Chu sư phụ không hạn chế thời gian đi làm của Tần Hoài, chỉ cần có mặt ở quán trước 10 giờ sáng là được. Đồng thời ông cũng không giới hạn thời gian tan làm của Tần Hoài, chỉ cần hắn muốn, làm việc đến tận 10 giờ tối cũng chăng thành vấn đề, Chư sư phụ luôn sẵn lòng ở lại kèm cặp. Hơn nữa Tri Vị Cư cũng không thiếu những đệ tử chân truyền cày cuốc đến tận 10 giờ đêm.
Giờ phút này, Tần Hoài mới thực sự thấu hiểu được sự linh hoạt và tự do của Tri Vị Cư.
Đi làm linh hoạt, tan làm tự do, còn cụ thể mỗi ngày làm việc bao nhiêu tiếng thì hoàn toàn phụ thuộc vào sự tự giác của cậu, mà sự tự giác đó như thế nào các đại sư phụ đều thu trọn vào tầm mắt.
Tần Hoài chính là kiểu học đồ cực kỳ tự giác đó.
Học đồ Tiểu Tần sáng nào cũng đến làm trong khoảng từ 9:15 đến 9:45, tối nào cũng tan làm trong khoảng từ 9:35 đến 10:15. Trong suốt thời gian làm việc, ngoại trừ buổi chiều sẽ nghỉ ngơi khoảng 1-2 tiếng chạy đi hóng hớt buôn dưa lê với Triệu Thành An ra, thì phần lớn thời gian còn lại hắn đều bám gót Chu sư phụ để luyện chỉ pháp.
Thậm chí ngay cả thời gian họp giao ban buổi sáng hắn cũng không tha. 45 phút hợp giao ban là giờ ăn cơm nên không thể làm Điểm Tâm được, nhưng có thể tranh thủ bồi dưỡng gu thẩm mỹ về Điểm Tâm, ngắm nghía thêm nhiều loại Điểm Tâm đẹp mắt, rồi phân tích xem những loại Điểm Tâm đó đẹp ở chỗ nào.
Quá trình Chu sư phụ dạy chỉ pháp là sự truyền đạt toàn diện từ khía cạnh ý thức cho đến mặt kỹ thuật.
Kỹ thuật thì chắc chắn phải dạy rồi, chỉ pháp rất chú trọng nền tảng cơ bản, mấu chốt nhất là tay phải vững, phải nhanh, lại còn phải am hiểu cách phối màu và pha màu nữa.
Điểm này chỉ cần nhìn vào đĩa trái cây thập cẩm mà Chu sư phụ làm hôm đó là đủ hiểu. Muốn làm Điểm Tâm sống động như thật, lấy giả tráo thật, thì phải chăm chút từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Lá nho không chỉ cần làm cho giống hình thức mà còn phải có hồn, ngoài việc căn chỉnh độ dày mỏng vừa vặn, đường cong hợp lý, thì từng đường gân, màu sắc của chiếc lá, thậm chí ngay cả những đốm đen, đốm nâu li ti có thể xuất hiện trên lá cũng phải lưu tâm đến.
Đối với những món Điểm Tâm đề cao chỉ pháp đến mức cực hạn này mà nói, chi tiết chính là yếu tố quyết định sự thành bại.
Muốn làm Điểm Tâm một cách tỉ mi đến thế, ngoài việc phải học cách sử dụng hợp lý đủ loại công cụ, bao gồm nhưng không giới hạn ở kẹp nhỏ, nhíp nhỏ, kim, cán, thìa cùng hàng loạt công cụ chế tác riêng mà các sư phụ Điểm Tâm thường dùng, thì việc giữ tay cho vững cũng vô cùng quan trọng.
Nhanh tay cũng quan trọng không kém.
Một cái Diện Quả Nhi mà hì hục nặn mất ba tiếng đồng hồ thì có đẹp đến mấy cũng chẳng thể trở thành một sư phụ Điểm Tâm xuất sắc được.
Quá chậm, khách nào mà đợi cho nổi.
May mắn là, những thứ cơ bản này Tần Hoài không cần luyện tập. Cho dù Tần Hoài không cố ý luyện chỉ pháp, nhưng chỉ pháp cao cấp của hắn sờ sờ ra đó, bất luận là độ vững của tay hay việc sử dụng công cụ thì nền tảng của hắn đều tính là không tệ.
Đây cũng là lý do vì sao trước đó Triệu Thành An từng nói với Tần Hoài rằng chỉ pháp không thể luyện thành trong một sớm một chiều, mà phải dành thời gian từ từ mài giữa.
Tần Hoài không phải bắt đầu từ con số không, hắn đã có nền tảng và thoạt nhìn còn khá ổn, muốn tiến xa hơn để chinh phục độ khó cao thì đương nhiên phải tốn thời gian từ từ luyện tập rồi.
Đối với một học trò như Tần Hoài, Chu sư phụ lại có một cách dạy khác.
"Tới đây, nhìn mấy cây Bích Ngọc Thanh Thái này xem, tay đừng dừng lại, cứ tiếp tục nặn Thích Vị Bao đi, dùng mắt nhìn là được. Cậu thấy trong bốn cây Bích Ngọc Thanh Thái này cái nào làm tốt nhất? Vì sao? Mấy cái kia có vấn đề ở đâu?" Chu sư phụ đặt một đĩa Bích Ngọc Thanh Thái vừa hấp chín lên trước mặt Tần Hoài.
Gọi là Bích Ngọc Thanh Thái, thực chất là dùng bột nếp mịn và bột tẻ làm thành món Điểm Tâm có tạo hình cây cải chíp vô cùng nhỏ nhắn tinh xảo, là một loại trong nhóm Điểm Tâm bánh bột nhào, cùng loại với đĩa trái cây thập cẩm.
So với đĩa trái cây thập cẩm, độ khó của Bích Ngọc Bạch Thái thấp hơn rất nhiều, bởi vì món này nhìn qua là biết đồ giả ngay, không đòi hỏi mức độ lấy giả tráo thật quá cao. Chỉ cần làm cho đẹp mắt, tỉnh xảo, trông giống như mấy món đồ chơi mô hình nhỏ nhắn cho trẻ con là được.
Yêu cầu về chỉ pháp của loại Điểm Tâm này cũng tương đương với Diện Quả Nhi, nhưng về hương vị thì chẳng đòi hỏi gì, nguyên liệu thường chỉ là bột nếp mịn và bột tẻ đơn giản. Cũng không cần giống như Diện Quả Nhi, nhất thiết phải dùng nước ép trái cây hay rau củ để pha màu. Màu sắc của loại Điểm Tâm này thường rất rực rỡ, đồng thời mùi vị cũng chẳng ra sao, chỉ là vị của cục bột hấp chín bình thường.
Chủ yếu là ăn tiền ở cái tạo hình, bày lên bàn cho đẹp mắt mà thôi.
Tần Hoài đang cầm chiếc nhíp nhỏ gắp gai cho con nhím béo múp trên tay, nương theo hướng Chu sư phụ chỉ mà nhìn về phía mấy cây Bích Ngọc Bạch Thái trong đĩa. Bốn cây Bích Ngọc Bạch Thái có kích cỡ và tạo hình khác nhau, có cây xanh mướt trông như cải non, có cây lại xanh thẫm trông giống hệt bắp cải cẩm thạch.
Còn một cây tỷ lệ màu sắc pha chưa chuẩn, phần chuyển màu từ lá xanh sang cuống trắng quét không đều, nhìn qua giống như đang tô dở thì hết mực. Nếp nhăn trên lá cũng rất cứng nhắc, chỗ cần nở thì không nở, chỗ cần khép lại không khép, thoạt nhìn cứ như hàng tặng kèm trong chương trình mua 3 tặng 1 vậy.
LVQ8371