Bởi vì Điểm Tâm trong bếp đâu chỉ có mỗi loại Khai Tô.
Tần Hoài còn nhìn thấy năm đĩa Giải Xác Hoàng, hai đĩa Bánh Nướng nhỏ rắc vừng trắng nướng vàng ruộm thơm lừng, hai xửng bánh bao đã hấp chín nhưng không nhìn ra là nhân gì, một đĩa Diện Quả Nhi, nói chính xác hơn thì phải là đĩa trái cây thập cẩm, đây là một trong những món Điểm Tâm làm nên tên tuổi của Chu sư phụ ở Tri Vị Cư.
Trong một chiếc đĩa nhỏ bày 6 loại Diện Quả Nhi có tạo hình khác nhau, cái nào cái nấy đều nhỏ nhắn tinh xảo, sống động như thật, mà lại không phải kiểu tạo hình cơ bản như quả táo.
Ví dụ như cái đĩa đang bày trong bếp lúc này, ở giữa đặt hai chùm nho Diện Quả Nhi, một chùm nho xanh, một chùm nho tím. Không chỉ quả nho sống động như thật, mà ngay cả cuống và lá nho cũng cực kỳ chi tiết, từng đường gân trên lá đều có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Xung quanh chùm nho được xếp một vòng các loại trái cây đơn lẻ, gồm có dưa hấu cắt lát, quả nhót tây, quýt, dâu tây, quả hồng. Từ xa nhìn lại thực sự khiến người ta cứ ngỡ đây là một đĩa trái cây gọt sẵn, chỉ là không hiểu sao miếng dưa hấu lại hơi nhỏ.
Đây là món Điểm Tâm cao cấp và đắt đỏ nhất mà một thực khách bình thường nhưng có tiền, cộng thêm may mắn nổ trời khi đúng lúc Chu sư phụ đang cực kỳ vui vẻ, mới có thể mua được ở Tri Vị Cư.
Đồng thời, đây cũng là món Điểm Tâm khai vị mà Chu sư phụ sẽ dọn lên mỗi khi làm Thuyền Điểm.
Thế nhưng ở trong căn bếp này, đĩa Điểm Tâm đó chỉ miễn cưỡng giữ được tạo hình hoàn chỉnh, không bị xếp chồng lên nhau do đĩa quá nhỏ như mấy món khác, và được đặt ở một góc tương đối bằng phẳng trên bàn bếp.
Tần Hoài lại tỉ mỉ quét mắt nhìn quanh bếp một lượt, ở trong góc thấy được sủi cảo Triệu Thành An đã gói xong cùng với bánh bí đỏ đông lạnh đã chiên vàng. Ở trên kệ vốn dùng để đựng thức ăn, hắn thấy có Đường Tam Giác và Thiên Tầng Du Cáo, thậm chí lúc mở tủ lạnh ra còn thấy cả Lục Đậu Cao và Hồ Điệp Lương Quyển đang được cất ngăn mát.
Tần Hoài chợt nhớ tới lời Chu sư phụ vừa nói, rảnh rỗi làm chút Điểm Tâm để luyện tay nghề.
"Luyện tay nghề”
Định nghĩa lại về việc luyện tay nghề.
Tần Hoài dời ánh mắt khỏi vô số món Điểm Tâm rực rỡ muôn màu này, cố nén xúc động muốn ăn vụng một miếng, hạ giọng hỏi: "Thế nên rốt cuộc là tình huống gì đây? Nhiều Điểm Tâm thế này căn bản không thể nào làm xong chỉ trong một ngày được."
"Tôi thật sự không biết gì hết, tôi bị oan thật mà!" Triệu Thành An chỉ một mực kêu oan: "Đêm qua sư phụ ngủ lại nhà tôi, mớ Điểm Tâm này đương nhiên không thể làm xong trong một ngày được, từ tối qua tôi đã bắt đầu phụ bếp cho ông ấy rồi."
"Từ 7 giờ tối tan làm về nhà, làm một lèo đến 1 giờ sáng. Sáng nay hơn 6 giờ lại dậy làm quần quật tới tận bây giờ. Cậu có biết mấy món Điểm Tâm này khó làm cỡ nào không? Cậu có biết bình thường đĩa trái cây thập cẩm kia tốn bao nhiêu thời gian không? Cậu có biết vì sao ban nãy tôi không nghe máy của cậu không? Vì tôi bận ngập mặt, điện thoại còn chẳng dám bật chuông. Nếu không phải sư phụ hỏi cậu mấy giờ đến, suýt chút nữa tôi đã quên béng hôm nay mời các cậu ăn cơm, tôi còn tưởng hôm nay đang tập huấn ở nhà cơ đấy." Triệu Thành An nói đến mức nước mắt chực trào: "Hôm nay không phải ngày nghỉ sao? Sao tôi lại thấy mệt hơn cả đi làm bình thường thế này."
Nghe thấy giọng điệu bi thương đến thế của Triệu Thành An, Tần Hoài chợt không nỡ lòng nào chất vấn tiếp, nói đi cũng phải nói lại, Triệu Thành An đúng là thảm thật.
"Nên anh thật sự không biết nguyên nhân à?" Tần Hoài hỏi.
Nghe Tần Hoài hỏi vậy, Triệu Thành An lại hơi chần chừ, hắn liếc nhìn sủi cảo trong nồi, nhẩm tính xem còn câu giờ được bao lâu, do dự một lát rồi nói: "Đại khái cũng đoán được một chút."
"Có lẽ là do hôm nay cả hai chúng ta và An Du Du đều được nghỉ, Đàm Duy An cũng muốn xin nghỉ, nên sư phụ tôi đoán chừng chúng ta định tổ chức hoạt động gì đó."
"Chuyện này giờ tôi lén kể cho cậu nghe thôi, lát nữa ra ngoài nhất định phải coi như không biết gì sất nhé."
"Thật ra sư phụ vẫn luôn muốn phô diễn tay nghề thực sự của ông ấy trước mặt cậu."
"Thật đấy, cậu đừng có không tin." Triệu Thành An cẩn thận liếc nhìn cửa bếp: "Sư phụ tôi thích cậu đến mức nào chắc không cần tôi phải nói nữa, người có mắt ở Tri Vị Cư đều nhìn ra được cả. Nói trắng ra, sư phụ tôi chuộng những người có thiên phú tốt lại chăm chỉ, tốt nhất là EQ cao một chút, biết nhìn mặt gửi lời, khéo ăn khéo nói."
"Mấy hôm nay cậu không thấy lạ à? Rõ ràng sư phụ tôi thích cậu như vậy, đích danh chỉ định cậu theo ông ấy học, nhưng ông ấy lại chẳng dạy cậu cái gì mà cứ bắt tôi kèm cậu."
Tần Hoài khẽ gật đầu: "Tôi cũng thấy hơi lạ, nhưng vẫn có thể hiểu được. Dạo này Chu sư phụ bận rộn không có thời gian kèm tôi, anh kèm tôi cũng dư sức rồi, tôi cũng học hỏi được rất nhiều. Chỉ có điều duy nhất tôi không hiểu nổi là... tôi thực sự không rõ tại sao Chu sư phụ nhất quyết không cho tôi tự tay làm Điểm Tâm, tôi thấy động tay vào làm một chút thì cũng đâu có sao?"
Thấy Tần Hoài nói trúng tim đen, Triệu Thành An liền bưng miệng, rụt cổ, khom cả lưng xuống, bày ra cái tư thế như đặc công đang giao dịch bí mật, giọng nói nhỏ tới mức Tần Hoài phải ghé sát tai vào mới nghe rõ.
"Vì làm thế mới đẩy sự mong đợi của cậu lên cao trào được."
"Sự mong đợi?"
LVQ8371