Tần Hoài và Chư sư phụ cứ thế đi dạo hết một vòng trong tiểu khu, cả quãng đường chăng ai nói với ai câu nào. Lúc đi đạo chân ông bước rất nhanh, không giống tản bộ mà giống như đang đi bộ tốc độ nhanh hơn, hắn đi theo hết một vòng mà nhịp thở cũng hơi đồn dập.
Đi hết vòng thứ nhất, lại tiếp tục sang vòng thứ hai.
Khi đi được nửa vòng thứ hai, Chu sư phụ đột nhiên dừng bước bên bồn hoa, không hề có một dấu hiệu báo trước nào, Tần Hoài suýt chút nữa là phanh không kịp mà đâm sầm vào ông. Lúc hắn nhìn về phía ông, phát hiện ông cũng đang nhìn mình bằng một biểu cảm tương đối phức tạp.
Hoa trong bồn đang nở rộ, ban quản lý đã rất tỉ mỉ dùng những bông hoa mang màu sắc khác nhau để tạo thành hình dáng đẹp mắt. Dăm ba con chim nhảy nhót trong bồn hoa, hót líu lo rộn rã, phía trên những đóa hoa đang độ khoe sắc lại càng có bảy tám con bướm bay lượn dập dờn, quả thực là một nơi lý tưởng để dừng chân nghỉ ngơi đôi chút.
Chu sư phụ không có ý định ngồi xuống nghỉ ngơi, ông cứ đứng thẳng tắp như vậy, nhìn chằm chằm vào Tần Hoài hỏi: "Trước lúc ăn cơm ở trong bếp, lão tam đã nói gì với cậu?"
Thấy chưa, đâu chỉ có hiểu con không ai bằng cha, sư phụ cũng hiểu rõ đồ đệ y như vậy.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút, sắp xếp lại câu từ: "Anh ấy kể cho cháu nghe đôi chút về diễn biến tâm lý của mình hồi mới bái sư."
Chu sư phụ bị câu trả lời súc tích của Tần Hoài chọc cười, ông khẽ cười hai tiếng: "Xem ra lão tam cứ đinh ninh những chuyện tôi làm dạo gần đây là vì muốn thu cậu làm đồ đệ, cậu đã chắc mẩm là sư đệ của nó rồi."
Tần Hoài ngoan ngoãn giữ im lặng.
Chu sư phụ ra hiệu cho Tần Hoài đừng đứng mãi thế, ông đi đến bên chiếc ghế dài ngồi xuống, hắn cũng lẳng lặng ngồi xuống theo.
tr n^* z ^/ ^ ^ ^ˆ .. h ^ H4 M ~ ` ñ Tôi quả thực rất muốn nhận cậu làm đồ đệ, điểm này Tiểu Tần cậu chắc hắn cũng nhìn ra được.
Tần Hoài tiếp tục gật đầu, bổ sung thêm: "Không riêng gì ông, Hoa sư phụ cũng rất muốn nhận cháu làm đồ đệ, còn có cả Lý sư phụ, Vương sư phụ, Triệu sư phụ nữa, ít nhiều gì cháu cũng lờ mờ nhận ra được."
"Thế nên cậu mới chọn cách giả ngốc à." Chu sư phụ hỏi.
Tần Hoài đành phải học theo điệu bộ của Thạch Đại Đảm nở một nụ cười hiền lành chất phác, ghim thẳng hai chữ "giả ngốc" lên mặt.
"Cậu được Trịnh Đạt dẫn đến Hoàng Ký, sao Trịnh Đạt lại không nhận cậu làm đồ đệ?" Chu sư phụ tò mò hỏi.
Tần Hoài không ngờ Chu sư phụ lại hỏi một câu sắc bén như vậy, hắn khựng lại một chút rồi quyết định sử dụng nghệ thuật ngôn từ: "Trịnh sư phụ... tính cách rất phóng khoáng, cũng sẽ không chủ động như các ông. Cháu biết Trịnh sư phụ rất muốn nhận cháu làm đồ đệ, cháu cũng rất biết ơn ông ấy vì đã sẵn lòng dốc túi truyền nghề cho cháu. Nhưng... giữa thầy trò có lẽ cần một chữ duyên, cháu và Trịnh sư phụ không có cái duyên đó, ông ấy cũng không chủ động mở lời, chuyện này coi như hai người bọn cháu tự hiểu ngầm với nhau thôi ạ."
Chu sư phụ cười khẩy, nhưng cũng không hề mỉa mai Âm Dương quái khí: "Trịnh Đạt, thiên phú rất tốt."
"Trước kia cậu ta cũng rất chịu khó, sư phụ của cậu ta năm xưa tôi cũng từng nghe danh, là Tỉnh sư phụ lừng lẫy của tiệm cơm quốc doanh Cô Tô, một vị đại sư cực kỳ hiếm hoi am hiểu cả Bếp Món Mặn lẫn Bạch Án, chỉ tiếc là ông ấy mất hơi sớm. Hồi nhỏ lúc tôi mới học nghề bếp, còn tính đợi sau này đi làm kiếm được tiền sẽ đến tiệm cơm quốc doanh Cô Tô ăn một bữa."
"Tay nghề của tôi là gia truyền, hồi đầu lúc tôi học nghề bếp với bố, tôi còn từng bảo với ông cụ rằng. Nếu không phải bố tôi cũng là đầu bếp nên tôi đành phải học theo ông cụ, thì tôi đã sớm chạy tới Cô Tô bái Tỉnh sư phụ làm thầy rồi."
"Tất cả mọi người đều biết tôi rất ghét Trịnh Đạt. Bọn họ chỉ biết tôi ghét Trịnh Đạt là vì cậu ta đang yên đang lành lại bỏ nghề đầu bếp, trong đầu chỉ có mỗi tiền. Tôi cảm thấy cậu ta lãng phí tài nghệ, lãng phí thiên phú của mình, biến thành một gã thương nhân sặc mùi tiền."
“Thực ra không phải vậy.”
"Tôi ghét cậu ta là vì tôi ghen tị với cậu ta, ghen tị vì cậu ta được Tỉnh sư phụ nhận làm đồ đệ, tận tình chỉ bảo suốt bao nhiêu năm, vậy mà Tỉnh sư phụ mới mất được vài năm cậu ta đã bỏ nghề đầu bếp chuyển sang làm kinh doanh."
"Lý do cậu ta chuyển hướng sang kinh doanh tôi cũng có nghe phong phanh, nhưng theo tôi thấy thì đó căn bản chẳng phải là lý do gì sất."
"Cậu ta chỉ là được Tỉnh sư phụ bảo bọc quá kỹ mà thôi, không lên được chức đại sư phụ ở tiệm cơm quốc doanh thì đã sao, vị trí đại sư phụ đó có phải rơi vào tay người ngoài đâu, chẳng phải để sư huynh Hoàng Thắng Lợi của cậu ta ngồi sao? Bạch Án đã lụi tàn bao nhiêu năm nay, nếu không nhờ Tiểu Tô những năm qua kinh doanh Tri Vị Cư ngày càng phát đạt, tạo dựng được chút danh tiếng, thì trên cả nước này làm gì còn tửu lâu nào chuyên về Bạch Án Điểm Tâm mà ai ai cũng biết đến nữa chứ?"
"Mấy vị đại sư phụ trong Tri Vị Cư này, cứ điểm danh từng người một mà xem, có ai lại chưa từng chịu sự đối xử bất công hơn cậu ta, có ai chưa từng chịu những nỗi uất ức tương tự. Vậy mà riêng Trịnh Đạt cậu ta lại làm giá, một chút uất ức cũng chẳng chịu nổi, bảo bỏ nghề đầu bếp là bỏ luôn để đi kinh doanh, tay nghề rèn giũa bao nhiêu năm trời bảo vứt là vứt."
LVQ8371