"Dùng lời của Đàm Duy An mà nói, cậu ta còn nghi ngờ con trống thiếu hai ngựm canh Mạnh Bà, nên chuyện kiếp trước vẫn chưa quên sạch đấy."
"Khả năng bắt chước mạnh là chuyện tốt, nhưng cũng là một căn bệnh chí mạng." Chu sư phụ nói, "Cậu có biết vì sao hồi mới bái tôi làm thầy, lão tam là một thiên tài nổi danh, mà bây giờ lại trở nên nhạt nhòa chìm nghỉm giữa đám đông không?"
"Vì anh ấy cái gì cũng muốn học, nên cuối cùng chẳng tinh thông cái nào ạ?" Tần Hoài suy đoán.
"Không hoàn toàn là thế. Căn bệnh lớn nhất của nó là hồi mới học nghề cứ ỷ vào thiên phú mà đâm đầu vào bắt chước, tự rước lấy cái thói quen xấu như hiện tại. Thời kỳ học đồ ai cũng sẽ bắt chước, muốn làm tốt một món Điểm Tâm thì phải bắt đầu từ việc mô phỏng, điểm này không ai tránh khỏi được."
"Nhưng muốn làm ra món Điểm Tâm thực sự thuộc về mình thì phải vứt bỏ sự bắt chước đó đi, không thể ỷ lại quá mức. Hồi tôi dạy Chu Yến và Vương Gia Nhất đều không gặp phải vấn đề này. Giờ nghĩ lại, có lẽ là do thiên phú của hai đứa nó kém xa cậu và lão tam, bọn nó chưa từng nếm được trái ngọt của sự tiến bộ thần tốc nhờ thiên phú, nên cũng chẳng sinh ra tâm lý ỷ lại."
"Nhưng hai cậu thì khác, hai cậu quá có thiên phú, và cũng quá ở lại vào thiên phú.”
"Cậu kể với tôi là lúc Tào sư phụ dạy cậu đao công, bài học đầu tiên bà ấy dạy là 'quên đi'. Lúc đó tôi còn thấy hơi kỳ lạ, đây quả thực là một phương pháp hay, nhưng rủi ro quá lớn lại quá phiền phức, người bình thường sẽ không dùng cách này. Tính cách vị Tào sư phụ kia của cậu không đến mức quá khích như vậy, chẳng tới nỗi vừa vào đã áp dụng ngay chiêu này."
"Bây giờ xem ra, vị Tào sư phụ kia lợi hại hơn tôi, cũng hiểu rõ cậu hơn tôi, với cậu chỉ có thể dùng phương pháp này."
"Hả?" Tần Hoài nghệch mặt ra, trong đầu gào thét: Không phải chứ, lại nữa à.
Lúc trước đao công của hắn mới chỉ ở mức sơ cấp, quên đi làm lại từ đầu thì dễ ợt. Nhưng bây giờ chỉ pháp của hắn đã lên hàng cao cấp rồi, chỉ pháp cao cấp làm sao mà quên được, cho hắn một gậy đánh mất trí nhớ luôn chắc?
Cơ mà cái thứ chỉ pháp này phần lớn là ký ức cơ bắp, có mất trí nhớ thì cũng chưa chắc đã quên được ấy chứ.
Thấy Tần Hoài hoàn toàn hóa đá, Chu sư phụ bèn giải thích: "Tôi biết chuyện này rất khó, nhưng muốn tiến bộ vượt bậc trong thời gian ngắn, muốn sửa sạch mấy cái thói quen xấu mà tôi còn chẳng biết cậu gom góp được bao nhiêu cái, muốn cậu không đi vào vết xe đổ bế tắc như lão tam hiện tại, thì dùng cách này vẫn còn kịp."
"Cậu cũng đâu muốn mấy năm nữa lại biến thành bộ dạng của lão tam chứ?"
Có thể nói câu này của Chu sư phụ đâm rất đau.
Đương nhiên, ông không có ý chê bai Triệu Thành An kém cỏi, nhưng vấn đề hiện tại của Triệu Thành An thì Tần Hoài cực kỳ rõ. Hắn cũng thừa hiểu với trạng thái hiện tại của Triệu Thành An, trừ phi có hệ thống trực tiếp khai sáng, nếu không thì rất khó để đột phá.
Ơ kìa, Triệu Thành An không có hệ thống, nhưng hắn có mà.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Chu sư phụ, thực ra con hiểu ý ông."
"Ý ông là việc cắm đầu bắt chước ở giai đoạn đầu hay thậm chí là giai đoạn giữa đều rất hữu ích, nhưng một khi muốn theo đuổi những thứ cao siêu hơn, tốt đẹp hơn thì sự bắt chước đó sẽ trở thành hòn đá cản đường. Mà con và anh Thành An đều đã nhiễm phải thói quen này, khó sửa hơn người bình thường rất nhiều, thế nên con đường học nghề lúc đầu của bọn con rất suôn sẻ, nhưng đến lúc cần bứt phá thì lại khó khăn hơn người khác."
Chu sư phụ hài lòng gật đầu.
"Vậy ông bảo con làm lại từ đầu là ý gì ạ? Con đâu thể nào quên sạch chỉ pháp được."
"Không cần quên sạch, nền tảng cơ bản của cậu khá tốt, mấy thứ đó có muốn quên cũng chăng quên được."
"Vậy con phải quên cái gì?"
"Thẩm mỹ."
Lần này thì trên đỉnh đầu Tần Hoài thật sự nổi lên một nùi dấu chấm hỏi.
Thẩm mỹ???
Cái thứ gọi là thẩm mỹ này mà cũng quên được sao?l
Không phải chứ, Chu sư phụ, ý ông là gu thẩm mỹ của con có vấn đề à?
Tần Hoài hận không thể lôi đống bài tập Mỹ thuật hồi Tiểu học, THCS, THPT ra cho Chu sư phụ xem, gu thẩm mỹ của hắn thực ra rất... Thôi bỏ đi, hắn vẽ vời cũng chẳng ra sao thật.
Nhưng gu thẩm mỹ của hắn chắc là cũng ổn... nhỉ?
"Gu thẩm mỹ của cậu quá rập khuôn." Chu sư phụ nói, "Mấy ngày nay bất kể tôi bảo bọn nó làm gì, cậu đều chuộng tác phẩm của lão tam hơn. Nếu tôi bảo bọn nó làm đĩa trái cây thập cẩm, hay thậm chí là Khổng Tước Khai Bình, những loại Điểm Tâm đòi hỏi phải có gu thẩm mỹ và sức sáng tạo nhất định thì không nói làm gì, đằng này mấy món tôi giao toàn là loại tương đối cứng nhắc, mang tính cơ bản."
"Điểm Tâm của những đứa khác tuy có tì vết, nhưng rõ ràng là có hồn hơn hăn. Cậu không thích, cậu chỉ ưng cái thể loại thoạt nhìn chắng soi ra khuyết điểm nào, máy móc rập khuôn cứ như được bưng y xì từ sách giáo khoa ra của lão tam.”
"Kỹ thuật thì không có cách nào đập đi xây lại, nhưng thẩm mỹ thì có."
"Có điều kỹ thuật cũng phải rèn luyện. Cậu biết vì sao mấy hôm nay tôi toàn bắt cậu luyện mấy món Điểm Tâm cơ bản này không? Tôi chỉ muốn xem nền tảng cơ bản của cậu có vấn đề gì lớn không."
"Bây giờ xem ra, kỹ năng cơ bản chẳng có vấn đề gì, nhưng gu thẩm mỹ lại có vấn đề rất lớn."
Nói đoạn, Chu sư phụ lôi ra một xấp sách dày cộp, ngót nghét cũng phải bảy tám quyển.
LVQ8371