gì phải chăm chăm dùng Phát Diện để vượt mặt.
Sau khi nghĩ thông suốt mọi chuyện, Tần Hoài thấy bao nhiêu khúc mắc trong lòng tan biến hết, tâm trạng lập tức nhẹ nhõm hẳn.
"Triệu Thành An, cảm ơn cậu." Tần Hoài chân thành nói.
Triệu Thành An: ”...2”
Hai chúng tôi nãy giờ 40 phút không nói với nhau câu nào, cậu cảm ơn tôi á? Cậu cảm ơn tôi cái gì?
Cảm ơn tôi vì 40 phút qua không rủ cậu nói chuyện phím, không làm ảnh hưởng đến việc cậu cày độ thuần thục à?
Hay là cậu...
Triệu Thành An dùng ánh mắt hoảng sợ liếc nhìn Tần Hoài, ngay khoảnh khắc này hoàn toàn đồng cảm với Đàm Duy An.
Không phải chứ, người anh em lại giác ngộ rồi à?
Cậu giác ngộ cái gì? Đời người có nhiều thứ cần phải giác ngộ thế sao?
Có thể chia cho tôi chút thành quả giác ngộ được không? 88 bức tranh ở nhà tôi chẳng có tác dụng quái gì cả, cậu có thể nhượng lại bức tranh cậu mua cho tôi không?
Triệu Thành An nghiêm túc quan sát ba ngày, xác định Tần Hoài không giống như trước đó uống nhầm linh đan diệu dược gì mà đột nhiên tiến bộ thần tốc, lúc này hắn mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
May quá, người anh em này chỉ làm cho người ta có cảm giác là cậu ta đã giác ngộ, chứ không phải giác ngộ thật.
Nếu người anh em này cứ đăm ba bữa lại có một cái "giác ngộ lớn”, thì những thiên tài bình thường như chúng tôi biết sống sao? Có từng nghĩ đến sự sống chết của đám thiên tài bình thường chúng tôi không hả?
Nếu Tần Hoài biết được suy nghĩ trong lòng Triệu Thành An, chắc chắn hắn sẽ vỗ vai trấn an cậu ta: Yên tâm, chỉ là giác ngộ nhỏ bình thường thôi, sẽ không có "giác ngộ lớn" đâu.
Đợi một thời gian nữa cày đầy độ thuần thục rồi, tôi sẽ cho cậu thấy một cú lớn luôn.
Trong chuỗi ngày bình lặng cày độ thuần thục, thời gian thoắt cái đã đến ngày 14 tháng 7.
Tiện thể nhắc tới, điểm thi cuối kỳ của Tần Lạc có vào ngày 7 tháng 7, thi cũng tạm ổn, không phải đội sổ. Chuyện này khiến Tần Tòng Văn và Triệu Dung vô cùng vui mừng, mừng đến mức tối hôm đó gọi ngay điện thoại cho Tần Hoài, cảm thán con gái thật sự đã lớn và hiểu chuyện rồi, cuối cùng thi cử cũng không lọt top 10 từ dưới đếm lên nữa!
Mà là đứng thứ mười ba từ dưới đếm lên
Xét thấy lớp của Tần Lạc tổng cộng chỉ có 30 học sinh, nên cũng có thể coi là đứng thứ mười tám từ trên xuống.
Tần Hoài cũng cảm thấy rất an ủi, đôi khi thành tích học tập của tụi nhỏ phải có so sánh thì mới thấy tổn thương. Mặc dù điểm của Tần Lạc vẫn hơi kém, nhưng so với hai đứa con nhà Thạch Đại Đảm thì quả thực là con ngoan trò giỏi.
Vui mừng xong, Tần Hoài càng cảm thấy gia sư mà Cung Lương giới thiệu quả nhiên rất hữu dụng. Dưới thế công ném tiền, hắn đã mời được gia sư đó đến Sơn Thị, tiện thể đóng gói luôn Hà Thành tống đến Sơn Thị để học kèm cùng Tần Lạc.
Tần Hoài bày tỏ rằng với tư cách là anh họ của Hà Thành, hắn cũng không có gì nhiều để làm cho em họ. Hai năm qua người anh họ này cũng kiếm được chút tiền lẻ, thứ khác không cho được chứ tiền học thêm thì anh họ bao tất!
Nhìn việc Tần Lạc đã 5 ngày không đăng bài lên vòng bạn bè là đủ hiểu, hiệu quả học kèm dạo này của con bé chắc là không tệ.
Hội giao lưu do Bát Bảo Trai tổ chức diễn ra từ ngày 15 đến 16 tháng 7. 9 giờ sáng ngày 15 đã bắt đầu họp, nên chiều ngày 14 Tần Hoài và Triệu Thành An đã phải xuất phát.
Với tính cách của Triệu Thành An, nếu chiều 14 đã phải ra máy bay thì đừng hòng trông cậy sáng hôm đó hắn còn lết đến Tri Vị Cư làm Điểm Tâm. Dưới lời rủ rê nhiệt tình của Triệu Thành An, Tần Hoài cũng quyết định sáng 14 ngủ nướng rồi thong thả dọn hành lý, đến chiều mới cùng hắn ra sân bay.
Đã cày độ thuần thục lâu như vậy rồi, trong suốt quãng thời gian đó Tần Hoài chỉ xin nghỉ đúng một ngày, mà ngày nghỉ đó hắn vẫn ở nhà làm Điểm Tâm cho Thạch Đại Đảm, có thể nói là chưa nghỉ ngơi một phút giây nào.
Lâu lâu lười biếng trốn việc nửa ngày cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chu sư phụ tỏ ra rất thấu hiểu cho việc lười biếng này của Tần Hoài. Làm việc phải kết hợp với nghi ngơi mới là cách rèn luyện tốt nhất. Ông không chỉ chu đáo chuẩn bị sẵn Tô Bính cho Tần Hoài mang lên máy bay ăn, mà còn cười ha hả bảo hắn nếu ở Bắc Bình chơi một ngày chưa đã thì cứ ở lại chơi thêm vài ngày.
Triệu Thành An hỏi Chu sư phụ nếu như hắn ăn hai bữa mà vẫn chưa đã thèm thì có thể ăn bữa thứ ba không.
Chu sư phụ bảo hắn cút.
Triệu Thành An ngoan ngoãn "cút" lên máy bay, tiện thể kiểm kê lại đống Điểm Tâm mà Chu sư phụ nhét cho Tần Hoài.
"Đậu xanh, bánh xốp trứng muối, bánh hoa đào, Hà Hoa Tô, bánh đào xốp, bánh mứt táo, Đản Thát, bánh ngàn lớp, Sơn Dược Cao, bánh Bát Trân, Long Tu Tô... Mấy món này nhìn phát là biết ngay Hoa sư phụ lén lút tuồn hàng riêng vào. Ơ kìa, sao hồi trước tôi đi nước ngoài chơi lại không được đãi ngộ thế này?"
LVQ8371