Giang Thừa Đức thuộc hệ thuần túy lấy sức mạnh kỹ năng đè bẹp đối thủ khi làm Điểm Tâm, đối với những món Điểm Tâm thông thường, ông căn bản chăng cần xài đến kỹ xảo gì sất, cứ thế mà càn lướt là xong. Còn Trần Thu Sinh thì rõ ràng thua xa Giang Thừa Đức về mặt chỉ số, nhưng ông lại sở hữu một phong cách mang đậm dấu ấn cá nhân.
Trần Thu Sinh làm Điểm Tâm cực kỳ chậm rãi và ôn hòa.
Điều này rất giống với tính cách của hắn. Trần Thu Sinh vốn là một người có tính cách rất tốt, nếu không thì lúc ra ngoài thành mua thư đồng đã chẳng thèm nói chuyện với Hạ Sinh, và khi đối mặt với sự tự đề cử của Triệu Thành An, cho dù không tình nguyện nhưng hắn vẫn dắt đứa nhỏ này về nhà.
Thậm chí khi Triệu Thành An cực kỳ vô tư bảo với Trần Bình An rằng sau này muốn Trần Bình An nuôi mình, Trần Thu Sinh cũng chỉ cười cười không nói gì, hiển nhiên là ngầm thừa nhận.
Hắn chăm sóc con trai ruột của mình như châu như ngọc, vô cùng tỉ mỉ, đồng thời cũng hết lòng dạy dỗ, kiên nhẫn hết mực với hai đứa trẻ không thân không quen kia.
Tính cách này được thể hiện rất rõ qua những món Điểm Tâm của hắn, cũng cực kỳ phù hợp với món Sơn Dược Cao vốn mang đặc tính ôn hòa này.
Mỗi một công đoạn đều được Trần Thu Sinh làm rất cẩn thận, tỉ mỉ. Có lẽ vì vốn dĩ đây là món Điểm Tâm làm cho trẻ con ăn, nên Sơn Dược Cao mà hắn làm ra vừa mịn màng lại mềm mại, vừa ngon miệng lại đẹp mắt. Nó thuộc kiểu chỉ cần nhìn món Điểm Tâm thôi là người ta đã cảm thấy vị sư phụ làm ra nó chắc chắn là một người có tính tình cực kỳ tốt.
Đây là video hướng dẫn mang lại cảm giác dễ chịu nhất mà Tần Hoài từng xem.
Không phải kiểu dễ chịu do thao tác mượt mà như nước chảy mây trôi, mà là sự thoải mái đến từ phong cách và bầu không khí chế biến tổng thể. Chỉ cần xem video hướng dẫn này, Tần Hoài đã có thể tưởng tượng ra cảnh Trần Thu Sinh ngày thường dạy dỗ Hạ Sinh và Triệu Thành An ra sao. Đồng thời, hắn cũng không khỏi thầm cảm thán thằng nhóc Triệu Thành An số sướng thật, kiếp đầu tiên đã gặp được một người tốt như vậy, lại còn ân cần và kiên nhẫn dạy dỗ hắn đến thế.
Thế mà Triệu Thành An còn không chịu bái Trần Thu Sinh làm thầy, chê bai tay nghề của Trần Thu Sinh không bằng Giang Thừa Đức. Cái thằng nhóc Triệu Thành An này, cậu đúng là đáng đánh đòn mà.
Tần Hoài cứ thế say sưa cày video hướng dẫn, xem đến mức quên cả gọi đồ ăn ngoài, mãi cho đến lúc Triệu Thành An quay về.
Lúc Triệu Thành An về, trên tay hắn xách theo một đống đồ linh tinh.
Nào là nam châm gắn tủ lạnh, tiền cổ, một cây trâm đồng giả cổ chẳng biết mua về để làm gì, nước ô mai, bánh Lư Đả Cổn, bánh Uyển Đậu Hoàng, bánh Ngải Oa Oa, và cả hai chai Coca nhìn phát biết ngay là mua ở cửa hàng tiện lợi dưới sảnh.
Cũng coi như là thu hoạch đầy bồn đầy bát trở về.
"Tần Hoài, chiều nay cậu không đi chơi với bọn tớ đúng là phí của giời. Cậu không biết đâu, trên đường đi có hai ông chủ nhà hàng cãi nhau to lắm. Giờ tớ hơi quên mất hai người đó là chủ nhà hàng nào rồi, nhưng cũng chả quan trọng. Ban đầu bọn họ hùa nhau chửi rủa Lăng Quảng Chiêu, xong chửi qua chửi lại thế quái nào lại bất đồng quan điểm. Thế là quay sang cãi nhau, bắt đầu chửi rủa đối phương, cuối cùng còn bóc phốt nhau luôn, xem cuốn cực kỳ." Triệu Thành An vừa bước vào cửa đã hớn hở chia sẻ.
“Nào là cái hồi mới phất lên xài thực đơn Âm Dương, treo đầu dê bán thịt chó, lừa gạt khách hàng, ăn bớt tiền hoa hồng... U là trời, đúng là mấy cái trò thương chiến đơn giản chỉ cần bóc phốt nhau là đủ."
Tần Hoài chẳng mấy hứng thú với mấy cái Bát Quái này. Hắn chỉ nhìn chằm chằm Triệu Thành An mà không nói lời nào, nhìn đến mức khiến Triệu Thành An sởn cả gai ốc, rùng mình một cái rồi hỏi: "Cậu sao thế?"
"Tớ không sao, chỉ tự dưng thấy tò mò thôi." Tần Hoài đáp, "Tối ngủ cậu có bao giờ mơ thấy mình là một tên trộm cực kỳ khét tiếng không?"
"Trộm á? Sao tớ lại mơ thấy mình làm trộm cơ chứ? Khét cỡ nào?"
"Cái kiểu có thể lặn lội ra khỏi thành trong đêm để trộm thức ăn của bọn buôn người ấy, từ thịt đầu lợn cho đến lòng lợn, cám gạo, đậu đen, bánh nướng, Bánh Bao bột mì trắng không tha một món nào. Cuối cùng trộm được hai ba bao tải, rồi tuyển chọn kỹ lưỡng vác một bao tải đầy ự về thành, cứ đi trộm là trộm thâu đêm suốt sáng luôn ấy." Tần Hoài nói.
Triệu Thành An nghe mà nghệt cả mặt, không nhịn được bèn cà khia: "Tên trộm này đầu óc có vấn đề à? Bối cảnh cậu kể nghe sặc mùi thời xưa. Trộm đồ của đám buôn người ngoài thành để làm gì cơ chứ? Lại còn toàn trộm mấy thứ rẻ rách. Đã mất công trộm thì nhắm vào mấy nhà quyền quý ấy, vàng bạc châu báu, trang sức mã não, vớ bừa một hai món là đủ dưỡng già rồi."
Nhìn xem, Tinh Quái thậm chí còn chẳng thể đồng cảm nổi với bản thân ở kiếp đầu tiên.
"Thế cậu có bao giờ mơ thấy mình từng có một người sư phụ đối xử với cậu cực kỳ tốt không? Ông ấy tận tâm dạy dỗ cậu, tay nghề cũng rất cừ... Trình độ chắc cũng kẻ tám lạng người nửa cân với Chu sư phụ ấy. Nhưng cậu lại không thèm để mắt đến ông ấy, mà lại thích một vị sư phụ khác có tay nghề giỏi hơn Chu sư phụ ít nhất gấp đôi, một mực đòi bái người đó làm thầy."
LVQ8371