Cái gì cơ? Bạn bảo Tiểu Tần thực ra chăng rành loại Điểm Tâm này, món Điểm Tâm tủ của cậu ấy không phải thể loại này á? Bạn thì biết cái đếch gì! Cậu ấy không rành là do trước kia chưa đồn thời gian tâm huyết vào thôi, chưa va phải danh sư trong mảng này thôi. Chỉ cần Tiểu Tần muốn, cậu ấy chắc chắn sẽ master cái một
Không ít vị đại sư phụ tay nghề không bằng Chu sư phụ, mà chỉ số vũ lực cũng xách dép cho ông, bắt đầu thầm thì chửi đổng trong bụng: Cái lão Chu Quang Hải nhà ông thì có tài đức mẹ gì cơ chứ? Ông ngon lắm à? Chẳng qua chỉ là cái danh Đệ Nhất Bạch Án quèn thôi sao? Đâu phải ông vừa debut đã chễm chệ top 1 Bạch Án, cũng trầy da tróc vẩy chật vật bao nhiêu năm mới lết lên được chứ có phải out trình thiên hạ đâu, ông cũng chả đỉnh đến thế đâu nha.
Ông lấy đâu ra cái thể diện mà đòi ẵm trọn Tiểu Tần, Tiểu Tần đã bái ông làm thầy đâu. Chẳng qua thi thoảng lúc riêng tư cậu ấy bỏ qua chữ Chu, gọi ông một tiếng sư phụ thôi, chứ bình thường vẫn cung kính gọi ông là Chu sư phụ đấy thôi.
Cũng may Chu Quang Hải nhà ông còn biết điều, biết giữ sĩ diện, không đi lừa phỉnh Tiểu Tần bái mình làm sư phụ.
Dăm ba cái danh Đệ Nhất Bạch Án thực ra cũng chỉ đến thế là cùng, đọ trình làm loại Điểm Tâm xx thì vẫn cứ phải là tôi. Lão Chu Quang Hải ông dạy dỗ đủ lâu rồi, dẹp sang một bên đi, đến lượt tôi ra tay rồi!
Có vị đại sư phụ thì ghim trong lòng, có vị thì lén lút hành động luôn.
Mỗi ngày Tần Hoài nặn ra cả đống đồ ăn sáng cơ bản thế này, kiểu gì cũng va trúng chuyên môn của một vị đại sư phụ nào đó. Đương nhiên lúc hắn đang cắm mặt làm Điểm Tâm thì chẳng ai dám phá bĩnh, nhưng lúc họp giao ban sáng thì hắn lại rảnh tay. Thế là không ít đại sư phụ cố tình canh me lúc họp sáng, dúi thẳng cuốn bí kíp chép tay của mình vào ngực hắn, rồi bắt đầu lải nhải thao thao bất tuyệt.
Hiện tại công việc chính của Tô Lão Bản trong buổi họp sáng là đứng ra hòa giải mâu thuẫn do mấy vụ dúi bí kíp loạn cào cào của các đại sư phụ gây ra.
Có vị đại sư phụ dăm ba bữa mới dúi một lần, có vị thì ngày nào cũng nhét. Mấy người dăm bữa dúi một lần đương nhiên thấy ngứa mắt với hội ngày nào cũng nhét, cảm thấy đám đó toàn lươn lẹo kiếm fame, làm phí thời gian của Tần Hoài. Đào đâu ra lắm kinh nghiệm mà đúc kết thế, trình độ của các ông cũng chỉ đến thế thôi, có móc mớ rác rưởi gì ra cũng chả ăn thua!
Thế là thù mới hận cũ cùng lúc bùng nổ, từ vụ cuốn bí kíp cãi nhau lây sang chê bai trình độ đối phương cùi bắp, rồi gạ kèo solo Điểm Tâm. Chẳng ai phục ai, lại tiếp tục cãi nhau ỏm tỏi.
Vốn dĩ cuộc họp sáng chỉ kéo dài 20 phút, giờ bị kéo lê thê thành 40 phút, mâu thuẫn chồng chất căn bản là hòa giải không xưể.
Đương nhiên, ba cái chuyện tào lao này cũng chỉ là chút nhạc đệm chẳng đáng bận tâm.
Ít nhất đối với Chu sư phụ thì là vậy. Với tư cách là đại sư phụ danh chính ngôn thuận dẫn dắt Tần Hoài hiện tại, ông căn bản đếch cần phải hạ mình dúi bí kíp cho hắn mỗi ngày như mấy người kia. Ông thích chỉ bảo kiểu gì thì chỉ bảo kiểu nấy, chỉ cần hắn mở lời là ông sẵn sàng xắn tay áo múa chảo thị phạm luôn tại trận.
Đương nhiên, Chu sư phụ cực hiếm khi làm vậy.
Sư phụ cầm tay chỉ việc cho đồ đệ thường chỉ diễn ra ở giai đoạn vỡ lòng, khi đó bắt chước chính là phương pháp học tốt nhất. Hiện tại Tần Hoài đâu phải đang tăm tia học món mới, hắn chỉ đơn thuần là cày cuốc độ thuần thục kỹ năng. Dù Chu sư phụ mù tịt chẳng hiểu cái độ thuần thục trong hệ thống game mà hắn ảo tưởng ra rốt cuộc là cái quái gì, nhưng ông lờ mờ nhận ra hắn đang ở giai đoạn nước rút của quá trình tích tiểu thành đại.
Hắn đếch cần học thêm bất kỳ kỹ xảo hay món nghề mới nào, hắn chỉ cần liên tục trau đồi những gì đã biết, tạo đựng một nền móng đắng cấp hơn.
Đây cũng là lý do dạo này Chu sư phụ hễ nhìn Tần Hoài là lại cười tít mắt. Thằng nhóc này ngộ tính quá khủng, quá rành rọt mục tiêu của bản thân, hơn nữa lại cày cuốc quá trâu bò, nghị lực và lòng kiên trì không phải dạng vừa.
Chứ cứ nhìn sang lão Tam nhà ông mà xem.
Chu sư phụ bất giác thở dài thườn thượt.
"Chu sư phụ, sao thế ạ?" Tần Hoài hỏi, nương theo ánh mắt của Chu sư phụ nhìn sang mẻ Tứ Hỉ Hoa Quyển bên cạnh.
3 .A ~ ~. TA ` xi ^ ` ^ ⁄ ^ H . Z Vì Chu sư phụ chắng bao giờ chõ mũi vào xem Triệu Thành An làm Điểm Tâm gì, nên hắn luôn thích nặn món nào thì nặn. Hồi trước toàn vớ đại mấy món dễ xơi mà làm, còn bây giờ thì...
Tần Hoài giỏi món gì, hắn nặn món nấy.
Hôm kia hì hục cả ngày nặn Tam Đinh Bao, hôm qua cắm mặt làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, hôm nay lại vật lộn với Tứ Hỉ Hoa Quyển.
Chẳng qua là hiện tại Triệu Thành An chưa biết nặn Song Giải Bao thôi, chứ không đợi hai tháng nữa tới mùa cua, khéo cả cái Tri Vị Cư này sẽ nức mũi vì mùi Song Giải Bao của hắn mất.
Ngay cả một kẻ ngày ngày u mê cày độ thuần thục không lối thoát như Tần Hoài cũng lờ mờ cảm thấy Triệu Thành An hình như hơi bị dở hơi rồi.
Ngẫm lại cũng phải, Phù Du vốn đĩ mang bản tính lười nhác, thích bay nhảy trải nghiệm những điều mới lạ để tận hưởng nhân sinh. Triệu Thành An là một con Phù Du không thiếu tiền, chịu vác mặt đi làm đã là cảm động trời đất rồi, bắt hắn 7 giờ sáng lóc cóc tới chỗ làm thì thà bảo hắn đi đầu thai reset lại cuộc đời cho xong.
Tần Hoài cảm thấy mình phải lên tiếng nói đỡ cho Triệu Thành An vài câu.
LVQ8371