"Chắc là có tác dụng đấy." Tần Hoài uyển chuyển lấp lửng, tiêm trước cho Đàm Duy An một mũi dự phòng.
Sau đó, mặc cho Đàm Duy An gặng hỏi cỡ nào, Tần Hoài cũng nhất quyết ngậm miệng. Hắn đành ôm một bụng thắc mắc, xách hộp Đản Thát tiu nghỉu ra về.
Tiễn Đàm Duy An xong, Tần Hoài lấy điện thoại ra, bấm vào group chat [Đại gia đình Tương Thân], phát hiện mọi người đang chém gió rôm rả trong đó.
Trần Huệ Hồng vừa săn được deal hời thịt bò bít tết, đang nhiệt tình chia sẻ vào nhóm.
Tần Hoài ấn gọi video nhóm luôn, Trần Huệ Hồng bắt máy trong vòng một nốt nhạc.
Tần Hoài chẳng buồn đợi những người khác vào đông đủ, há miệng hỏi thăng: "Chị Hồng, đợt trước chị ăn cơm ở Thái Phong Lâu, chị có cảm nhận được trong đó thật ra vẫn còn Tỉnh Quái khác không?”
Trần Huệ Hồng bị Tần Hoài hỏi bất ngờ không kịp phòng bị, cả người đực ra, thậm chí hơi luống cuống. Chị há hốc mồm, biểu cảm có phần ngơ ngác:
"Có... Có hả?"
"Để... Để chị nhớ lại xem."
"Chuyện từ kiếp đầu tiên rồi, tự dưng em hỏi bất thình lình làm chị chẳng nhớ rõ nữa."
Nhờ Tần Hoài gợi nhắc, Trần Huệ Hồng mới lờ mờ nhớ lại được đôi chút chuyện cũ hồi mình vẫn còn là Phong Tiểu Tỷ.
"À, em nói cái cậu phụ bếp làm tạp vụ trong bếp Thái Phong Lâu ấy hả. Chị có ấn tượng, hồi đó chị cũng nhận ra cậu ta là Tinh Quái rồi. Cơ mà chị thấy đầu óc cậu ta cứ chập cheng kiểu gì ấy, làm việc chẳng biết lười biếng là gì. Ban đầu chị cứ tưởng cậu ta đi làm đầu bếp cốt để kiếm miếng cơm bỏ bụng, tiện thể trải nghiệm sự đời thôi, ai dè cậu ta cắm đầu vào học nghề làm việc thật, Điểm Tâm làm ra ăn cũng cuốn lắm."
"Hình như chị từng ăn một món Điểm Tâm cậu ta làm rồi, gọi là gì nhỉ..."
"Hình như là bánh đào tiên, nặn đẹp lắm. Ở Thái Phong Lâu ít đầu bếp chuyên làm Điểm Tâm, chị nhớ đợt đó hình như là sinh nhật của vị Bối Lặc nào ấy, Lư chưởng quỹ muốn giành mối nên bảo chị qua diễn kịch, khen lấy khen để tạo hình bánh đào tiên. Chị nhớ bánh đó nhân đậu đỏ, ăn ngon cực."
"Tinh Quái đó không phải là Triệu Thành An đấy chứ?" Trần Huệ Hồng hoảng hốt.
Tần Hoài gật đầu cái rựp, Trần Huệ Hồng có ấn tượng về Triệu Thành An thì dễ xử rồi.
"Vậy chị Hồng còn nhớ chuyện gì khác liên quan đến kiếp đầu tiên của Triệu Thành An không?" Tần Hoài gặng hỏi.
Trần Huệ Hồng ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
"Chị với cậu ta không thân, hình như còn chưa thốt với nhau câu nào." Lúc Trần Huệ Hồng nói câu này cũng không dám chắc mười mươi, "Chắc là chưa nói chuyện đâu. Em biết đấy, chị chỉ là một Thảo Mộc Tinh Quái, cũng chẳng mặn mà gì cái trò kết giao bạn bè với đám Tinh Quái khác. Đợt độ kiếp lần đầu, châm ngôn sống của chị luôn là bớt đi một chuyện cho nhẹ nợ, chỉ cần người ta không đến gây sự với chị thì chị tuyệt đối không vác mặt đi tìm người ta làm gì."
"Hơn nữa chị ở Bắc Bình chưa đầy hai năm đã dạt đi nơi khác, sau đó bị bọn thổ phỉ cho một kẹo đoạt mạng luôn. Nếu chị nhớ không nhầm thì hình như vài tháng trước khi chị rời Bắc Bình, Triệu Thành An, Trần sư phụ với đồ đệ của ông ấy đã cuốn gói khỏi Thái Phong Lâu, sang Lý phủ làm đầu bếp rồi."
"Chị biết chuyện này là do Lư chưởng quỹ càu nhàu với chị, mắng Giang Thừa Đức sống lỗi. Chỉ lo giới thiệu mối ngon cho Trần sư phụ mà chắng thèm đoái hoài gì đến sự phát triển tương lai của Thái Phong Lâu.”
"Trần sư phụ có tuổi rồi, chẳng cống hiến được mấy năm nữa. Tay nghề của Triệu Thành An thì tàng tàng, chỉ có tài làm Điểm Tâm là tạm ngửi được, đi hay ở cũng chả sao. Nhưng cậu đồ đệ họ Hạ của Trần sư phụ lại có trình độ và thiên phú đỉnh của chóp, nhân tài cỡ đó không giữ lại Thái Phong Lâu mà dâng tận miệng cho Lý phủ thì đúng là lỗ nặng."
"Đồ đệ họ Hạ là Hạ Sinh ạ?" Tần Hoài tò mò.
"Chị chịu, làm sao mà nhớ nổi tên tuổi tụi nó. Chị ngay cả tên Trần sư phụ là gì còn chả nhớ nữa là. Chị chỉ nhớ mỗi cái món cá chép chua ngọt của ông ấy làm ngon bá cháy, đỉnh của chóp luôn. Từ dạo rời Bắc Bình đến giờ, chị chưa từng được ăn đĩa cá chép chua ngọt nào xuất sắc đến thế."
Tần Hoài: "... Vậy Lý phủ là phủ nào?"
"Chị làm sao mà biết được, đất Bắc Bình này thiếu gì nhà họ Lý, chắc là nhà địa chủ lắm tiền nhiều của nào đó khá đễ tính." Trần Huệ Hồng đáp, cố nhắm mắt vắt óc lục lọi ký ức, rồi rặn thêm được một câu: "Triệu Thành An với Trần sư phụ thân nhau lắm, hình như cậu ta toàn ăn đầm nằm đề ở nhà ông ấy.”
Tần Hoài có thể nhìn ra, Trần Huệ Hồng có lẽ thực sự chỉ biết chừng này thôi, bắt kể thêm nữa thì chị ấy chỉ có nước bịa chuyện.
Xâu chuỗi lại, hắn đại khái đã vạch ra được dòng thời gian của Triệu Thành An ở kiếp đầu tiên.
Tìm việc làm, đụng độ Trần Thu Sinh, chai mặt bám đuôi, Trần Thu Sinh mềm lòng giới thiệu hắn vào Thái Phong Lâu, xin việc thành công, tiếp tục ăn bám ở nhà Trần Thu Sinh. Vì thiên phú có hạn nên không được Trần Thu Sinh nhận làm đồ đệ, ngược lại Hạ Sinh lại được chọn, sau đó hắn lẽo đẽo theo Trần Thu Sinh đến một gia đình giàu có khác làm đầu bếp.
Nhìn chung thì cuộc sống chắc cũng không đến nỗi nào. Ở cái thời đại đó, thiếu ăn thiếu mặc thì có chứ tửu lâu có tiếng với đầu bếp nhà giàu thì chẳng bao giờ lo chết đói. Triệu Thành An chưa bàn đến cái khác, riêng khoản ăn uống chắc chắn là ổn áp.
LVQ8371