Trải qua một đêm nỗ lực phấn đấu, Triệu Thành An có thể nói là thu hoạch đầy bồn đầy bát. Có lẽ do ăn trộm nhiều nên tầm mắt cũng được mở rộng, không giống như trước kia bạ cái gì cũng trộm, hiện tại hắn đi chôm chia chủ yếu là để mài giữa kỹ năng và giữ cho tay nghề khỏi bị lục nghề, nên việc chọn lựa mục tiêu cũng khắt khe hơn hắn.
Thịt chắc chắn là phải có, bất kể là nội tạng hay thịt đầu lợn, Triệu Thành An đều vơ vét sạch sành sanh. Cám gạo thì thi thoảng tiện tay cầm một ít, khoai lang thì tùy tình hình mà chọn củ to, rau dại nếu có loại tươi ngon thì nhổ vài nắm, còn mấy loại ngũ cốc như đậu đen, đậu nành, hạt kê, hạt ý dĩ thì nhắm sức mang được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.
Hơn nữa, Triệu Thành An bây giờ không còn cái kiểu cứ nhắm vào một tên buôn người mà vặt lông đến tận xương tủy như trước, lúc chôm đồ hắn luôn chừa lại chút đường sống, tránh dọa người ta chạy mất dép rồi sang năm lấy ai ra mà luyện tay nghề.
Cuối cùng, Triệu Thành An đã thành công vác một bao tải đầy ắp trở về trước giờ Tý.
Nhà họ Trần chẳng ai chợp mắt, tất cả đều thắp đèn ngồi ở nhà chính đợi Triệu Thành An về.
Lão bộc của nhà họ Trần đã không còn, chắc là tuổi cao sức yếu nên qua đời rồi. Trần Bình An cũng đã từ một đứa trẻ lớn lên thành thiếu niên, vóc đáng không cao, chỉ nhinh hơn 1mó, nước da rất trắng, thậm chí tái nhợt mang vẻ ốm yếu, nhìn qua là biết sức khỏe hắn không được tốt.
"Bình An, sao em còn chưa ngủ? Ngày mai em không phải đi học à?" Triệu Thành An kéo đống chiến lợi phẩm đầy ắp trở về, hưng phấn đổ toẹt đồ trong bao tải xuống đất: "Hôm nay anh chôm được đồ ngon lắm, một bọc thịt đầu lợn đấy!"
"Ngày mai em mang đến trường mà ăn nhé."
Trần Bình An không nói gì, chỉ cẩn thận kiểm tra toàn bộ đồ đạc trong bao tải một lượt. Khi phát hiện tất cả đều là đồ ăn chứ không có tiền bạc, càng không có vàng bạc trang sức, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bố ơi, toàn là đồ ăn thôi." Trần Bình An nói.
Trần Thư Sinh lúc này mới gật đầu.
"Mọi người sợ tôi trộm thứ khác à?" Triệu Thành An vô tư hỏi, "Tôi không trộm thứ khác đâu. Chẳng phải Trần sư phụ đã dặn rồi sao, nếu tôi muốn nhắm vào bọn buôn người để luyện tay nghề thì chỉ được chôm đồ ăn thôi, tuyệt đối không được ăn cắp tiền."
"Chú không nói thế nhé." Trần Thu Sinh vội vàng thanh minh cho mình, "Ý chú là lỡ có trộm rồi, thì trộm đồ ăn vẫn đỡ hơn là trộm thứ khác."
"Tối nay phủ Bối Lặc bị trộm đấy." Hạ Sinh lên tiếng, "Nghe nói mất không ít đồ giá trị, còn mất cả hai viên Đông Châu. Cục cảnh sát đang loạn cào cào lên, lùng sục bắt trộm khắp thành phố. Thấy cậu mãi không về, bọn tớ lo cậu bị cảnh sát tóm cổ nên mới thức đợi ở nhà nãy giờ."
"Hả? Thảo nào tớ cứ thấy tối nay náo nhiệt lạ thường, cứ nghe thấy tiếng động ầm ĩ bên ngoài, may mà tớ toàn né mấy chỗ có tiếng ồn mà đi." Triệu Thành An chợt hiểu ra, có chút buồn rầu, "Thế thì mấy ngày tới tớ không ra ngoài thành chôm đồ được nữa à? Tối nay tớ ra ngoài đó xem thử, lượng hàng của đám buôn người ít lắm, cảm giác chừng vài ngày nữa là bán sạch bách. Tớ còn nghe bọn chúng than vãn dạo này làm ăn ngày càng khó khăn, nhiều nơi thu thuế nặng quá nên người ta bỏ xứ đi hết rồi, chẳng còn hàng ngon nữa."
Nghe Triệu Thành An nói vậy, Trần Thư Sinh chỉ biết thở dài một hơi, lắc đầu: "Haizz, thời buổi bây giờ loạn lạc, chúng ta cứ lo sống tốt phần mình là được. Nếu bên ngoài đã lộn xôn thì cậu bớt ra khỏi thành đi. Trộm cắp tuy cũng coi là một ngón nghề, nhưng chỉ khi vạn bất đắc đĩ mới dùng đến, bình thường thì tém tém lại."
"À không đúng, là tuyệt đối không được trộm."
"Đúng đấy, hôm nay anh Hạ Sinh cũng dặn em rồi. Anh cứ yên tâm, đợi sau này em thi đỗ đại học rồi vào chính phủ làm việc, em sẽ nuôi anh và anh Hạ Sinh." Trần Bình An cười nói.
"Đương nhiên là em phải nuôi bọn anh rồi, bây giờ là ba người bọn anh đang gánh còng lưng nuôi em đấy. Tiền thuốc của em đắt quá trời, tiền công một tháng của anh và Hạ Sinh gộp lại cũng chẳng đủ trả tiền thuốc cho em. Nếu không phải Trần sư phụ cấm anh ăn trộm, thì anh đã mò đi chôm đồ của ông chủ Lư rồi, tiền công ông ấy trả cho anh bèo bọt quá mà."
Trần Thu Sinh & Trần Bình An: ...
"Đói bụng chưa?” Trần Thu Sinh hỏi.
Triệu Thành An ngẫm nghĩ một lát: "Không đói, nhưng vẫn ăn được."
Trần Thu Sinh hất mắt ra hiệu cho Hạ Sinh. Hắn liền vào bếp bưng đĩa Sơn Dược Cao vẫn luôn được ủ ấm trên bếp ra, cũng không nhiều nhặn gì, chỉ vỏn vẹn hai miếng.
Giao diện cực kỳ đẹp mắt, nhìn qua là biết không phải hàng bị vứt xuống đất rồi nhặt lên.
"Sơn Dược Cao!" Triệu Thành An mừng rỡ kêu lên, "Trần sư phụ, chú canh nhặt giúp tôi thật đấy à!"
"Hôm nay Phân tiểu thư chán ăn, chỉ gắp có hai miếng Sơn Dược Cao. Chú sai Hạ Sinh đi tìm Tuệ Cầm, nhờ cô ấy cố tình phần lại cho cậu hai miếng đấy."
"Có món gì thèm, không nhất thiết cứ phải đi trộm hay chờ nhặt, cậu hoàn toàn có thể mở miệng nói. Cơm thừa canh cặn vốn dĩ là để những người làm công như chúng ta tự chia nhau. Còn đồ ăn ngon, chủ nhân trong Lý phủ đa phần đều hòa nhã dễ gần, bất kể là lão thái thái hay Lý phu nhân đều là người tốt, càng khỏi phải nói đến mợ cả Tuệ Cầm đã quen biết chúng ta ngần ấy năm."
LVQ8371