"Hon nữa tôi cũng chắng giúp được anh cái gì, anh dựa vào năng lực của bản thân để thức tỉnh, lúc tôi quen biết anh thì anh đã tính rồi."
"Thực ra vừa nãy tôi cũng tự kiểm điểm lại, đúng là lỗi của tôi, từ lúc nhận được Nhiệm vụ Phụ tuyến làm bánh Tart trứng đến giờ, tôi lại chưa từng làm bánh Tart trứng cho anh."
"Anh còn ăn nổi không?" Tần Hoài hỏi.
Thạch Đại Đảm gật đầu thật mạnh: "Dưới 5 cái bánh Tart trứng thì chắc chắn là ăn được, nhiều hơn thì chưa chắc."
"Thế là đủ rồi, hôm nay tôi mới làm Điểm Tâm một lúc vào buổi sáng, vừa hay cũng không thấy mệt. Bây giờ vẫn còn sớm, mới hơn 7 giờ tối, đủ thời gian làm vỏ bánh ngàn lớp."
"Chỉ là không biết nhiệt độ có thích hợp không, phòng bếp ở nhà cũng không phải phòng lạnh, thôi bỏ đi, tôi chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp xuống một chút vậy."
"Lão Thạch, anh thích ăn bánh Tart trứng kiểu gì? Là loại bình thường, hay là thêm mấy thứ linh tinh như caramel, sầu riêng, xoài, việt quất, ngô." Tần Hoài bẻ ngón tay đếm những loại bánh Tart trứng màu mè hoa lá cành mà hắn biết.
"Sao cũng được." Thạch Đại Đảm đưa ra một câu trả lời tiêu chuẩn mỗi khi có ai đó hỏi bạn thích ăn gì.
"Thực sự sao cũng được." Thạch Đại Đảm cười thật thà, ngay cả giọng điệu cũng lộ ra vẻ vô cùng chất phác: "Chỉ cần là cậu Tiểu Tần làm, tôi đều thích."
"Cho dù cậu làm bánh Tart trứng vị Americano đá, cũng... cũng nhất định là có dụng ý của cậu!"
Cơ mà cũng không cần phải tin tưrởng mù quáng đến mức đấy.
Bánh Tart trứng Americano đá, đây là thứ ẩm thực địa ngục gì vậy? Nghe giống kiểu Điểm Tâm mà Âu Dương sẽ thích.
Tần Hoài tuyệt đối không nói xấu Âu Dương, bởi vì Âu Dương thật sự đã làm chuyện tương tự. Tuần trước tiệm Tiểu Âu Thủ Đả Nịnh Mông Trà vừa ra mắt sản phẩm mới: Thủ Đả Nịnh Mông Trà sủi bọt đào Americano đá, một ly Thủ Đả Nịnh Mông Trà mà chỉ nghe tên thôi đã khiến người ta tối sầm mặt mũi.
Lên kệ một tuần bán được đúng một ly, theo người thạo tin tiết lộ thì đó là đơn đặt giao hàng của La Quân.
La Quân lập tài khoản phụ viết một cái đánh giá 1 sao dài 1619 chữ, thu về hơn 300 lượt thích, toàn bộ đều là do các chủ quán từng bị ông chửi vào bấm thích. Ông chửi đến mức Âu Dương phải tắt luôn app giao hàng, trầm cảm mất ba ngày.
Về phần tại sao Tần Hoài lại biết Âu Dương trầm cảm mất ba ngày...
Weibo của Tần Hoài có theo dõi tài khoản phụ của Âu Dương, Âu Dương đã đăng liên tục ba ngày trên đó: Thủ Đả Nịnh Mông Trà sủi bọt đào Americano đá cứ thế mà không được thế tục dung thứ sao? Một món đồ uống sáng tạo đến vậy, tại sao không ai biết thưởng thức chứ???
La Quân cũng coi như là đã cống hiến cho cư dân lân cận rồi.
"Yên tâm, không đâu." Tần Hoài nói, "Vậy hôm nay tôi làm loại bánh Tart trứng bình thường giống lần trước nhé."
"Lão Thạch, phiền anh vào phòng lấy giúp tôi cái áo khoác, điều hòa 16 độ lạnh quá."
Nếu nói lần đầu tiên Tần Hoài làm bánh Tart trứng là vì chưa hiểu rõ thực lực của bản thân, cộng thêm việc trước đó chưa từng làm nên có chút căng thắng, thì bây giờ làm bánh Tart trứng có thể nói là dễ như trở bàn tay.
Tần Hoài trong mấy ngày xem Triệu Thành An làm Cát Tường Vạn Tự Quyển, đã có hiểu biết sâu sắc hơn về các loại Điểm Tâm vỏ ngàn lớp. Dù cho sau lần làm bánh Tart trứng đó hắn không làm lại nữa, thì lúc nhào bột vẫn vô cùng đắc tâm ứng thủ.
Thạch Đại Đảm cứ thế tựa vào cửa phòng bếp đứng nhìn.
"Lão Thạch, anh thích vỏ bánh kết cấu thế nào? Cứng một chút, hay viền cứng đáy mềm, hoặc là mỏng và giòn xốp một chút?" Tần Hoài vừa nhào bột vừa hỏi.
Thạch Đại Đảm bình thường chỉ phụ trách ăn, rất ít khi đưa ra ý kiến. Nghĩ ngợi một chút, dù Tần Hoài không nhìn thấy, hắn vẫn cười thật thà: "Sao cũng được, chỉ cần là cậu Tiểu Tần làm cho tôi thì tôi đều thích."
Tần Hoài vừa nhào bột vừa nói: "Vậy tôi sẽ làm loại vỏ mỏng giòn xốp, nhân bánh thật mềm. Lão Thạch thích ăn đậm vị ngọt nhiều, lúc pha hỗn hợp trứng tôi sẽ cho thêm chút đường... Hay là tôi làm luôn bánh Tart caramel cho anh nhé?”
Thạch Đại Đảm sững sờ: "Cậu Tiểu Tần, sao cậu biết tôi thích ăn ngọt?"
Tần Hoài cười cười: "Lão Thạch, anh ở chỗ tôi ăn nhiều Điểm Tâm như vậy, đương nhiên tôi phải biết anh thích ăn kiểu gì chứ."
"Bánh bao anh thích ăn loại bột mì trắng tinh, không thêm bất cứ thứ gì khác. So với Màn thầu rượu nếp thì thật ra anh thích Bánh bao bột mì trắng hơn. Bản thân bánh phải mềm xốp và dai dẻo, anh còn đặc biệt thích ăn lớp vỏ ngoài. Mỗi lần ăn Bánh bao bột mì trắng, anh đều bóc lớp vỏ ngoài ăn trước rồi mới ăn phần còn lại."
"Xíu mại anh thích ăn loại gạo nếp trộn nấm hương thái lựu, Bánh Bao Nhân Thịt Cừu thì anh ăn ít nhất."
"Về phần đồ ngọt... Tuy rất nhiều người cảm thấy 'không ngọt là lời khen cao nhất dành cho đồ ngọt, nhưng Lão Thạch anh rõ ràng là thích ăn kiểu ngọt hắn. Anh thích ăn đồ đậm vị, ăn món thịt thì thích loại nước sốt sệt sệt để trộn cơm, thịt xào ớt phải thật cay, thịt thăn xào chua ngọt phải thật ngọt, ngay cả mướp đắng xào tỏi cũng phải ăn loại thật đắng."
"Tôi nói không sai chứ?" Tần Hoài hỏi, quay đầu lại liếc nhìn Thạch Đại Đảm một cái.
Thạch Đại Đảm đờ đẫn cả người, hắn tựa hẳn vào cửa phòng bếp, thân hình mập mạp thoạt nhìn giống hệt vai phụ trong phim hài. Đôi mắt vốn đã nhỏ đi một chút do dạo này béo lên hơn chục cân nay mở to hết cỡ, ánh mắt ngập tràn sự chấn động, cảm động cùng những cảm xúc phức tạp khó nói thành lời.
Thấy Thạch Đại Đảm mãi không trả lời, Tần Hoài xoay hẳn người lại, hơi nghi hoặc hỏi: "Tôi nói sai chỗ nào sao?"
LVQ8371