Triệu Thành An bừng tỉnh: "Anh hiểu rồi, chính là bức tranh này rất hợp nhãn cậu đúng không? Mua tranh là phải mua kiểu đấy, tin tưởng vào ánh mắt của mình. Thế này đi, 1800 tệ này để anh trả, coi như quà gặp mặt tặng cậu. Lần trước vốn bảo mời mấy cậu ăn cơm, kết quả cuối cùng Điểm Tâm anh làm cậu chăng ăn miếng nào, chỗ sửi cảo còn lại anh phải gặm ở nhà suốt 5 ngày mới hết, đĩa bánh bí đỏ chiên kia cuối cùng anh chịu hết nổi phải mang sang cho bố mẹ, thế mà mẹ anh còn chê bánh bí đỏ mềm nhữn ăn không ngon."
"Cái bánh bí đỏ mềm nhũn không ngon đó có thể trách anh được sao? Đâu phải anh làm, anh mua hàng bán thành phẩm ở siêu thị mà, muốn trách thì phải trách nhà sản xuất chứ!" Triệu Thành An hùng hồn nói lý, ngay khi Tần Hoài cứ tưởng anh ta chuẩn bị chửi đổng nhà sản xuất, Triệu Thành An lại bất ngờ bẻ lái: "Tần Hoài, anh chỉ có một chuyện muốn nhờ cậu."
"Lát nữa cậu nhớ cầm kỹ hóa đơn mua tranh, đừng cho sư phụ anh thấy, sư phụ có hỏi thì cứ bảo bức này mua 3600 tệ nhé."
"Trước lúc tới đây sư phụ anh có dặn rồi, nếu cậu ưng bức tranh nào, anh sẽ mua luôn cho cậu, ông ấy thanh toán."
Không phải chứ người anh em, đều là Tinh Quái cả rồi mà anh còn định làm giả sổ sách tham ô, bào thêm của sư phụ 1800 tệ nữa à.
Anh là Phù Du, không phải Tỳ Hưu, cũng chăng phải Tam Cước Kim Thiềm, mấy năm nay đầu tư vào cổ phiếu, chứng chỉ quỹ, đồ cổ với tác phẩm nghệ thuật lỗ nặng đến thế cơ à? Thiếu tiền đến cái mức này luôn rồi?
"Em... em sẽ giả vờ như không biết gì sất." Tần Hoài khéo léo đáp.
Triệu Thành An có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ lại cũng thấy dễ hiểu, dù sao 1800 tệ mình đút túi cũng đâu có chia 900 tệ cho Tần Hoài, anh ta bèn dịu giọng: "Cũng được, cậu cứ giả vờ không biết đi, phần còn lại cứ để anh lo."
Nhìn bộ dạng này của Triệu Thành An, Tần Hoài thực sự cảm thấy anh ta không giống Tinh Quái cho lắm, mà lại giống con người quá. Chủ yếu là cũng chẳng nhìn ra anh ta có chấp niệm gì ở phương diện nào, chấp niệm duy nhất có lẽ là không muốn cắm rễ ở một chỗ thành thật đi làm, mà lúc nào cũng muốn ra ngoài chơi.
Chuyện này cũng dễ hiểu thôi, đừng nói là Tinh Quái, con người chẳng phải cũng vậy sao? Nếu có thể, ai lại muốn chôn chân ở một chỗ cắm mặt đi làm, ai mà chẳng muốn ra ngoài chơi, ai mà chẳng muốn chu du thế giới, ai mà chẳng muốn mua sắm thả ga chứ.
"Anh Thành An, anh biết Phù Du không?” Tần Hoài hỏi.
Triệu Thành An sáng rực cả mắt: "Phù Du á? Phù Du gì? Có phải đằng sau còn có bức tranh nào tên là Phù Du không? Cậu cũng ưng bức đó rồi à, tốt quá, mau dẫn anh đi xem thử đi, bức tranh đó có đắt không? Nếu đắt quá thì anh thấy cũng chẳng cần mua đâu, giá tầm 3000 tệ là đẹp nhất, đến lúc đó anh sẽ báo lên 5000 tệ, bình thường anh mua tranh cũng hay báo giá cỡ này."
"Nhỡ Chu sư phụ mà biết..."
"Sư phụ anh biết thừa ấy chứ." Triệu Thành An thản nhiên nói, "Bình thường anh làm Điểm Tâm số lượng không nhiều, hơn nữa còn hay đi chơi, bao gồm cả đầu tư, mua dăm ba cái thứ linh tinh này tốn kém lắm, tiền không đủ xài, sư phụ anh vẫn luôn biết mà."
"Sư phụ anh không thiếu tiền, bình thường cũng hay trợ cấp cho ba người bọn anh, chỉ có điều cách trợ cấp cho sư huynh sư tỷ thì quang minh chính đại hơn. Ví dụ như mua đồ tẩm bổ cho con của sư huynh sư tỷ, đăng ký lớp học thêm, giới thiệu giáo viên dạy năng khiếu, hoặc là trực tiếp lì xì luôn."
"Nhưng anh chưa kết hôn, chưa có con, càng không có người yêu, sư phụ cũng không thể lấy lý do trợ cấp cho mấy cái sở thích linh tỉnh của anh được, sợ sẽ tiếp tay cho cái thói ngày nào cũng chơi bời lêu lổng, không đồn tâm trí vào làm Điểm Tâm của anh. Thế nên sư phụ mới dùng cách này để âm thầm trợ cấp cho anh, chỉ cần anh không kê khống hóa đơn quá đáng, thì cơ bản ông ấy đều nhắm mắt làm ngơ."
Triệu Thành An cười hì hì: "Anh hiểu mà, cậu không có sư phụ nên rất khó hình dung được kiểu chung sống này của bọn anh. Cách bái sư ở Tri Vị Cư vô cùng truyền thống, các đại sư phụ không bao giờ tùy tiện nhận đồ đệ, một khi đã nhận thì phải dâng trà hành lễ bái sư, trong suốt thời gian học nghề đồ đệ về cơ bản là không có lương. Sư phụ phải lo liệu chuyện ăn mặc ở đi lại cho đồ đệ, lễ tết phải lì xì, truyền dạy tay nghề, sư phụ chính là chỗ dựa của đồ đệ, đồng thời đồ đệ cũng là thể diện của sư phụ."
"Tóm lại là rất giống quan hệ thầy trò thời xưa, vừa là thầy trò vừa là cha con. Năm lớp 8 anh đã bái sư phụ làm thầy rồi, sư phụ đối với anh chẳng khác gì bố đẻ, số lần bố anh tẩn anh còn không nhiều bằng sư phụ tẩn anh đâu. Đến giờ anh vẫn nhớ như in lúc anh mới bái sư, bố anh đã nói với sư phụ thế này: Cứ tẩn nó thật mạnh vào, bình thường ở nhà tôi không nỡ đánh, bây giờ cuối cùng cũng tìm được người tẩn nó rồi."
Tần Hoài nghe Triệu Thành An kể vậy, nhất thời cũng thấy hơi cảm khái, nhưng hắn hoàn toàn có thể hiểu được: "Em hiểu ý anh, em cũng hiểu kiểu quan hệ này."
"Cảm giác giống hệt như lúc em được bố mẹ nuôi nhận nuôi năm 11 tuổi ấy, trước đó em không có bố mẹ ruột, nhưng lại có một người mẹ là viện trưởng Tần. Sau này em có thêm một đôi bố mẹ nữa, bọn họ không phải bố mẹ ruột của em, nhưng đối xử với em cực kỳ tốt, quan hệ giữa anh và Chu sư phụ chắc cũng giống như vậy."
LVQ8371