"Có phải ở cữ đâu mà kiêng ra gió. Bây giờ sáng nào cô cũng được bồi bổ một bát yến sào, tối đến lại làm một bát canh gà, sắp được hầu hạ như quý phu nhân đến nơi rồi, có gì mà không xách nổi đồ nặng chứ, trứng gà hôm nay cũng là một tay cô tự luộc cả đấy." Tần Uyển bật cười, ngẩng đầu lên chợt thấy Trần Thu Sinh, cô bèn bước tới vài bước chào hỏi: "Trần sư phụ, lâu quá không gặp.”
"Hôm nay là ngày đầy tháng thằng Bảy nhà tôi, tôi có luộc ít trứng gà đỏ mang qua đây. Vốn dĩ đầy tháng là phải làm mâm cỗ, nhưng dạo này tôi ốm đau tốn kém quá, ý của anh Bá Hòa là cứ làm cho đơn giản, hôm nào rảnh rỗi sẽ mời mọi người ghé nhà dùng bữa cơm thân mật, coi như là ăn mừng đầy tháng cho thằng Bảy luôn."
"Đến lúc đó mọi người cứ tới ăn cơm thôi, không cần mang quà cáp gì đâu nhé."
"Thế sao được, chị dâu và Giang sư phụ đón cậu con trai thứ bảy, quà cáp là nhất định phải có rồi. Đến hôm đó tôi sẽ dắt thằng cu nhà tôi sang, nó thích chơi với mấy đứa nhà anh chị lắm. Khổ nỗi sức khỏe nó yếu, cứ lú mặt ra đường chơi là y như rằng đổ bệnh, thành ra tôi cũng chẳng dám cho nó ra ngoài nhiều."
Tần Uyển gật gù: "Sức khỏe yếu thì phải bồi bổ cẩn thận. Tôi nghe anh Bá Hòa nhà tôi bảo chú định mua một đứa thư đồng về chơi với Bình An. Tôi thấy ý này hay đấy, Bình An còn nhỏ xíu, cứ ru rú trong nhà mãi cũng không ổn, phải cho nó tiếp xúc nhiều với trẻ con cùng trang lứa mới được."
"Tôi mua rồi." Trần Thu Sinh trỏ vào Hạ Sinh, "Con nhà nông, biết vài chữ, khá lanh lợi, tính nết cũng ngoan ngoãn. Hôm nay tôi dẫn nó đến tửu lâu cho biết sự đời. Chắng phải đạo này thiếu người nên Lư chưởng quỹ định tuyển thêm một mẻ học việc với phụ bếp sao, tiện thể cho nó thử sức luôn. Nếu nó thật sự có khiếu nấu nướng, tôi sẽ truyền cho nó vài ngón nghề, sau này cũng tiện bề chăm sóc Bình An.”
"Thế còn đứa bé này..." Tần Uyển đưa mắt nhìn sang Triệu Thành An.
Chẳng đợi Trần Thu Sinh mở lời, Triệu Thành An đã tự giác oang oang giới thiệu: "Cháu chào Giang phu nhân, cháu đến xin việc ạ. Cháu không có chỗ tá túc nên ông chủ Trần tốt bụng đã cho cháu ở nhờ một đêm."
"Giang phu nhân ơi, cháu ăn một quả trứng gà đỏ được không ạ?"
Cậu học việc bên cạnh Tần Uyển trừng mắt lườm Triệu Thành An một cái sắc lẹm, chắc mẩm là chê hắn nói to quá sợ làm Tần Uyển giật mình.
Tần Uyển rất dễ tính mim cười: "Đương nhiên là được rồi, hôm nay cô cố ý mang dư ra một chút mà."
"Trần sư phụ, thằng Tư, thằng Năm, thằng Sáu, thằng Bảy nhà tôi vẫn đang ở nhà, một mình Tuệ Cầm chăm không xuể, tôi xin phép về trước nhé."
Nói xong Tần Uyển liền rời đi, cậu học việc xách giỏ và hộp thức ăn bám sát bên cạnh cô, Trần Thu Sinh quay đầu bất lực nhìn Triệu Thành An một cái, trên mặt ông hiện rõ dòng chữ thôi bỏ đi, không thể chấp nhặt với một thằng ngốc được.
"Ta đi lấy Hồng Kê Đản cho cháu, cháu cứ ở yên đây đừng nhúc nhích." Trần Thu Sinh vào bếp sau lấy hai quả Hồng Kê Đản, mỗi đứa một quả.
Hạ Sinh cẩn thận cất Hồng Kê Đản vào trong ngực áo, còn Triệu Thành An thì vô cùng vui vẻ bóc ăn ngay.
Trần Thu Sinh đến đây là để làm việc, ông tứm tạm một cậu chạy bàn lớn tuổi chút bảo để mắt tới Triệu Thành An, còn mình thì đi thắng vào bếp sau làm việc, Tần Hoài cũng rất tò mò bám gót theo sau.
Trước đây Tần Hoài từng đến Thái Phong Lâu trong ký ức của Trần Huệ Hồng, nhưng chưa vào bếp sau được bao nhiêu, chủ yếu là do khoảng cách không đủ. Trần Huệ Hồng là một thực khách và diễn viên thuần túy, phạm vi hoạt động tập trung ở bàn cạnh cửa sổ tầng 1 và phòng VIP tầng 2, hai vị trí này đều cách nhà bếp xa nhất, nên hắn căn bản không thể vào được.
Lần này trong ký ức của Triệu Thành An, phạm vi hoạt động của Tần Hoài rất rộng, hắn có thể đàng hoàng đi theo Trần sư phụ vào bếp sau để tha hồ quan sát.
Bếp sau của Thái Phong Lâu cực kỳ rộng lớn.
Mặc dù là kiểu nhà bếp cũ kỹ chuẩn thế kỷ trước, không hề có bất kỳ công nghệ hiện đại nào, nhưng có thể thấy khâu quản lý rất tốt, phân cấp nghiêm ngặt, đâu ra đấy rất ngăn nắp.
Khu rửa rau, khu thái thái chặt chặt, khu bếp lò đều cách nhau rất xa, Tần Hoài thậm chí còn nhìn ra được rau củ, gia cầm, thú rừng và thủy hải sản không hề được sơ chế trong cùng một khu vực.
Đồng thời đây cũng là lần đầu tiên Tần Hoài nhìn thấy Giang Thừa Đức, người chỉ làm bừa cũng ra được Bánh Bao Hòe Hoa cấp S.
Là một đầu bếp xuất sắc, vóc dáng của Giang Thừa Đức ở thời đại này chắc chắn thuộc hàng cực kỳ vạm vỡ, có thể nhìn ra những múi cơ bắp cuồn cuộn giấu dưới lớp quần áo, mang thực lực ít nhất cũng phải một chấp năm. Có điều trông vị Giang sư phụ này tâm trạng có vẻ không được tốt cho lắm, nét mặt vô cùng nghiêm nghị, vây quanh ông là ba thiếu niên có khuôn mặt hao hao ông, nhìn qua là biết ngay con trai ruột.
"Vệ Kim, bố đã nói bao nhiêu lần rồi, lúc thái rau không thể cứ cắm đầu thái cho nhanh, tay phải vững, tâm phải tĩnh. Vệ Trạch luyện nhiều hơn con một năm, con so đo với nó làm gì?"
"Vệ Minh, con cứ thái phần con đi, đừng để lời của bố làm ảnh hưởng."
Thấy Trần Thu Sinh đến, Giang Thừa Đức liền nở nụ cười chào hỏi đồng nghiệp: "Nghe bảo lão Trần anh dẫn hai đứa đến ứng tuyển học việc à, họ hàng nhà anh sao?"
LVQ8371