Mối quan hệ xã hội của Đồng Đức Yến tệ hại, chủ yếu là do tính tình hắn quá đở dở ương ương. Rất hay sầm mặt, lật lọng một cách khó hiểu, người trong cuộc còn chắng biết mình đắc tội hắn ở chỗ nào, nói chung cứ đụng vào là đắc tội thôi.
Nếu bảo Hạ Mục Bính chỉ đơn thuần là người có tính khí nóng nảy, thích chửi bới và tấn công vô tội vạ, thì cái sự khó ở của Đồng Đức Yến lại mang tính nhắm mục tiêu rất rõ ràng. Ngặt nỗi, người bị nhắm đến lại chẳng hiểu nguyên nhân do đâu. Chính cái tính cách khó chiều, khó hiểu này đã khiến thanh danh vốn chẳng mấy tốt đẹp của Đồng Đức Yến lại càng thêm thê thảm.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là phiên bản mà Tần Hoài nghe đồn mà thôi.
Lần giao lưu ngắn ngủi ở thành phố A trước đó, Tần Hoài cảm thấy Đồng Đức Yến cũng khá tốt.
Tuy mang lại cảm giác rất xa cách, giọng điệu nói chuyện cũng cứng nhắc, nhưng làm việc thì xét hành động chứ không xét tâm. Lần đầu tiên Tần Hoài đi làm tiệc ngoài, có rất nhiều thứ hắn không hiểu, Đồng Đức Yến sẵn sàng chủ động nhắc nhở và giúp đỡ. Hơn nữa, hắn còn kết bạn WeChat với Tần Hoài, mời hắn rảnh rỗi đến Bắc Bình thưởng thức món tủ thực sự của mình, bình thường hắn cũng hay thả tim vòng bạn bè của Tần Hoài.
Đúng là một vị đại sư bếp món mặn tuyệt vời.
Lần này Tần Hoài đến Bắc Bình không báo cho Đồng Đức Yến trên WeChat, nhưng lúc đăng vòng bạn bè, Đồng Đức Yến cũng đã thả tim bài viết của hắn.
Tần Hoài bưng một ly nước chanh, đi về phía Đồng Đức Yến - người đang ngồi im một chỗ, không bấm điện thoại cũng chẳng nói chuyện, chỉ nghiêm mặt đánh giá những người xung quanh với dáng vẻ hoàn toàn cách biệt với thế giới.
"Đồng sư phụ." Tần Hoài chủ động chào hỏi.
Thấy Tần Hoài tới, Đồng Đức Yến cũng coi như rất nể mặt mà nặn ra một nụ cười nhàn nhạt, gật đầu với hắn.
"Ngồi đi." Đồng Đức Yến nói ngắn gọn súc tích.
Bên cạnh Đồng Đức Yến căn bản chẳng có ai, toàn là ghế trống, Tần Hoài liền đặt mông ngồi thẳng xuống ngay bên cạnh hắn.
"Trưa nay ăn buffet, chẳng có gì ngon đâu, chỉ là vài món đồ nguội, bánh mì, đồ ngọt, Điểm Tâm, món nóng các loại. Lịch trình chiều nay cũng chẳng có gì đáng để tham gia, y như bây giờ thôi, chỉ là đổi sang một sảnh tiệc nhỏ hơn để tán gẫu."
"Tầm 4 giờ cậu xuống bếp tìm tôi, lần trước ở thành phố A tôi đã hứa, đợi khi nào cậu đến Bắc Bình sẽ nấu cho cậu vài món tủ, tối nay là ăn được rồi." Đồng Đức Yến nói, "Cậu có kiêng ăn gì không?"
"Không có không có." Tần Hoài vội vàng đáp.
Đồng Đức Yến gật đầu, không thèm để ý đến Tần Hoài nữa, tiếp tực nghiêm mặt nhìn chằm chằm vào mấy người ở phía tây bắc.
Tần Hoài: ? Bàn đó cách Đồng Đức Yến ít nhất cũng phải hai ba mươi mét, Đồng sư phụ đang nhìn cái gì vậy chứ?
Tần Hoài hắng giọng một cái, nói: "Đồng sư phụ, chiều nay cháu có thể mượn bếp của Bát Bảo Trai được không?"
Đồng Đức Yến điềm nhiên nói: "Cái này cậu phải nói với Lăng Quảng Chiêu, chắc hắn không có ý kiến gì đâu."
"Dạo gần đây tôi có chút đột phá trong việc làm Điểm Tâm, lần trước ở thành phố A chú cũng nếm thử tay nghề của tôi rồi mà đúng không? Tôi muốn nhờ chú bớt chút thời gian nếm thử Điểm Tâm tôi làm, xem còn chỗ nào cần cải thiện nữa không. Bình thường tôi chỉ toàn giao lưu với các sư phụ làm bánh trái, cơ hội trao đổi với một đại sư bếp món mặn như chú rất hiếm, nên tôi cũng muốn nghe thử ý kiến của chú."
"Hôm nay nghe ông chủ Lăng phát biểu, tôi cảm giác ông chủ Lăng cũng có rất nhiều kiến giải độc đáo về Điểm Tâm. Không biết chú có thể giúp một tay, nhờ ông chủ Lăng nếm thử rồi cho tôi xin chút ý kiến được không?”
Vẻ mặt của Đồng Đức Yến lúc này hết còn điềm nhiên nữa, mà chuyển hẳn sang kiểu "cậu bị điên à", hắn cạn lời liếc nhìn Tần Hoài: "Nhờ Lăng Quảng Chiêu nếm giúp cậu... Cậu chắc chứ?"
"Để tôi nói giúp cậu." Đồng Đức Yến đáp, do dự một chút rồi lại hỏi thêm một câu, "Cậu có đang thiếu tiền không?"
"Chắc là... không thiếu."
Nét mặt Đồng Đức Yến giãn ra hẳn: "Vậy nếu Lăng Quảng Chiêu có nói mấy lời kỳ quái gì với cậu, cậu cứ mặc kệ hắn là được."
"Con người hắn... đầu óc cũng hơi có vấn đề, thích suy tính mấy chuyện linh tỉnh vớ vấn. Ưu điểm duy nhất là chỉ tiền cực kỳ hào phóng, cậu không thiếu tiền thì chăng việc gì phải bận tâm đến hắn."
Cũng?
Đàm Duy An, Cung Lương, hai người các cậu rốt cuộc đã đi rêu rao những gì sau lưng tôi hả?
Đồng Đức Yến dặn dò xong những gì cần nói liền dứt khoát bơ luôn Tần Hoài. Tần Hoài có thể nhìn ra hắn rất bận, nhưng chẳng biết là đang bận cái gì, thế nên hắn rất thức thời không làm phiền Đồng Đức Yến nữa mà lặng lẽ rời đi.
Toàn bộ cảnh này lọt vào đôi mắt tinh tường, tai thính như radar của Bùi Thắng Hoa, lại biến thành một kịch bản khác: Tiểu Tần sư phụ hướng nội, mắc chứng sợ xã hội, lấy hết can đảm đến bắt chuyện với Đồng Đức Yến, nhưng bị hắn lạnh nhạt hắt hủi, thế là Tiểu Tần buồn bã bỏ đi, chẳng dám giao tiếp thêm với ai nữa, đành ngậm ngùi làm người qua đường đứng xem kịch hay ở một nơi lý tưởng để hóng drama thế này.
` đ¿ “ , Z. ^ #, + Ò, Tiểu Tần à, cậu đúng là quá thảm rồi, xuất sư bất lợi, lần đầu đi bắt chuyện đã bốc trúng ngay cái tên khó ở nhất.
Quả nhiên, cái tin đồn Đồng Đức Yến nhìn Tần Hoài bằng con mắt khác trước đây đúng là xạo chó. Với cái tính tình thối tha của Đồng Đức Yến, làm sao có chuyện hắn coi trọng ai được chứ, hắn không lườm nguýt người ta đã là may lắm rồi.
LVQ8371