Trần Thu Sinh bực bội đáp: "Gì mà gọi là tôi không nhận hắn, là người ta chê tôi thì có.”
Triệu Thành An vội vàng thanh minh: "Trần sư phụ, không phải tôi chê chú đâu, chỉ là tôi thấy Điểm Tâm chú làm không ngon bằng Giang sư phụ, nhất là Bánh Bao bột mì trắng ấy."
"Bột Bột chú làm cũng không bằng Giang sư phụ."
"Xíu Mại cũng không bằng."
"Bánh Trôi cũng không bằng."
"Bánh Gạo cũng thế nốt."
"Cái món Sơn Dược Cao này trước đây Giang sư phụ cũng từng làm, ăn ngon hơn chú làm nhiều."
"À không đúng, thực ra đâu chỉ Điểm Tâm, chú nấu món mặn cũng chẳng bằng Giang sư phụ đâu. Tay nghề của Giang sư phụ được công nhận là đỉnh nhất Bắc Bình rồi, đích thân lão Vương gia còn từng lên tiếng khen ngợi cơ mà."
Hạ Sinh vốn đang sán lại gần xem Trần Thu Sinh làm Sơn Dược Cao lập tức lẳng lặng lùi về sau mấy bước, giả vờ như mình đang bận việc khác rồi chuồn êm.
Nhìn vẻ mặt của Trần Thu Sinh lúc này, nếu không phải vì xót của sợ lãng phí đồ ăn và sợ mất việc, thì hắn đã ném thẳng củ mài vừa hấp chín vào mặt Triệu Thành An rồi.
Ïm lặng hồi lâu, Trần Thu Sinh mới nghiến răng rặn ra được một câu: "Tôi biết rồi, cậu ngậm miệng lại đi."
Giang Tuệ Cầm suýt nữa thì nín cười đến mức nội thương.
"Nhưng mà Giang sư phụ có một điểm không bằng Trần sư phụ." Triệu Thành An nói tiếp, "Chú đối xử với tôi và Hạ Sinh tốt hơn Giang sư phụ nhiều."
Trần Thu Sinh vốn đang bực mình, nghe Triệu Thành An nói câu này thì cũng chẳng giận nổi nữa, chỉ thấy bất lực. Bất lực vì chẳng hiểu sao mình lại đi so đo với một tên ngốc làm gì.
Nghe Triệu Thành An nói thế, Giang Tuệ Cầm liền lên tiếng bênh vực anh ruột mình: "Thế sao mà giống nhau được. Cậu và Hạ Sinh đều ở nhà Trần sư phụ, Trần sư phụ đối xử tốt với hai cậu là chuyện đương nhiên. Nếu các cậu mà ở nhà tôi, thì anh trai tôi cũng sẽ đối xử rất tốt với các cậu thôi."
"Khác chứ, Trần sư phụ đối xử với tôi và Hạ Sinh đặc biệt tốt luôn, chú ấy còn muốn đặt tên cho hai đứa chúng tôi nữa cơl Tuy rằng tên của tôi vẫn chưa nghĩ ra, tên của Hạ Sinh cũng chưa biết có đặt được không, nhưng Trần sư phụ sẵn lòng giúp chúng tôi đặt tên. Trên đời này chẳng có ai tốt với hai đứa chúng tôi bằng Trần sư phụ đâu!”
"Giỏi cho cái tên 'ê' nhà cậu, tôi cũng từng nghĩ cho cậu tận 7 cái tên rồi đấy nhé!"
"Khoan đã, Trần sư phụ định đặt tên cho Hạ Sinh à?" Giang Tuệ Cầm tò mò nhìn chằm chằm Trần Thu Sinh.
"Sao cô biết?"
"Hôm trước Trần sư phụ với Minh Nhất thiếu gia thì thầm to nhỏ ngoài kia, tôi ngồi xổm ở góc tường nghe lén được đấy."
"Lần sau không được nghe lén nữa đâu đấy!"
"Tôi đâu có cố ý nghe lén. Lúc đó tôi nghe bảo trong bếp có phao câu gà hun khói thừa sắp vứt đi, nên định rình xem có chôm được không thôi."
"Lại càng không được ăn vụng!"
"Cũng đâu tính là ăn vụng, tôi chỉ định chực sẵn lúc người ta vứt cái phao câu gà ra ngoài thì lao ra nhặt lên ăn đầu tiên thôi mà."
Trần Thu Sinh: Quá mệt mỏi rồi, hủy diệt đi cho rảnh nợ.
"Trần sư phụ, chú còn chưa nói tên mới là gì đâu đấy?”
"Không có gì đâu, tôi chỉ nhờ Lý thiếu gia đặt cho Hạ Sinh một cái tên nghe cho có thể diện chút thôi." Trần Thu Sinh đáp, "Chẳng phải tôi đã nhận Hạ Sinh làm đồ đệ rồi sao? Người ta nói sư phụ cũng như nửa người cha, tôi làm sư phụ mà trong túi chẳng có mấy đồng, sau này cũng chẳng để lại được tài sản gì cho thằng bé."
"Nên chỉ có thể để lại cho nó một cái tên đàng hoàng."
"Một cái tên mới, một khởi đầu mới."
"Mấy năm nay ngày nào cũng nghe cái tên 'ê' kia lải nhải chuyện cái tên quan trọng ra sao, đặt tên phải cẩn trọng thế nào, riết rồi tôi cũng ngấm vào đầu. Cứ thấy cái tên Hạ Sinh này chưa được hay lắm, muốn đổi cho nó một cái tên tử tế hơn. Khổ nỗi tôi lại ít học, chẳng có chữ nghĩa gì, nên đành phải nhờ Lý thiếu gia nghĩ hộ một cái tên thật kêu." Trần Thu Sinh vừa nói vừa cười lắc đầu.
Triệu Thành An vô cùng tự hào, lớn tiếng chốt hạ: "Tuệ Cầm tiểu thư cô thấy chưa, cái tên quan trọng lắm đấy!"
Giang Tuệ Cầm nán lại trong bếp xem đến tận bước cuối cùng cho Sơn Dược Cao vào xửng hấp. Vốn dĩ cô định nán lại đợi bánh ra lò luôn, ngặt nỗi đại tiểu thư đã về đến nơi, cô đành phải ra sảnh trước để đón khách.
Trót mang tiếng "đã đến thì phải xơ múi chút gì đó", trước khi đi Giang Tuệ Cầm vẫn kịp bốc một miếng Bột Bột nhân đậu đỏ do Triệu Thành An làm để nếm thử, kèm theo một câu nhận xét:
"Ngọt quá, lại còn hơi cứng nữa."
Tức đến nỗi Triệu Thành An dậm chân bình bịch tại chỗ, nhỏ giọng lầm bầm: "Bột Bột tôi làm cứng ở chỗ nào chứ? Tuệ Cầm đúng là vu khống mà!"
Đã biết dùng cả từ "vu khống” rồi cơ đấy, xem ra hai năm nay Triệu Thành An cũng học mót được chút văn hóa rồi.
Trần Thu Sinh thở dài thườn thượt: "Anh trai cô ấy là Giang Thừa Đức, chị dâu là Tần Uyển. Món tủ của Tần Ký Bột Bột Phô chính là các loại Bột Bột, người ta chê Bột Bột cậu làm dở thì có gì mà lạ?"
Triệu Thành An nín thinh, quay sang dán mắt vào nồi Sơn Dược Cao sùng sục, hỏi: "Trần sư phụ, một phần Sơn Dược Cao to thế này chắc Phân tiểu thư ăn không hết đâu nhỉ. Tối nay tôi phải ra ngoài thành chôm đồ nên không có thời gian rình. Chú chực sẵn giúp tôi được không, hễ thấy người ta vứt Sơn Dược Cao xuống đất là nhặt lên ngay phút mốt rồi tối mang về cho tôi ăn nhé."
Tần Hoài cảm thấy Trần Thu Sinh sắp trầm cảm đến nơi rồi.
Mà Trần Thu Sinh cũng đang trầm cảm thật, im lặng ngót nghét hơn 5 phút đồng hồ, hắn mới chậm rãi cất tiếng: "Năm nay... đi sớm thế à?"
LVQ8371