"Về vấn đề chỗ ở cậu cũng không cần lo lắng, Bát Bảo Trai chúng tôi có cung cấp ký tức xá nhân viên cho các vị đại sư phụ. Còn về sự khác biệt giữa hai miền Nam Bắc, thực ra bây giờ cũng chẳng có gì gọi là khác biệt cả, ở đâu mà chăng như nhau."
"Chỉ là không biết kỳ vọng về lương bổng đãi ngộ của cậu là bao nhiêu, bên tôi tạm chốt mức lương cơ bản là 5 vạn 8, hoa hồng tính riêng, mấy khoản hoa hồng này rất dễ thương lượng. Về phần bảo hiểm xã hội các kiểu thì cậu càng không phải lo, chúng tôi là nhà hàng chính quy, những chế độ này chắc chắn sẽ lo đầy đủ cho nhân viên. Không tin cậu cứ hỏi Đồng sư phụ mà xem, Đồng sư phụ là người cương trực nhất, tuyệt đối sẽ không nói dối về chuyện này đâu."
"Sau đó..."
Lăng Quảng Chiêu cứ thao thao bất tuyệt, nhưng Tần Hoài căn bản chẳng lọt tai chữ nào.
Bởi vì ngay lúc Lăng Quảng Chiêu nhắc đến chuyện bảo hiểm, âm thanh thông báo của hệ thống trò chơi đã vang lên trong đầu Tần Hoài.
"Ting, chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn [Chàng Trai Tỏa Sáng Nhất] , nhận được phần thưởng nhiệm vụ: [Một đoạn ký ức của Triệu Thành An] ."
Hóa ra không phải Lăng Quảng Chiêu ấn tượng chưa đủ sâu sắc với Tần Hoài, mà là do dây thần kinh cảm xúc của Lăng Lão Bản hơi bị delay, phải chém gió vài câu thì mới khắc sâu ấn tượng được.
"Lăng Lão Bản, anh hiểu lầm rồi, tôi không có ý định đến Bát Bảo Trai ứng tuyển đâu." Tần Hoài cười đáp, "Thực ra tôi tự có cơ ngơi riêng, tôi đang điều hành một nhà ăn cộng đồng, cũng không có ý định chuyển chỗ ở."
"Hơn nữa, cho dù tôi có muốn đến nhà hàng nào đó để giao lưu, phụ giúp hay làm việc đi chăng nữa, thì ưu tiên hàng đầu chắc chắn vẫn là Hoàng Ký. Hoàng sư phụ và Trịnh sư phụ của Hoàng Ký đã giúp đỡ tôi rất nhiều, cũng chỉ dạy cho tôi vô số điều. Lần này tôi đến tham dự hội giao lưu cũng chỉ là tạm thời đại diện cho Hoàng Ký thôi, thực sự tôi không hề có ý định đến Bắc Bình làm việc đâu."
"Rắc" một tiếng, Lăng Quảng Chiêu loáng thoáng nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn.
Lăng Quảng Chiêu: QAO
Hu hu hu hu, Tiểu Tần sư phụ thân yêu của tôi.
Hoàng Ký, tôi hận mấy người!
Sau khi ngẩng đầu lên, Tần Hoài nhìn thấy một Lăng Quảng Chiêu đang suy sụp vỡ vụn.
Lăng Quảng Chiêu rốt cuộc đã tọng bao nhiêu vào bụng thế? Sao lại no căng đến mức này, cảm giác như hắn sắp đăng xuất khỏi trái đất đến nơi rồi.
Dựa trên nguyên tắc đã diễn thì phải diễn cho trót, Tần Hoài hạ thấp giọng, chậm rãi hỏi: "Anh cảm thấy Điểm Tâm của tôi còn chỗ nào cần cải thiện nữa không?”
Lăng Quảng Chiêu âm thầm nuốt nước mắt vào trong, gào thét trong lòng: Ngoại trừ việc những món Điểm Tâm này sẽ không được bán ở Bát Bảo Trai ra, thì chẳng có cái khỉ gì cần cải thiện hết!
Nhưng Lăng Quảng Chiêu không hề nói ra, hắn chỉ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười che giấu vô cùng sượng trân, thoạt nhìn cứ như bị ăn no quá nên buồn nôn, đáp: "Rất ngon, mấy năm trước tôi toàn ở nước ngoài nên không mấy khi ăn Điểm Tâm, nhưng Điểm Tâm do Tiểu Tần sư phụ làm đã là món ngon nhất mà tôi từng được ăn rồi."
"Lăng Lão Bản, anh đúng là người tốt. Tôi biết Điểm Tâm của mình còn rất nhiều thiếu sót, anh chỉ đang muốn động viên tôi thôi. Nếu sang năm anh vẫn tổ chức hội giao lưu, hoặc lần sau tôi có cơ hội đến Bắc Bình, hy vọng anh vẫn có thể nếm thử Điểm Tâm giúp tôi giống như hôm nay. Đến lúc đó chắc chắn tay nghề của tôi sẽ còn tiến bộ hơn nữa." Tần Hoài cười nói.
Lăng Quảng Chiêu: Hu hu hu hu hu hu hu.
Tiểu Tần sư phụ khen mình là người tốt kìa, đại sư phụ bếp bánh của tôi ơi, Hoàng Ký, tôi hận mấy người!
Lăng Quảng Chiêu gượng cười: "Nhất định rồi."
Đồng Đức Yến: ...
Hai cái tên này đang làm trò gì vậy? Sao hắn cứ có cảm giác hai người này đang diễn kịch trước mặt mình nhỉ, mà ngặt nỗi hắn lại chẳng hiểu bọn họ đang diễn cái quái gì, mỗi người đều đắm chìm vào vai diễn của riêng mình đến mức không dứt ra được.
Đồng Đức Yến mặt không biến sắc cắn một miếng Ngũ Đinh Bao. Vỏ bánh mềm xốp, nhân mọng nước, vị mặn ngọt đậm đà, tuyệt đối là một tác phẩm thượng thừa, dù đặt ở tửu lâu nào thì cũng là một món ăn có sức cạnh tranh cực kỳ đáng gờm.
Đồng Đức Yến nhìn chằm chằm Tần Hoài.
Thằng nhóc này sao lại tiến bộ thần tốc thế nhỉ, nhanh đến mức vi phạm cả quy luật tự nhiên rồi.
Lẽ nào đây chính là lợi thế của việc đầu óc có vấn đề? Lăng Quảng Chiêu tuy đầu óc cũng hơi chập mạch, nhưng quả thực rất có đầu óc kinh doanh.
Đương nhiên Tần Hoài không hề biết tiếng lòng của Đồng Đức Yến và Lăng Quảng Chiêu lúc này, mà hắn cũng chẳng mấy bận tâm. Hắn chỉ đơn thuần cảm thấy hai người này đều rất tốt, đặc biệt là Lăng Quảng Chiêu.
Tần Hoài và Lăng Quảng Chiêu kết bạn WeChat với nhau. Lăng Quảng Chiêu nghe nói Tần Hoài và Triệu Thành An sẽ nán lại Bắc Bình thêm vài ngày, liền vung tay gia hạn luôn phòng khách sạn cho bọn họ. Đồng thời hắn còn tuyên bố Tần Hoài muốn chơi bao lâu thì chơi, vé máy bay chiều về dù muộn đến đâu Bát Bảo Trai cũng xin bao trọn gói.
, .A/ . F4 ^ ~- tớ . h TH 1A v ~ ^* Chỉ thiếu điều khắc luôn bốn chữ "lắm tiền nhiều của” lên mặt nữa thôi.
Tần Hoài vô cùng cảm động trước sự hào phóng của Lăng Lão Bản, liền lặng lẽ mở vòng bạn bè của Lăng Quảng Chiêu lên, thả tim cho toàn bộ các bài viết đang để chế độ công khai.
LVQ8371