Nhiệm vụ ẩn đã hoàn thành, Tần Hoài rất muốn về khách sạn để xem ngay đoạn ký ức của Triệu Thành An. Ngặt nỗi Đồng Đức Yến bên kia mới chuẩn bị nguyên liệu được một nửa đã đình công, chạy sang chỗ hắn đứng chầu chực xem náo nhiệt. Báo hại mấy món ăn vốn dự kiến 5 giờ là xong, giờ bét nhất cũng phải dây dưa đến sau Ó giờ.
Tần Hoài đành lấy cớ tối qua ngủ không ngon giấc, hỏi Đồng Đức Yến xem mình có thể về khách sạn chợp mắt hai tiếng rồi tầm 6 giờ quay lại Bát Bảo Trai được không.
Đồng Đức Yến vốn chẳng quan tâm đến mấy chuyện này nên vui vẻ gật đầu đồng ý. Lăng Quảng Chiêu đứng cạnh nghe thấy mà suýt chút nữa lại rơi nước mắt.
Hu hu hu hu hu, Tiểu Tần sư phụ nghỉ ngơi không đủ giấc mà chiều nay vẫn đến Bát Bảo Trai chúng ta làm Điểm Tâm đúng hẹn. Một sư phụ Điểm Tâm tuyệt vời như thế sao lại không thuộc về mình cơ chứ, hu hu hu hu hu.
Trên đường về khách sạn, Tần Hoài không nhịn được bèn lén nhắn tin WeChat hỏi Đồng Đức Yến xem dạo gần đây Lăng Quảng Chiêu có gặp phải cú sốc gì không. Ví dụ như chơi chứng khoán đu đỉnh, đầu tư thua lỗ, hay bị bạn gái đá chẳng hạn. Chứ sao hắn cứ thấy chiều nay cảm xúc của Lăng Quảng Chiêu trồi sụt thất thường, cứ giật đùng đùng thế nào ấy.
Đồng Đức Yến điềm nhiên nhắn lại cho Tần Hoài một câu bảo cứ mặc kệ hắn, hắn hay lên cơn như vậy lắm, rồi - x ` AJ_. w .A/ lại cắm mặt vào nấu ăn tiếp.
Về đến khách sạn, Tần Hoài lập tức báo tin vui đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn vào group chat [Gia đình Tướng Thân yêu thương nhau]. Sau đó hắn vứt điện thoại sang một bên, khóa trái cửa phòng, mở bảng điều khiển trò chơi lên và chọn 【Một đoạn mộng cảnh của Triệu Thành An】.
Thứ ập đến trước cả hình ảnh chính là mùi thức ăn thơm lừng.
Thơm nức nở luôn ấy.
Chẳng khác gì đoạn ký ức trước đó là mấy, chỉ là quần áo gọn gàng hơn, người ngợm cũng trắng trẻo sạch sẽ hơn, không còn là một thằng nhóc lấm lem bùn đất nữa. Kẽ móng tay cũng được cọ rửa sạch bong, thoạt nhìn bớt giống một tên ngốc đi vài phần. Triệu Thành An đang bưng một cái bát sành sứt mẻ to tổ chảng, bên trong là hơn nửa bát cơm đậu đầy ắp thức ăn sắp tràn cả ra ngoài, ngồi xổm ở cửa bếp lùa cơm.
Không phải cửa bếp của Thái Phong Lâu, cũng chăng phải cửa bếp nhà Trần Thư Sinh, nhìn qua có vẻ giống như cửa bếp của một gia đình quyền quý nào đó.
Căn bếp này rất rộng, bên trong có không ít người đang tất bật làm việc, nam nữ đủ cả. Bên ngoài bếp là khoảng sân được dọn dẹp cực kỳ sạch sẽ, lát toàn gạch đá xanh, không hề vứt đồ đạc linh tinh, thậm chí còn trồng vài bụi hoa trông cũng tàm tạm.
Mùi thức ăn thơm nức mà Tần Hoài ngửi thấy không phát ra từ cái bát sành của Triệu Thành An, mà bay ra từ trong bếp. Chỉ cần đánh hơi thôi, hắn đã ngửi ra được mùi canh cá, thịt dê hầm và chân giò lợn. Cái thực đơn xa xỉ cỡ này, ở thời đại đó nếu không phải là nhà quyền quý thì đào đâu ra mà ăn.
Tuy nhiên Tần Hoài lại chẳng có hứng bước vào bếp xem thử, toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn hết vào cậu thiếu niên đang ngồi cạnh Triệu Thành An.
Một người cũng bưng cái bát sành to y hệt như Triệu Thành An nhưng không bị sứt mẻ, đang ngồi xổm ở cửa bếp ăn cơm với khuôn mặt vô cảm. Ăn mặc cũng gọn gàng, người ngợm cũng sạch sẽ tương tự, thay đổi lớn đến mức Tần Hoài suýt nữa thì không nhận ra...
Hạ Sinh.
Hạ Sinh đã thay đổi rất nhiều.
Cao lên rồi, cho dù đối phương đang ngồi xổm, Tần Hoài vẫn có thể nhìn ra hắn cao hơn trước cả một cái đầu. Nếu bảo Hạ Sinh lúc trước là một đứa nhóc còi cọc suy dinh dưỡng nặng, nhìn kiểu gì cũng không giống 9 tuổi, thì Hạ Sinh hiện tại hoàn toàn có thể được coi là một thiếu niên cường tráng ở thời đại này, thậm chí nói là người trưởng thành cũng chẳng ngoa.
Thức ăn trong bát của Triệu Thành An và Hạ Sinh giống hệt nhau. Rau cải xào mỡ lợn xanh mướt mượt mà. Phủ lên trên rau là một miếng đậu phụ trắng nõn nà rưới thêm chút dầu vừng. Bên cạnh miếng đậu là thịt hun khói xào bồ công anh, thịt được thái cực mỏng, nhìn qua là biết loại thịt tám phần mỡ hai phần nạc, ngập ngụa dầu mỡ nhưng giao diện lại chẳng mấy bắt mắt. Nằm nép ở một góc là một nhúm trứng xào hẹ, kiểu hẹ thì một rổ mà trứng thì lưa thưa vài sợi.
Thậm chí lớp lót dưới đống thức ăn kia cũng là đậu tương trộn với hạt ý dĩ và gạo trắng, đích thị là phiên bản cơm đậu siêu cấp VIP.
Một bữa ăn quá sức tươm tất.
Nhìn vẻ mặt thỏa mãn của Triệu Thành An, Tần Hoài thừa biết hắn cực kỳ ưng ý bữa cơm hôm nay. Muỗng nào muỗng nấy múc đầy ụ, tọng vào miệng nhai đến phồng cả hai má. Ăn từng ngụm to như vậy tuy chưa đến mức lang thôn hổ yến, nhưng tốc độ đưa cơm cũng nhanh thoăn thoắt, dùng từ "gió cuốn mây tan" để hình dung cũng chẳng sai.
"Hạ Sinh à, không đùa đâu, tớ thấy cơm nước ở Lý phủ này ngon thật đấy. Đậu phụ là đậu non, rau xanh thì xào chứ không luộc, cái chế độ ăn uống này bới khắp Bắc Bình khéo cũng chẳng tìm ra được mấy nhà đâu! Hồi tụi mình ở Thái Phong Lâu, làm gì được ăn nguyên miếng đậu phụ thế này, toàn ăn đậu nát thôi."
"Chỉ là không biết tối nay cơm thừa canh cặn có chừa lại cho tớ được miếng da chân giò nào không, cậu có thấy mấy cái chân giò hôm nay không! To chà bá luôn, con lợn thịt hôm nay chắc chắn béo múp míp. Tớ thấy Trần sư phụ còn cố ý hầm thêm nửa canh giờ nữa cơ mà, nếu dư ra cho tớ được một miếng da chân giò thì... ực." Triệu Thành An càng nói càng thèm chảy cả dãi, vội vàng và thêm một ngụm cơm to tướng vào mồm cho đỡ vật.
LVQ8371