Triệu Thành An tiếp tục chê bôi: "Cậu hóng được cái cốt truyện này ở đâu ra thế? Ảo ma Canada vậy. Thằng cha này đầu óc có vấn đề chắc? Có một sư phụ tay nghề đinh cỡ đó tận tâm dạy dỗ mà còn không biết đường hài lòng, lại còn đứng núi này trông núi nọ đòi bái người khác làm thầy, uống nhầm thuốc à."
"Chiều nay cậu chạy sang Bát Bảo Trai hóng hớt đấy à? Nghe ngóng được cái Bát Quái này ở đâu thế? Của nhà hàng nào? Chuyện giật gân cỡ này mà sao tớ chẳng hóng được tí gió máy nào nhỉ." Triệu Thành An tò mò hỏi.
"Chuyện từ thuở nảo thuở nào rồi, tớ cũng chỉ nghe đồn thổi thôi." Tần Hoài đáp.
Vừa nghe là Bát Quái từ đời tám hoánh nào, Triệu Thành An lập tức tụt hứng. Hắn bày hết đống đồ vừa mua lên bàn, nếm thử từng món Điểm Tâm một, rồi chép miệng chê bai tay nghề làm Điểm Tâm của mấy tiệm nhỏ ven đường quả nhiên chẳng ra gì.
"Lịch trình ngày mai của tụi mình thế nào?" Tần Hoài hỏi.
"Leo Vạn Lý Trường Thành. Tớ hỏi đò rồi, hình như mọi người đều lười đi, chắc lại cho tự đo hoạt động thôi.” Triệu Thành An vừa hút rột rột ly nước ô mai vừa nói, "Nước ô mai này uống cũng ổn áp phết, chắc là nấu từ ô mai hưn khói, cậu có muốn làm một ngựm không Tần Hoài?"
Tần Hoài xua tay: "Nếu là tự do hoạt động, tớ sang mượn bếp của Bát Bảo Trai làm Điểm Tâm được không nhỉ?"
Triệu Thành An lần này sốc thực sự, vẻ mặt hiện rõ mấy chữ: Người anh em à, mấy câu cậu nói lúc nãy tớ chỉ coi như cậu lại lên cơn chập mạch thường ngày thôi, nhưng cái câu cậu vừa thốt ra nghe rợn người quá đấy.
Cậu không sao chứ? Tụi mình đang đi chơi mà? Đi ăn uống nghỉ dưỡng cơ mà? Đang đi du lịch bằng tiền công ty tài trợ cơ mà? Sao cậu lại đòi cắm mặt vào làm Điểm Tâm nữa vậy?
"Chiều nay tớ tình cờ lướt mạng thấy một công thức cổ làm Sơn Dược Cao hay ho phết, nên muốn xắn tay vào làm thử."
“Ngày mai cậu có định đi đâu chơi không? Không thì theo tớ sang Bát Bảo Trai làm Điểm Tâm đi.”
10 giờ sáng hôm sau, Đồng Đức Yến nhìn Tần Hoài, Triệu Thành An và Lăng Quảng Chiêu đồng loạt xuất hiện trong bếp sau của Bát Bảo Trai, bỗng cảm thấy cái thế giới này đảo điên hết cả rồi.
Việc Tần Hoài mò đến bếp sau của Bát Bảo Trai, Đồng Đức Yến thực ra chẳng thấy lạ lẫm gì. Trong mắt hắn, Tần Hoài là một sư phụ Điểm Tâm cực kỳ chăm chỉ, chẳng thiếu tiền, chỉ thuần túy là đam mê Điểm Tâm mãnh liệt. Cảnh giới tinh thần của cậu ta đã đạt đến độ "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn", EQ cao, dẻo miệng, ngoài cái tội đầu óc hơi chập mạch ra thì cơ bản là hoàn hảo không tì vết.
Nhân vô thập toàn mà, có chút khuyết điểm âu cũng là chuyện bình thường.
Chuyện Triệu Thành An vác mặt đến bếp sau Bát Bảo Trai, Đồng Đức Yến chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận. Với tư cách là đệ tử chân truyền của Chu sư phụ, Triệu Thành An cũng có chút máu mặt trong giới ẩm thực, dù sao sư phụ của hắn cũng là đệ nhất bếp bánh danh xứng với thực mà.
Dựa trên nguyên tắc "tốt đẹp phô ra xấu xa đậy lại”, cái nết lười chảy thây của Triệu Thành An thực ra không bị đồn thổi ra ngoài quá nhiều. Đồng Đức Yến cũng chỉ loáng thoáng nghe phong phanh chút định chứ không rõ thực hư ra sao. Cộng thêm việc Triệu Thành An đi cùng Tần Hoài, nên hắn cứ mặc định là Triệu Thành An bị Tần Hoài lôi kéo, sẵn sàng bỏ qua cái buổi cày cuốc lấy tư liệu nhàm chán hôm nay để đến Bát Bảo Trai làm Điểm Tâm.
Đúng vậy, cái buổi đi lấy tư liệu thực tế nhàm chán ấy.
Theo góc nhìn của Đồng Đức Yến, việc Lăng Quảng Chiêu có thể đẻ ra cái hoạt động lấy tư liệu thực tế vào ngày thứ hai tuyệt đối là minh chứng hùng hồn cho việc đầu óc có vấn đề. Đầu bếp nhà ai lại đi lấy tư liệu thực tế cơ chứ, muốn dẫn mọi người đi chơi thì cứ nói toẹt ra là đi chơi, bày vẽ dăm ba cái lý do đạo mạo làm gì, thích vung tiền thì cứ thẳng thắn thừa nhận đi.
Kết quả là hoạt động do chính Lăng Quảng Chiêu đứng ra tổ chức, thế mà bản thân hắn lại trốn mất tăm, mò vào bếp xem mọi người nấu ăn.
Đồng Đức Yến trừng trừng nhìn Lăng Quảng Chiêu, trên mặt dán chặt hai chữ bất mãn to đùng cùng với dòng chữ: "Ông chủ, anh không bị điên đấy chứ?".
Lăng Quảng Chiêu ưỡn ngực, hơi hất cằm lên, dùng thái độ tự tin nhất có thể để bắt chuyện với Tần Hoài: "Tiểu Tần sư phụ, hôm nay cậu định làm món Điểm Tâm gì thế?”
"Sơn Dược Cao." Tần Hoài đáp, tay đã bắt đầu nhào nặn.
Lăng Quảng Chiêu lại tiếp tục rôm rả: "Sơn Dược Cao ngon đấy, mùa này ăn Sơn Dược Cao là chuẩn bài nhất rồi, cực kỳ bổ dưỡng. Tiểu Tần sư phụ, có phải cậu không ưng cái hoạt động lấy tư liệu thực tế hôm nay, chán đi leo Vạn Lý Trường Thành rồi đúng không? Ây dà, thú thật thì tôi cũng thấy leo Trường Thành nhạt nhẽo bỏ xừ, chả hiểu đứa nào nghĩ ra cái trò này nữa."
"Tiểu Tần sư phụ, cậu định nán lại Bắc Bình mấy ngày? Hay để tôi liên hệ công ty du lịch thuê hẳn một hướng dẫn viên 1 kèm 1 dẫn cậu đi quẩy thêm vài bữa nhé? Mấy chỗ như Cố Cung, Thiên Đàn đáng đi lắm đấy, chưa kể mấy con ngõ nhỏ Hồ Đồng nữa, tinh hoa văn hóa là nằm hết trong Hồ Đồng đấy."
"Bắc Bình chúng tôi cũng có vô khối tiệm bánh ngọt lâu đời, đến lúc đó tôi với hướng dẫn viên sẽ tháp tùng Tiểu Tần sư phụ đi trải nghiệm thử, mang đậm bản sắc địa phương luôn."
Tần Hoài cười đáp: "Lăng Lão Bản, không cần phiền phức thế đâu, tôi chỉ ở lại Bắc Bình đến ngày kia thôi. Ngày mai tôi với Triệu Thành An định qua Phân Viên ăn một bữa, có lịch trình riêng cả rồi, không rảnh rỗi đi lượn lờ đâu."
LVQ8371