Tần Hoài cũng chẳng rảnh háng đi cày cưốc hay cố tình buff cấp cho Bánh Bao Tửu Nhưỡng, bởi vì Bánh Bao Tửu Nhưỡng cấp B là đã đạt chuẩn rồi, công thức mà hắn tự mày mò ra vốn đĩ chỉ ở mức cấp B.
Ai dè hôm nay Bánh Bao Tửu Nhưỡng lại chễm chệ leo lên hẳn cấp A-.
Chỉ có thể nói giáo trình của danh sư thực sự quá xịn xò. Có thể ông ấy sẽ chẳng thèm cầm tay chỉ việc dạy bạn những thứ quá cụ thể, chẳng ban cho bạn một công thức hay mánh khóe nào đó, nhưng ông ấy sẽ đả thông tư duy cho bạn.
Tư duy đã thông thì mọi thứ đều êm xuôi rớt đất.
Tần Hoài không có công thức của Bánh Bao bột mì trắng, nhưng hắn đoán hiện tại Bánh Bao bột mì trắng do hắn làm ra chắc cũng đạt đến cái trình độ cấp A- rồi.
Xét về độ khó và yêu cầu chỉ số cơ bản, Bánh Bao chắc chắn nhỉnh hơn Bánh Gạo. Dù sao thì Bánh Gạo cũng quá đổi giản đơn, hiệu quả thành phẩm cuối cùng của Bánh Bao không xuất sắc bằng Bánh Gạo âu cũng là chuyện thường tình.
Đạt được thành quả như hiện tại đã là ngon nghẻ lắm rồi.
Màn phô diễn các món Điểm Tâm cơ bản của Tần Hoài kéo dài một lèo đến tận hơn 2 giờ chiều.
Bánh Gạo, Bánh Bao bột mì trắng, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Bánh Nướng vừng, rồi đến mấy loại bánh bao nhân thịt, nhân rau bình dân nhất cũng được hắn luân phiên cho ra lò. Thậm chí giữa chừng hắn còn tiện tay nhào luôn một mẻ mì nặn tay, nấu bát mì nặn tay nước trong.
Khiến Hoa sư phụ kích động đến mức suýt rơi nước mắt vì mừng rỡ.
Tô Lão Bản hóng hót ở hàng ghế đầu đến hơn 12 giờ trưa thì rút êm về làm việc. Chăng phải vì công việc ngập đầu xử lý không xuể, mà nguyên nhân chính là ông đã no cành hông rồi. Ba cái món tỉnh bột này ăn vào nặng bụng quá, ông nuốt hết trôi nổi.
Trước khi chuồn êm, Tô Lão Bản còn cực kỳ tâm lý mà hủy luôn cuộc họp giao ban sáng nay. Mấy cái cuộc họp vớ vẩn này bớt đi một hôm cũng chả chết ai, đem so với màn giác ngộ của một sư phụ Điểm Tâm trẻ tuổi đầy triển vọng thì ba cái họp hành này có là cái đinh gì.
Còn về phần thực khách của Tri Vị Cư thì...
Ai nấy đều sướng điên lên được.
Dạo trước, ngày nào Chu sư phụ cũng tung ra một mẻ Đản Thát một cách ngẫu hứng đã đủ khiến hội khách quen phát cuồng rồi. Tri Vị Cư đường đường là một tửu lâu chuyên đồ bếp bánh kiểu Trung truyền thống, thế quái nào mà dạo ấy món Điểm Tâm tủ lại bị khách khứa đồn thổi thành Đản Thát cơ chứ.
Cái gì cơ? Đến Trị Vị Cư mà không săn hộp mù Đản Thát á? Thế thì bạn phí công vô ích rồi, rốt cuộc bạn có hiểu giá trị của hộp mù Đản Thát không đấy?
Sau này, khi Chu sư phụ chính thức kèm cặp Tần Hoài, bắt đầu rèn luyện đủ loại Điểm Tâm liên quan đến kỹ thuật nhào nặn cơ bản, số lượng lẫn chủng loại bánh đều tăng vọt. Hội thực khách đam mê trò bóc hộp mù lại càng được thể phát rồ hơn, món Điểm Tâm tủ của Tri Vị Cư lại từ Đản Thát chuyển sang đủ loại đồ bột mì bắt mắt.
Ai dè hôm nay khách khứa lại ngỡ ngàng nhận ra, hình như chẳng cần phải chơi trò bóc hộp mù nữa rồi.
Bánh bao, Bánh Bao, Bánh Nướng, Bánh Gạo được bán random từ sáng đến giờ món nào ăn cũng cuốn bá cháy!
Ngon ngang ngửa cái tầm hộp mù luôn.
Dù cắn một miếng là biết tỏng không phải do Chư sư phụ đích thân xuống bếp, nhưng họ cũng chẳng nếm ra nổi rốt cuộc là tay vị sư phụ nào làm.
Tri Vị Cư mới chiêu mộ thêm đại sư phụ xịn xò nào à?
Lại còn là một vị đại sư phụ khoái làm mấy món Điểm Tâm vừa rẻ vừa to bao no bụng nữa chứ, thế này thì thân thiện với dân tình quá rồi!
Quả thực, sâu thẳm trong thâm tâm ai mà chả mê mấy món Điểm Tâm trông có vẻ sang chảnh, màu mè hoa lá cành, chưa từng ăn cũng chưa từng thấy bao giờ.
Ai mà chẳng tò mò với của lạ, ai mà chẳng muốn theo đuổi một cuộc sống chất lượng hơn, được thưởng thức những món Điểm Tâm ngon lành hơn, chuyện đó là lẽ thường tình. Nhưng nghĩ thì cứ nghĩ, số dư trong ví sẽ vả thẳng vào mặt từng thực khách bình dân, nhắc nhở họ bớt mơ mộng hão huyền đi.
Nghĩ cái quái gì thế? Cầm có tí tiền mọn mà đòi ngày nào cũng hốc bánh xốp gạch cua, bánh xốp múa lân, Ngũ Định Bao, Tứ Hi Thang Đoàn, bánh Bát Trân với bánh Phù Dung á? Tôi thấy bạn xơi cái Bánh Nướng thịt bò còn chật vật nữa là, lo mà gặm tạm bánh bao, Bánh Bao với Xíu Mại đi.
Tri Vị Cư mang danh là Bạch Án Đệ Nhất Tửu Lâu, nên giá Điểm Tâm ở đây chua chát lắm.
Khách du lịch thích nếm đồ lạ nên cắn răng ăn thử mấy món Điểm Tâm đắt đỏ, thi thoảng xơi một bữa thì chả sao, chứ khách quen mà ngày nào cũng ăn thì đa phần cái ví đều khóc thét.
Các vị đại sư phụ ở Tri Vị Cư đếm sơ sơ, thì món Điểm Tâm tủ của ai nấy đều đắt lòi kèn. Hơn nữa 90% các vị đại sư phụ sẽ không bao giờ nhúng tay làm mấy món Điểm Tâm thường ngày quá đỗi đơn giản, dăm ba cái Bánh Bao bột mì trắng hay bánh bao nhân rau thì lấy đâu ra cửa được đại sư phụ làm.
Mấy món Điểm Tâm này toàn ném cho đám học việc làm để rèn tay nghề thôi.
Thế mà bây giờ, Tri Vị Cư lại lòi ra một vị đại sư phụ khoái làm mấy món Điểm Tâm bình dân cơ bản.
Ví tiền của hội khách quen Tri Vị Cư hận không thể nhào đến ôm chầm lấy vị đại sư phụ chưa từng gặp mặt, cũng chẳng biết tên biết tuổi này mà gào khóc thảm thiết, hô to: "Tri kỷ ơi, ân nhân ơi, mong sao mong trăng cuối cùng cũng vớt được ngài rồi!"
LVQ8371