Hạ Sinh có vẻ hơi ghét bỏ liếc Triệu Thành An một cái, không thèm đoái hoài gì đến hắn.
Triệu Thành An lại tiếp tục lải nhải: "Cho dù không còn da chân giò thì dính tí thịt cũng được, kẹt quá thì húp nước thịt thôi cũng xong, tớ có thể lấy khoai lang chấm nước thịt để ăn. Haizz, cậu bảo giá như hôm nay là ngày rằm thì tốt biết mấy, ngày rằm hàng tháng đều được ăn cơm gạo trắng mà."
"Cơm trắng này ăn với cái gì cũng ngon, bất kể là chan canh cá hay ăn kèm chân giò, thậm chí trộn với mỡ heo cũng ngon bá cháy."
"Nhưng mà hôm nay là ngày gì vậy nhỉ? Tớ với cậu đến Lý phủ cũng được hai tháng rồi, chưa từng thấy bữa nào đồ ăn ngon như hôm nay, nào là chân giò, nào là canh cá, tớ thấy còn có cả tổ yến, hải sâm, thịt hươu nữa chứ. Nếu không phải đã hứa với Trần sư phụ là tuyệt đối không ăn vụng đồ của chủ nhà, ban nãy tớ đã húp trộm hai ngụm canh cá rồi."
Hạ Sinh cạn lời liếc Triệu Thành An một cái: "Nghe nói cô cả nhà họ Lý đi lấy chồng nay đăng báo ly hôn, hôm nay dọn về. Lý đại thiếu gia bảo chuyện này chẳng phải hỉ sự nhưng cũng không tính là chuyện xấu, nếu đã về thì cứ bày tiệc tẩy trần đón gió."
Triệu Thành An căn bản chẳng lọt tai chữ nào, cứ tự lải nhải: "Cậu bảo đến khi nào tớ mới được sống cái cảnh bữa nào cũng có cơm trắng để ăn nhỉ? Trần sư phụ còn chăng được sống sung sướng thế. À không đúng, Trần sư phụ vốn đĩ có thể sống như vậy, nhưng tiền thuốc của Bình An đắt quá, gộp cả tiền lương hàng tháng của hai đứa mình lại cũng chẳng đủ trả tiền thuốc một tháng cho thằng bé."
"Nếu không phải tiền thuốc của Bình An quá chát, Trần sư phụ cũng chẳng rời Thái Phong Lâu để đến Lý phủ đâu. Cơ mà tớ thấy Lý phủ cũng rất ngon nghẻ, đồ ăn ở đây tốt, việc lại ít. Thật ra Thái Phong Lâu cũng không tệ, tuy không cho chúng ta ăn cơm thừa, nhưng mỗi tháng cũng được ăn ba bữa thịt. Cái dở duy nhất là ông chủ Lư không chịu đặt tên cho tớ."
"Ông chủ Lư chẳng phải là người có ăn học sao? Đặt cho tớ cái tên thì khó lắm à? Tớ có cảm giác hai năm nay ông chủ Lư cứ thấy tớ là lảng đi chỗ khác."
Đối mặt với sự lải nhải của Triệu Thành An, Hạ Sinh nuốt trôi miếng cơm cuối cùng, hết nhịn nổi bèn mắng: "Đấy là do ông chủ Lư không muốn đặt tên cho cậu chắc? Ông chủ Lư đặt cho cậu 5 cái tên cậu đều không ưng, không chê đơn giản thì lại chê phức tạp. Sư phụ tớ đặt cho cậu 2 cái, Giang sư phụ đặt cho 3 cái, cô Tuệ Cầm đặt cho 7 cái, thiếu gia Vệ Kim đặt cho 1 cái, thiếu gia Vệ Minh đặt cho 3 cái, thiếu gia Bình An mấy năm nay đặt cho cậu nhiều không đếm xuể, thế mà cậu có chịu nhận cái nào đâu."
"Bây giờ ở Thái Phong Lâu, người ta cứ nghe cậu nhắc đến chuyện đặt tên là chỉ hận không thể đi đường vòng. Hồi đầu sư phụ tớ bảo với mọi người đầu óc cậu có vấn đề thì chẳng ai tin, bây giờ sư phụ tớ giải thích đầu óc cậu thật ra rất bình thường thì mọi người cũng chả thèm tin nữa. Nhiều lúc tớ cũng không phân biệt nổi rốt cuộc đầu óc cậu có vấn đề hay không."
"Thiếu gia Bình An dạy cậu nhận mặt chữ, cậu học nhanh hơn tớ nhiều. Sư phụ truyền nghề cho cậu, cậu học cũng chắng kém gì tớ. Sư phụ cảnh cáo cậu không được ăn cắp đồ ở nơi làm việc, ở Thái Phong Lâu cậu không lấy, đến Lý phủ cậu cũng chưa từng chôm đồ."
"Nhưng cứ đến mùa thu hàng năm là cậu lại mò ra ngoài thành ăn trộm đồ ăn của bọn buôn người. Nội tạng lợn cậu trộm, khoai lang cậu cũng trộm, đến cả đậu đen cậu cũng không tha. Có những hôm tửu lâu bận rộn tan làm muộn, cậu vẫn cất công lặn lội trong đêm tối ra ngoài thành để trộm. Trộm đến mức đám buôn người tưởng gặp ma quỷ ám, phải rước đạo sĩ tới cúng bái, kết quả cậu cuỗm luôn cả mâm cơm của ông đạo sĩ."
"Tớ làm thế chẳng qua là để luyện tay nghề thôi! Lâu ngày không đi chôm chỉa thì nghề nó lục nghề mất. Lỡ đâu có ngày tớ không làm đầu bếp được nữa, tớ cũng không thể vứt bỏ cái cần câu cơm cuối cùng của mình được chứ!" Triệu Thành An lý hùng hồn đáp.
Lần này đến lượt Hạ Sinh bơ luôn Triệu Thành An mà nói tiếp: "Sư phụ nhìn trúng cậu, muốn nhận cậu làm đồ đệ thì cậu không chịu. Lý do là sư phụ giỏi bếp món mặn chứ không rành bếp bánh, mà cậu lại không muốn làm đầu bếp món mặn chỉ vì cậu thích ăn Bánh Bao bột mì trắng. Cậu còn chém gió cái gì mà thời gian làm việc của đầu bếp món mặn ở Thái Phong Lâu nhiều hơn hẳn đầu bếp bánh, trong khi tiền lương học việc thì như nhau, làm gấp đôi công việc là quá lỗ. Cậu làm sư phụ tức điên lên suýt chút nữa tống cổ cậu ra khỏi nhà."
"Cậu thấy tay nghề bếp món mặn và bếp bánh của Giang sư phụ đều đỉnh hơn sư phụ nên muốn bái Giang sư phụ làm thầy. Cậu chạy tọt đến tìm Giang sư phụ, vừa mở mồm xin bái sư xong, câu tiếp theo đã hỏi Giang sư phụ có thể đặt tên cho cậu được không."
"Ngay hôm sau, Giang sư phụ liền giới thiệu hai vị danh y cho sư phụ tớ, còn hỏi sư phụ xem có phải cậu bị đập đầu vào đâu nên bệnh tình trở nặng rồi không."
"Bảo cậu ngốc thì ai cũng thấy đầu óc cậu không bình thường. Nhưng bảo cậu không bình thường, thì nhiều lúc cậu lại khôn ranh ra phết."
LVQ8371