"Sư phụ chưa bao giờ nhét cho tôi nhiều Điểm Tâm như vậy, toàn là tôi phải mặt dày đi xin! Mà xin thì ông ấy cũng chỉ làm đại một hai món cho có, sư phụ làm cho cậu nhiều thế này không sợ cậu nghẹn chết àI Ồ đúng rồi, trên máy bay có nước uống nên không nghẹn chết được." Triệu Thành An vừa nói, vừa chuẩn xác lựa ra chiếc Đản Thát cần phải ăn lúc còn nóng giữa một đống Điểm Tâm khô khốc, tiện tay vẫy gọi tiếp viên hàng không lấy thêm cho hắn một ly nước cam.
Nhìn Triệu Thành An cứ hở ra là cắm đầu vào ăn, Tần Hoài chỉ cảm thấy vô cùng quen thuộc, cứ như thể Thạch Đại Đảm đang ngồi ngay bên cạnh mình vậy.
Cô tiếp viên hàng không hiển nhiên cũng là người từng trải, cực kỳ thản nhiên trước thể loại hành khách lên máy bay chưa kịp thắt dây an toàn đã lo ăn uống như Triệu Thành An. Cô không chỉ châm thêm một ly nước cam mà còn tiện tay đưa luôn menu đồ uống cho hắn.
Triệu Thành An gọi giúp Tần Hoài một ly trà xanh, rồi tiện thể uống giùm Tần Hoài luôn.
"Có khi nào Chu sư phụ cố ý chuẩn bị nhiều Điểm Tâm như vậy, là vì một nửa trong số đó dành cho cậu không." Tần Hoài nói.
Tần Hoài đã sớm phát hiện ra, mặc dù ngoài miệng Chư sư phụ thường xuyên chê bai Triệu Thành An, trong lòng cũng ghét bỏ hắn, nhưng trong ba người đồ đệ thì Chu sư phụ vẫn thương Triệu Thành An nhất.
Triệu Thành An cười hì hì, tiếp tục ăn Đản Thát.
"Lần này chúng ta đi Bắc Bình theo lịch trình thế nào?" Ngồi yên vị trên máy bay, Tần Hoài mới bắt đầu quan tâm đến lịch trình hai ngày tới.
"Tôi cũng không rõ lắm." Triệu Thành An móc điện thoại ra nhìn lướt qua: "Ông chủ Tô có gửi cho tôi một file tài liệu, nhưng tôi chưa xem kỹ."
"Tôi chỉ nhớ là 9 giờ sáng mai họp ở Bát Bảo Trai, trưa ăn cơm ở Bát Bảo Trai, ngày mốt hình như là đi thực tế hay gì đó, chắc là đi Vạn Lý Trường Thành chơi."
"Bao ăn bao ở, bao luôn cả vé máy bay khứ hồi, lần này người đi dự hội giao lưu chắc chắn cực kỳ đông! Quả nhiên nhà hàng bếp món mặn vẫn kiếm được nhiều tiền hơn, Bát Bảo Trai đúng là đại gia lắm tiền nhiều của. Tri Vị Cư chúng ta trước đây tổ chức giao lưu, cùng lắm chỉ thanh toán tiền vé xe, mà lại còn chỉ thanh toán ghế hạng hai tàu cao tốc.”
"Vậy buổi giao lưu lúc 9 giờ sáng mai thì giao lưu cái gì? Kinh nghiệm nấu ăn à?" Tần Hoài tò mò hỏi.
"Không biết nữa." Triệu Thành An hiển nhiên là mù tịt, trong mắt chỉ có niềm khao khát được đi Bắc Bình chơi một chuyến và ăn ở Phân Viên, căn bản chẳng quan tâm gì đến hội giao lưu. "Chắc là đi dạo một vòng quanh nhà bếp của Bát Bảo Trai chăng? Tôi không rõ bên bếp món mặn bọn họ giao lưu kiểu gì, chứ nếu là hội giao lưu của Tri Vị Cư chúng ta thì cứ lượn một vòng trong bếp, các sư phụ trực tiếp bắt tay vào làm Điểm Tâm, sau đó nếm thử Điểm Tâm của nhau."
Tần Hoài: Được đấy, phong cách này rất Tri Vị Cư.
Cho dù là đầu bếp bánh trái tới dự hội giao lưu thì cũng phải xắn tay vào bếp làm hai món Điểm Tâm rồi mới được về.
Thấy hỏi mãi cũng chẳng ra thông tin gì về hội giao lưu, hơn nữa bản thân Tần Hoài cũng không hứng thú lắm với sự kiện này. So với việc giao lưu ở Bát Bảo Trai, Tần Hoài lại có hứng thú với chuyến đi Bắc Bình cùng Triệu Thành An hơn.
"Tôi tra thử xem Thái Phong Lâu ở đâu rồi." Tần Hoài nói một câu không đầu không đuôi: "Chuyến bay của chúng ta 4 giờ chiều mới hạ cánh, thời gian còn sớm, tới lúc đó chúng ta ghé qua Thái Phong Lâu dạo một vòng, chụp ảnh check-in rồi hẵng đi ăn."
Triệu Thành An vẫn đang nhồm nhoàm nhai Điểm Tâm, nghe Tần Hoài nói vậy thì gật đầu hùa theo, nhai thêm một miếng nữa mới chậm chạp phản ứng lại.
Thái Phong Lâu là cái gì?
Ồ đúng rồi, là cái nhà hàng đã đóng cửa mà trước đó Tần Hoài từng nhắc tới.
Nhà hàng đóng cửa thì có gì mà check-in chứ, có phải địa điểm du lịch đâu.
Thôi bỏ đi, không hiểu nổi, không quan trọng. Tần Hoài thích đi đâu thì đi, không chừng đây lại là nhiệm vụ do cái hệ thống trò chơi rách nát của hắn ban bố. Đồ thần kinh mà, muốn đi đâu cũng là chuyện dễ hiểu.
Triệu Thành An cảm thấy mình đúng là một người đồng nghiệp tốt bụng, tâm lý.
Triệu Thành An cứ thế ăn uống thả ga suốt cả chuyến bay, thử qua hết mọi loại đồ uống trên menu. Giữa chừng hắn còn không quên càm ràm với Tần Hoài rằng kỹ thuật pha trà của cô tiếp viên chuyến bay này quá tệ, trà xanh, hồng trà pha ra còn chẳng bằng An Du Du mới học pha trà.
Cái giá của việc ăn uống vô tội vạ là máy bay còn chưa hạ cánh, Triệu Thành An đã no căng bụng.
Ai biết thì bảo hắn đi máy bay, chứ không biết lại tưởng hắn lên đây để ăn buffet trên không.
"Ợ." Triệu Thành An đánh ra cái ợ đầu tiên sau khi đáp xuống Bắc Bình, nhìn bản đồ tìm kiếm một chút: "Ê, Tần Hoài, cái Thái Phong Lâu cậu muốn đi khá gần Bát Bảo Trai và khách sạn chúng ta sắp ở đấy, đều nằm trong Nhị Hoàn."
"Thế à." Tần Hoài gật đầu: "Vậy chúng ta về khách sạn cất hành lý trước, sau đó đi thẳng tới Thái Phong Lâu. Tôi vừa mới nhắn tin báo bình an cho Chu sư phụ là máy bay đã hạ cánh rồi, cậu nhắn chưa?"
Triệu Thành An: "... Thế mà cũng phải báo bình an, chết tiệt, lại đi sau một bước rồi."
Sau khi đến khách sạn, Tần Hoài lại có cái nhìn hoàn toàn mới về độ "đại gia" của Bát Bảo Trai qua lời kể của Triệu Thành An.
Phòng tổng thống của khách sạn hạng sang nằm trong Nhị Hoàn, cho dù Tần Hoài chưa từng tới Bắc Bình chơi thì cũng lờ mờ đoán được mức giá. Vị ông chủ mới Lăng Quảng Chiêu này của Bát Bảo Trai đúng là rất đam mê vung tiền.
LVQ8371