Tần Hoài cũng nhìn ra Trần Thu Sinh chẳng hiểu gì mấy, nhưng ông chọn cách bỏ qua luôn. Ông trực tiếp coi Triệu Thành An là một thằng ngốc có vấn đề về đầu óc, đến mức ánh mắt nhìn hắn cũng ánh lên chút xót xa thương hại.
Trẻ ăn mày bình thường mà tự nuôi béo được mình đến mức này thì coi như là tự lập tự cường, nhưng một thằng ngốc mà nuôi thân được cỡ này thì ít nhiều cũng phải trải qua bao cay đắng, cộng thêm chút thiên phú dị bẩm nữa.
"Ông chủ Trần, ngài mua cháu đi, tuy bây giờ cháu không biết chữ cũng không biết gảy bàn tính, nhưng cháu học hỏi nhanh lắm, việc gì cũng học được, cái gì cũng sẵn sàng học!"
"Nếu ngài chịu mua cháu thì ngài đặt cho cháu một cái tên đi, vừa hay cháu vẫn chưa có tên."
Tuy Trần Thu Sinh đã tốn chút đỉnh tiền cho Triệu Thành An, nhưng hiển nhiên ông không hề có ý định rước thêm một thư đồng có thể không mất tiền mua về, bèn lắc đầu từ chối thẳng thừng.
"Ta nói rồi, ta chỉ cần một thư đồng. Ta chỉ là một đầu bếp quèn, trong nhà không cần thêm người. Bây giờ với cái bộ dạng sạch sẽ này cháu đã có thể đến Thái Phong Lâu xin học việc được rồi, có được nhận hay không phải xem tạo hóa của cháu, ta chỉ giúp được đến đây thôi."
Nói xong, Trần Thu Sinh liền dẫn Hạ Sinh đi về phía nhà mình, Triệu Thành An lon ton bám theo phía sau. Đi được bảy tám bước, ông đành bất lực quay người lại, nhìn hắn với vẻ mặt hiện rõ dòng chữ: "Có phải hôm nay cháu định ăn vạ ta luôn không thế."
Triệu Thành An căn bản chẳng thèm hiểu ẩn ý trên mặt Trần Thu Sinh, cứ thế hớn hở dừng bước.
Trần Thu Sinh lại bất lực thở dài một hơi. Tần Hoài đọc thấu được nét mặt của ông, trên mặt ông lúc này rõ ràng viết dòng chữ: Thôi bỏ đi, chấp nhặt gì với một thằng ngốc, nó sống được đến cái bộ dạng này kể ra cũng chẳng dễ dàng gì.
"Cháu không có chỗ ở đúng không?"
"Không có ạ." Triệu Thành An lắc đầu: "Bình thường cháu toàn đào cái hố thôi."
Quả nhiên, Tần Hoài đoán không sai, Triệu Thành An vẫn kế thừa truyền thống tốt đẹp của loài Phù Du, tự chôn mình dưới đất.
Trần Thu Sinh do dự một lúc, cuối cùng vẫn mềm lòng: "Hôm nay cháu cứ theo ta về nhà ngủ tạm ở phòng chứa củi đi, ngày mai nếu cháu may mắn trúng tuyển, phòng chứa củi đó sẽ cho cháu ở luôn. Còn nếu rớt, ta cũng chỉ có thể chứa chấp cháu nốt đêm nay thôi."
"Nhưng cháu phải nhớ kỹ một điều, tuyệt đối không được trộm cắp bất cứ thứ gì, nếu bị ta phát hiện, ta sẽ lập tức báo quan ngay." Trần Thu Sinh nghiêm giọng cảnh cáo.
"Ông chủ Trần ngài cứ yên tâm, sao cháu lại đi trộm đồ của ông chủ mình được chứ? Cháu toàn trộm của người ngoài thôi!"
Trần Thư Sinh: "... Của ai cũng không được trộm”
Nói xong, Trần Thu Sinh cũng chẳng buồn phí lời thêm, quay người đi trước dẫn đường. Hạ Sinh bám sát gót, còn Triệu Thành An thì hớn hở chốt đoàn ở cuối.
Hoàn cảnh kinh tế của Trần Thu Sinh quả đúng như những gì ông nói, chẳng phải gia đình đại phú đại quý gì. Nhà ông nằm trong một con ngõ bình thường ở nội thành, có sân riêng độc lập không phải dùng chung với ai. Trong nhà ngoài một gian sảnh chính nho nhỏ thì có tổng cộng bốn phòng: một phòng chứa củi và ba phòng ngủ.
Thiết kế nhà của Trần Thu Sinh rất kỳ quái, thoạt nhìn đã biết là nhà chia lô tách thửa. Nhưng nếu chỉ xét riêng về diện tích và bố cục thì nó xa hoa hơn cái căn nhà nhỏ ở ngoại thành của Trần Huệ Hồng nhiều, đồ đạc nội thất cũng sắm sửa đầy đủ hơn. Trong phòng con trai của ông thậm chí còn kê cả một chiếc bàn học.
Đây đúng là một món đồ đắt giá đấy.
"Bố." Thấy Trần Thư Sinh trở về, con trai và người hầu già của ông xách theo một chiếc đèn đầu ra đón, thấy phía sau ông có hai người đi theo, cả hai đều sửng sốt.
Ánh đèn dầu chiếu rọi khiến sắc mặt con người trông vàng vọt, Tần Hoài cẩn thận quan sát cậu con trai có vẻ khá hướng nội mà Trần Thu Sinh vừa nhắc tới. Hắn phát hiện sức khỏe của vị Trần công tử này chắc là thật sự không được tốt lắm, sắc mặt cậu bé vàng vọt lại còn hơi tái nhợt, dáng người cũng khá gầy gò, nhỏ thó gầy nhom được người hầu già dắt tay, trông chỉ tầm năm sáu tuổi.
Cũng khó trách Trần Thu Sinh không muốn mua đứa trẻ quá lớn, trẻ lớn tuổi mua về lỡ có tâm tư xấu, lại thông minh một chút thì rất dễ bắt nạt Trần thiếu gia.
"Bình An, bên ngoài trời lạnh, mau vào nhà đi." Trần Thu Sinh thấy con trai đứng ở cửa liền vội vàng bước tới nắm lấy tay Trần Bình An. Thấy cậu bé tò mò đánh giá Hạ Sinh và Triệu Thành An, ông chỉ vào Hạ Sinh nói: "Bình An, sau này nó sẽ là thư đồng của con, cùng con đọc sách, chơi với con."
"Chào thiếu gia ạ." Hạ Sinh vội vàng cung kính chào hỏi.
"Còn về thằng bé này." Trần Thư Sinh chỉ vào Triệu Thành An, hơi chần chừ: "Không cần bận tâm nhiều, nó chỉ ở nhờ một đêm thôi.”
Triệu Thành An cười hì hì chào hỏi Trần Bình An, làm Trần Thu Sinh giật mình vội vàng kéo con trai đi thẳng vào trong nhà.
"Ông chủ, đây là..." Người hầu già có chút không hiểu tình hình.
Trần Thu Sinh giải thích ngắn gọn đầu đuôi mọi chuyện, bảo người hầu già sắp xếp cho Hạ Sinh tối nay ngủ chung phòng chứa củi với Triệu Thành An, đồng thời để mắt đến hắn.
Người hầu già vội vàng vâng dạ. Ông cụ cũng không chuẩn bị chăn đệm, chỉ tùy tiện rải một ít rơm rạ trong phòng chứa củi, nhét cho hai đứa mỗi đứa một cái bánh bột đen, phát cho một vò nước rồi khóa trái cửa lại.
Nghe nói Triệu Thành An là một tên trộm có vấn đề về đầu óc, người hầu già để phòng hờ vạn nhất, cảm thấy khóa cửa vẫn là an toàn nhất.
LVQ8371