Ngành bếp vốn mang tính truyền thống rất cao, những năm trước đây vẫn luôn tuân theo chế độ cha truyền con nối. Bố là đầu bếp nổi tiếng thì con trai chắc chắn cũng phải theo nghề bếp. Cho dù thiên phú có kém cỏi đến đâu, người bố cũng chỉ truyền lại bí kíp gia truyền cho con cháu nhà mình, chứ tuyệt đối không truyền cho đệ tử hay người ngoài.
Tất nhiên không phải vị danh trù nào cũng cổ hủ như vậy. Vẫn có không ít đầu bếp tư tưởng cởi mở sẵn sàng đem tuyệt học cả đời truyền lại cho đồ đệ, nhưng nếu được lựa chọn, họ chắc chắn vẫn ưu tiên con cháu nhà mình lên hàng đầu.
Phương pháp truyền thừa kiểu này rất an toàn, giúp giữ rịt lấy tay nghề cho người trong nhà. Nhưng nó cũng đi kèm rủi ro cực lớn, bởi vì nghề bếp thực chất đòi hỏi thiên phú rất cao. Huyết mạch thì có thể di truyền, chứ thiên phú thì không. Việc rất nhiều món ăn và Điểm Tâm trứ danh bị thất truyền cũng là do các danh trù rơi vào cảnh không có người kế vị.
Thế nhưng trớ trêu thay, rất nhiều món ăn và Điểm Tâm lừng danh được lan truyền rộng rãi lại là nhờ đám con cháu bất hiếu của các danh trù túng quẫn quá, đành phải mang công thức gia truyền đem bán kiếm miếng cơm.
Chỉ có thể nói là tạo hóa trêu ngươi.
Trong tình huống bình thường, cái kiểu bố ruột bất tài nên đành đẩy cháu trai lên gánh vác như nhà Đàm Duy An mới là thao tác thường thấy. Hơn nữa bố ruột của Đàm Duy An không phải chưa từng học nghề bếp, ông ấy có học nhưng thiên phú quá đối bình thường, lăn lộn trong nghề chăng làm nên trò trống gì. Cộng thêm việc bố ruột của ông ấy lại quá xuất chúng, giúp Tri Vị Cư phất lên như diều gặp gió, tiền bạc rủng rinh, mỗi năm chỉ cần ngồi nhà nhận cổ tức là đủ sống sưng túc nên ông ấy mới thảnh thơi về hưu sớm.
Từ một góc độ nào đó mà nói, bố ruột của Đàm Duy An mới đích thị là người chiến thắng trong cuộc đời này. Mới chưa đầy 40 tuổi đầu đã về hưu, đẩy luôn trách nhiệm thừa kế gia nghiệp cho thằng con trai, thực hiện thành công lối sống trên đùn cho bố già, dưới đẩy cho con nhỏ.
Đối với tư tưởng cởi mở của Chu sư phụ, Thạch Đại Đảm tỏ vẻ cực kỳ đồng tình. Hắn cũng cảm thấy chẳng có lý do gì phải bắt chẹt ép uổng con cái kế thừa gia nghiệp bằng được. Lấy hắn làm ví dụ, hắn chưa bao giờ ép con mình phải cắm đầu cắm cổ học hành để thi đỗ vào một trường đại học danh giá.
Ba cái chuyện cha truyền con nối căn bản là chẳng cần thiết. Thạch Đại Đảm mải mê buôn chuyện quá đà, thậm chí còn vô tình lỡ miệng thốt lên rằng hắn nghĩ con mình sau này khéo có khi còn chẳng làm nổi tài xế.
Nhưng không sao, dù sao những người có mặt ở đây cũng chẳng ai biết rõ lai lịch của hắn. Cho đến nay Chu sư phụ vẫn luôn cho rằng Thạch Đại Đảm là ông chú hay ông bác họ nào đó của Tần Hoài, trong lúc trò chuyện thậm chí ông còn dùng giọng điệu hơi oán trách hỏi Thạch Đại Đảm tại sao người họ hàng kia của Tần gia lúc trước không thử đến đây một chuyến, Tri Vị Cư bọn họ thực sự rất dễ vào, khách quen giới thiệu cũng được tính là đề cử.
Nếu như đưa Tần Hoài tới đây sớm hơn 10 năm, thì làm gì còn có chỗ cho Triệu Thành An nữa chứ? Triệu Thành An hoàn toàn có thể được đẩy thắng sang cho Hoa sư phụ, dù sao hắn cũng rất thích làm Mh Sợi.
Sư phụ, con vẫn còn đang ngồi trên bàn ăn Điểm Tâm đây này, ông nói như vậy thật sự ổn sao?
"Anh còn rành cả làm Mì Sợi cơ à." Tần Hoài lại phát hiện thêm một ưu điểm nữa của Triệu Thành An.
"Tôi từng nghiên cứu một thời gian, biết làm, nhưng không tinh thông." Triệu Thành An hào phóng thừa nhận, "Khoảng thời gian mới bái sư, tôi cứ nghĩ mình chính là kỳ tài ngút trời trăm năm có một. Đầu bếp bình thường có thể tinh thông một thứ đã là rất ghê gớm rồi, đầu bếp xuất sắc thì tinh thông một hai thứ, ngay cả các đại sư phụ trong Tri Vị Cư cũng có sở trường và sở đoản riêng."
"Lúc đó tôi cảm thấy bọn họ không làm được là do bọn họ kém, còn tôi thì chắc chắn làm được. Cho nên tôi cái gì cũng học, nếu không phải khi đó sư phụ tôi chưa nghiên cứu đồ ngọt phương Tây, thì tôi hận không thể học luôn cả mảng đó."
"Rồi sau đó thì như cậu thấy đấy, mỗi thứ đều học, mỗi thứ đều biết một chút. Khó quá thì không biết làm, phức tạp quá thì làm không ngon, học đi học lại bao nhiêu năm, sở trường nhất vẫn là các loại Điểm Tâm Khai Tô và Điểm Tâm bột gạo nhồi. Tôi cứ tưởng chí ít mình cũng phải chuyên tỉnh được một hai loại, loay hoay mãi cuối cùng chắng được loại nào, ngay cả sư huynh sư tỷ của mình cũng không bằng."
Triệu Thành An vô cùng tiêu sái cắn một miếng Kiềm Hoa Cung Đăng Bao: "Nhưng trước khi quen biết cậu, tôi vẫn luôn cảm thấy mình là kỳ tài ngút trời, bây giờ chưa chuyên tinh được chẳng qua là do chưa đủ thời gian thôi. Cho tôi thêm 20 năm, 30 năm, 40 năm, 50 năm, 60 năm nữa, tôi nhất định có thể chuyên tinh được tất cả."
Khoan bàn đến chuyện khác, tâm lý của Triệu Thành An thật sự rất tốt, hơn nữa còn cực kỳ có tinh thần kính nghiệp.
Nghe xem, hắn thậm chí còn sẵn sàng làm Điểm Tâm thêm 60 năm nữa cơ mà, đây là tinh thần kính nghiệp nhường nào!
"Vậy bây giờ thì sao?" Tần Hoài hơi gợi đòn hỏi.
Triệu Thành An bực bội lườm Tần Hoài một cái, lại len lén liếc Chu sư phụ. Thấy Chu sư phụ và Thạch Đại Đảm đang mải mê buôn chuyện rất vui vẻ, căn bản không chú ý tới bên này, hắn mới hạ giọng nói: "Bây giờ tôi đương nhiên vẫn là kỳ tài ngút trời!”
LVQ8371