Tần Hoài không phải Cổ Lực, hắn chẳng thể nào cày bục mặt tối thiểu 14 tiếng mỗi ngày được. Đối với hắn mà nói, một ngày làm việc 10 đến 12 tiếng đã là kịch kim rồi. Sáng mò đến sớm, trưa nghi ngơi 1 đến 2 tiếng, chiều làm tàng tàng đôi chút để ôn lại bài, thế là kết thúc một ngày làm việc vưi vẻ.
Tất nhiên, cái ngày làm việc vui vẻ này chỉ dành riêng cho Tần Hoài mà thôi.
Triệu Thành An sắp bị Tần Hoài cày cho hộc máu rồi.
Triệu Thành An cảm thấy oán khí ngút ngàn của mình hiện tại đủ sức nuôi béo 10 gã Tà Kiếm Tiên. Nếu trong vòng hai tháng tới mà hắn không nặn ra được cái cớ hợp lý nào để lượn đi chơi một tuần lễ, khéo hắn sẽ đưa ra một quyết định đi vào lòng đất —— phản bội sư môn, vứt cmn nghề đầu bếp đi chơi xả láng một tuần rồi tính tiếp.
Sau đó thì bị sư phụ hắn tẩn cho nhừ tử.
Nhưng hiện tại Triệu Thành An lại thấy, bị đánh là chuyện của tương lai, cứ chơi đã rồi bị tẩn sau cũng ngon chán.
Triệu Thành An nhào nặn Điểm Tâm đến mức hai mắt đờ đẫn, hắn nhìn chằm chằm Tần Hoài đang dồn hết tâm trí vào việc nhào bột, buông một câu hỏi từ tận đáy lòng: "Tần Hoài, cậu không thấy mệt à?"
"Bình thường mà." Tần Hoài đáp, "Cậu mỏi tay rồi hả?"
"Tôi không nói mệt về mặt thể xác." Gương mặt Triệu Thành An hiện rõ vẻ tê dại, "Chúng ta vào nghề bao nhiêu năm nay rồi, chẳng đến mức ngày nào cũng làm chút Điểm Tâm mà đã than mệt, ý tôi là tâm lý của cậu không thấy oải sao?"
"Oải á?" Tần Hoài ngẩng lên liếc Triệu Thành An một cái, ngược lại còn thấy rõ sự rã rời trên mặt hắn, "Sao mà oải được, bây giờ tôi đang cày độ thuần thục, mỗi ngày nhìn thanh chỉ số nhảy số liên tục quả thực là động lực dạt dào luôn."
Tôi với cái loại thần kinh như cậu đúng là cạn lời mẹ nó rồi.
Mẹ kiếp, sao mình không bị thần kinh nhỉ? Nếu mình cũng có thể ảo tưởng ra một cái hệ thống game, nhìn thấy rõ từng con số cụ thể, khéo giờ mình đã chẳng chán sống đến mức này.
Triệu Thành An bỗng chốc vỡ lẽ tại sao đầu óc Tần Hoài lại có vấn đề. Dưới cường độ làm việc vắt kiệt sức lực thế này thì não bộ không chập cheng mới là lạ, hắn thậm chí còn đâm ra gato với cái sự chập cheng của Tần Hoài.
"Cậu không tính chuyện nghỉ ngơi chút đỉnh à? Tri Vị Cư chúng ta thật ra có ngày nghỉ phép đấy, một tháng được nghỉ tận bốn ngày cơ." Triệu Thành An cất giọng thì thầm như ác quỷ xúi giục.
"Bây giờ tôi không cần nghỉ ngơi đâu." Tần Hoài nói, "Nói chính xác thì tôi đang khá vội, bên Sơn Thị có người đang đợi tôi về. Hơn nữa tôi ở ngoài càng lâu, khả năng các ông bà trong khu dân cư của chúng tôi kéo đến mua nhà càng cao. Thêm nữa là em gái tôi sắp nghỉ hè rồi, tốt nhất là tôi nên ở cạnh kèm con bé học bù, nếu không tâm trí nó chắc chắn sẽ mải chơi bay đi mất..."
"Tôi muốn trước giữa tháng bảy, muộn nhất là trước tháng tám, chưa nói đến việc cày một kỹ năng nào đó lên cấp đại sư, nhưng ít ra tổng thể cũng phải có sự thăng tiến đáng kể.”
"Cậu có thấy dạo này Bánh Bao tôi làm càng lúc càng chuẩn mực hơn không?" Tần Hoài hỏi.
"Cậu có thấy dạo này sư phụ tôi nhìn tôi càng ngứa mắt hơn không?" Triệu Thành An hỏi vặn lại.
Triệu Thành An chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào thét, sau đó tuôn rơi hai hàng lệ mỏng: "Bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn là con nhà người ta, chưa từng phải nếm mùi đau khổ khi nhà hàng xóm lòi ra một đứa con nhà người ta."
"Mấy năm trước tôi đúng là đáng chết mà!"
Tần Hoài không biết nói gì, đành gượng gạo lảng sang chuyện khác: "Tôi nghe nói vụ này, tất cả tranh trong buổi triển lãm lần trước chúng ta đi xem đều chốt đơn hết rồi, nghe đồn là bị hai vị đại gia nào đó bao trọn gói."
"Tôi không rõ là do mình không hiểu biết hay sao nữa, tỷ lệ chốt đơn ở triển lãm tác phẩm sinh viên dạo này cao thế cơ à? Có giá trị đầu tư như vậy, hay là hồi đó tôi mua hơi ít nhỉ?"
Triệu Thành An không đáp, chỉ cắm cúi làm Điểm Tâm.
Triệu Thành An sẽ không đời nào nói cho Tần Hoài biết, hai vị đại gia mua tranh kia chính là hắn và con gái Tô Lão Bản đâu.
Triệu Thành An cảm thấy tuy hắn mua nhiều tranh như vậy mà rốt cuộc chẳng xơ múi được gì, căn bản là đếch khai ngộ nổi, nhưng thấy con gái Tô Lão Bản cũng mù tịt y chang, trong lòng hắn liền thấy dễ chịu hơn hẳn.
Nghĩ vậy, trong lòng Triệu Thành An lại càng thấy an ủi hơn.
Quả nhiên không có so sánh thì không có đau thương mà, ha ha ha ha, con gái Tô Lão Bản còn mua nhiều hơn hắn tận tám bức tranh lận!
"Chu sư phụ, đây là bánh bao hình heo và nhím cháu vừa mới hấp xong, phiền ngài xem thử giúp cháu với ạ."
Trong Tri Vị Cư, Tần Hoài vẫn điên cuồng cày độ thuần thục như mọi khi, bưng Điểm Tâm mới ra lò đến cho Chu sư phụ xem xét.
Tần Hoài vẫn nhớ rõ mục đích hắn đến Tri Vị Cư lần này thực chất là để cày độ thuần thục của chỉ pháp. Mặc dù hiện tại xảy ra chút sự cố ngoài ý muốn, biến thành cái độ thuần thục quái gì cũng cày, nhưng chỉ pháp không nghi ngờ gì nữa vẫn là ưu tiên số một. Dù sao Nhiệm Vụ Phụ Tuyến của Tứ Hỉ Quyển vẫn sờ sờ ra đó, độ thuần thục của chỉ pháp quả thực bắt buộc phải cày.
Bởi vậy, mấy món Điểm Tâm còn lại Tần Hoài cứ nhắm mắt làm bừa, duy chỉ có Điểm Tâm đụng tới chỉ pháp cần tạo hình, sau khi làm xong hắn mới mang cho Chu sư phụ nghía qua một lượt.
Nụ cười trên mặt Chu sư phụ chưa từng vụt tắt.
LVQ8371