"Tiểu Tần sư phụ! Sếp cần em phụ thái đồ ăn ạ? Hay là..." Thấy sếp đích thân xuống thị sát, hai mắt An Du Du sáng rực rỡ.
"Tôi chỉ qua lượn lờ chút thôi, tiện thể ngó thử Điểm Tâm em làm." Tần Hoài đưa mắt quét một vòng quanh bàn bếp. Đám học việc toàn xài chung bàn với nhau, nên hắn có hơi lú chẳng nhận ra cục bột nào là tác phẩm của An Du Du, bởi vì nhìn cục nào cũng nát bét như nhau.
"Cục nào là của em..."
"Cục này ạ!" An Du Du hớn hở chỉ vào một cục bột chắc kèo là sẽ bị đem đi tráng bánh xèo.
Tần Hoài soi xét kỹ càng một hồi, nhặt ra vài lỗi sai rành rành nhưng chưa chắc đã fix được ngay, rồi quay sang nhìn Vương ca: "Của cậu đâu?"
Vương ca: II
Tần Hoài giống như lúc chỉ bảo học việc ở Vân Trung Thực Đường nói vài câu, đối chiếu với danh sách, nhìn sang người tiếp theo: "Của cậu đâu?"
Nửa giờ sau, Tần Hoài hài lòng rời đi, chỉ để lại mấy học việc của Tri Vị Cư đang chìm trong sự mừng rỡ phát điên.
Sự chỉ bảo của Tần Hoài luôn vô cùng tỉ mỉ, chi tiết đến từng kỹ xảo cụ thể và cách sửa đổi ra sao. Đối với những học việc bình thường này của Tri Vị Cư mà nói, đẳng cấp chỉ dạy này đã ngang ngửa với việc đại sư phụ dạy dỗ đệ tử thân truyền rồi.
Nhìn cái cục bột An Du Du nhào chỉ có thể đem đi tráng bánh xèo là đủ hiểu, những học việc ở cùng một khu với cô đều là thành phần chẳng có thiên phú gì, số phận đã định sẵn là sẽ bị đào thải.
Đám học việc nằm ở tầng đáy này của Tri Vị Cư là đám cày cuốc ganh đua ác liệt nhất, nhưng đồng thời cũng vô vọng nhất. Bình thường đừng nói là được đại sư phụ chỉ điểm, vớ được một hai câu chỉ bảo của đệ tử bình thường hay đệ tử thân truyền đã coi như tổ tiên phù hộ rồi. Vì chẳng có hy vọng gì nên bọn họ chỉ đành cắm đầu ganh đua, nhưng lại vì thiếu thiên phú nên hướng ganh đua thường trật lất.
Chính vì người tinh mắt đều nhìn ra họ đang cố gắng sai hướng, nên chẳng ai thèm coi trọng cái đám học việc bình thường này.
Đây là một vòng lặp ác tính vô cùng bi ai, nhưng cũng là phương thức chọn lọc tự nhiên tốt nhất.
Hồi mới đầu An Du Du đến Tri Vị Cư, có rất nhiều học việc cảm thấy cô là người do Tần Hoài dắt tới, coi như cũng là con ông cháu cha, nên rất xem trọng cô. Bọn họ muốn tạo quan hệ tốt với cô để lọt vào mắt xanh của hắn hoặc các vị đại sư phụ khác.
Lúc đầu Tần Hoài quả thực cũng rất chiếu cố An Du Du, Đàm Duy An thi thoảng cũng qua ngó nghiêng tình hình và tiến độ của cô.
Vị trí làm việc của An Du Du lúc mới tới không phải ở đây.
Về sau, khi Tần Hoài bắt đầu điên cuồng cày độ thuần thục, Đàm Duy An thậm chí còn hiếm khi gặp được hắn trong giờ làm việc, chứ đừng nói là An Du Du. Thêm nữa bản tính của Đàm Duy An vốn dĩ đã lười biếng thích sờ cá, nếu Tần Hoài không dặn dò hắn qua xem Điểm Tâm của An Du Du làm ăn ra sao, thì hắn còn lâu mới chủ động vác mặt tới.
Thế nên An Du Du rất nhanh đã trở thành một học việc bình thường trong Tri Vị Cư, lại còn thuộc dạng tiến độ hơi í ẹ nữa.
Cô cũng bị chuyển đến chỗ đứng dành cho học việc bình thường. Chuyện này chẳng phải do người khác cố tình chèn ép, mà là do An Du Du khá hợp với cái vị trí này. Tiến độ của người bên cạnh quá nhanh cô theo không kịp, chẳng lẽ người ta đều có Điểm Tâm riêng để làm, còn cô cứ đứng đó nhào bột, làm việc vặt, rồi lấy bột nhào ra đi tráng bánh xèo sao.
Học việc thì cũng phân chia công việc rõ ràng. Khác việc thì không thể đứng cùng một chỗ được.
Dạo này An Du Dư và các đồng nghiệp cùng khu vực chung đụng khá tốt. Vì cô là người mới, tuổi lại còn nhỏ, nên các đồng nghiệp cơ bản đều sắm vai anh lớn chị lớn bao bọc.
Cho tới tận bây giờ.
"Du Du!" Vương ca nắm chặt tay An Du Du, kích động đến mức nước mắt chực trào, "Vương Thiên anh sống ngần ấy năm, cuối cùng cũng được trải nghiệm cái cảm giác một người đắc đạo, gà chó lên tiên rồi! Anh biết ngay mà, mấy người đi cửa sau như em không bao giờ làm đám gà chó bọn anh thất vọng!"
An Du Du: ?
"Vương ca, cái gì mà đám gà chó chúng ta chứ? Anh thích làm gà chó thì đừng lôi em vào, bên này em có khuynh hướng làm chó săn nịnh nọt hơn."
"Bây giờ em mới thấu cái đám đi giao lưu ở Vân Trung Thực Đường hồi trước sướng cỡ nào. Thảo nào lúc về đứa nào đứa nấy cứ như vừa cắn tiên đan vậy, ngày nào cũng được Tiểu Tần sư phụ chỉ bảo thế này, đổi lại là em thì em cũng bay”
"Tiểu Tần sư phụ tốt thật đấy, trước giờ làm gì có đại sư phụ nào chịu chỉ bảo bọn mình tận tình đến thế."
"Du Du em tốt thật đấy, em lại còn cất công nhờ Tiểu Tần sư phụ qua đây chỉ dạy bọn anh nữa!"
"Du Du, không nói nhiều nữa, từ nay việc vặt của em cứ để Tiểu Lý ca lo tất!"
An Du Du: ... Ơ, mình nhờ hồi nào ta?
An Du Du ngơ ngác không hiểu, cũng chẳng biết phải giải thích ra sao, chỉ đơn thuần cảm thấy...
Oa móa, đây chính là cảm giác làm đại ca sao?
Đã thật đấy!
Ở một diễn biến khác, Tần Hoài quay về quầy của mình, phát hiện Đàm Duy An vẫn chưa lượn.
Nhân bánh Ngũ Đinh Bao đã được Đàm Duy An nấu xong từ đời tám hoảnh rồi. Hiện tại hắn đang bị Triệu Thành An túm lại bắt làm phụ bếp. Chắc là do màn đồng cam cộng khổ hôm qua đã khiến Triệu Thành An nhận ra hắn tuy lười chảy thây, nhưng lúc làm phụ bếp lại khá chuyên nghiệp, là một tay sai việc cực kỳ ngon nghẻ.
LVQ8371