"Ồ, tí nữa thì quên mất cái cậu Thạch Đại Đảm ngồi cạnh Tần Hoài. Đương Khang thì ghê gớm lắm à, độ kiếp thành công thì oai lắm sao, Thụy Thú thì ngon lắm chắc? Cậu đi theo cậu Tần bao lâu rồi hả? Cậu Tần đã hoàn thành được cái nhiệm vụ nào chưa?”
"Hồi cậu Tần ở chỗ chúng tôi, tốc độ hoàn thành nhiệm vụ nhanh biết bao nhiêu. Từ hồi đi cùng cậu, nhiệm vụ thì kích hoạt được không ít đấy, nhưng cứ lề mà lề mề mãi chẳng xong cái nào. Cậu không biết tự kiểm điểm lại bản thân đi à? Ngày nào cũng chỉ biết cắm mặt vào ăn ăn ăn, ăn khỏe thì hay hớm lắm chắc? Đã thế còn có hai cái là nhiệm vụ của cậu nữa chứ, cậu cũng phải nghĩ cách gì đi chứ!"
Thạch Đại Đảm lẳng lặng bỏ quả chuối xuống, cầm lấy điện thoại từ tay Tần Hoài, đối mặt với ống kính: "Hay là... tôi nhịn đói hai ngày không ăn gì rồi hẵng ăn bánh Tart trứng nhé?"
La Quân không nói gì. Những người hiểu ông ấy đều biết, La Quân lúc này đã chửi xong rồi. Khi ông ấy chửi người thì không cần giải thích, chỉ đơn thuần là muốn xả giận mà thôi.
Dạo này tính tình của con chim già này không được tốt lắm, ai cũng biết điều đó.
La Quân chửi người xong thì thần thanh khí sảng, thoát khỏi nhóm chat rồi tiếp tục xem TY.
Trần Công là người cuối cùng lên tiếng, bày tỏ rằng dạo này anh sẽ cố gắng giải quyết ổn thỏa công việc, mau chóng sắp xếp thời gian xin nghỉ phép dài ngày để đến Sơn Thị tụ tập với mọi người, sau đó cuộc gọi video nhóm kết thúc.
Tần Hoài mở bảng nhiệm vụ của mình lên, kiểm tra từng cái một.
La Quân thật ra mắng không sai, phía Tần Hoài đã dồn ứ rất nhiều nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Nhiệm vụ chính tuyến liên quan đến An Du Du, yêu cầu làm ra ba loại Điểm Tâm cấp A+ có khả năng kích hoạt buff, còn yêu cầu Tần Hoài phải tự mình hoàn thành độc lập. Hiện tại Tần Hoài chưa làm được cái nào, rõ ràng đây là một nhiệm vụ dài hạn.
Ba Nhiệm vụ Phụ tuyến đều do Thạch Đại Đảm kích hoạt: Tứ Hi Quyển, bánh Tart trứng và tìm ra chân tướng cái chết của Hứa Nặc.
Vốn dĩ theo lẽ thường, Nhiệm vụ Phụ tuyến của những Tinh Quái có thể thoải mái thẳng thắn trao đổi là dễ hoàn thành nhất, về cơ bản chẳng khác nào bật hack. Trước đây Nhiệm vụ Phụ tuyến của La Quân khó đến mức như chơi giải đố, có gì không hiểu Tần Hoài cứ trực tiếp đi hỏi La Quân là xong.
Kết quả đến chỗ Thạch Đại Đảm, Tần Hoài hỏi thì vẫn hỏi được đấy, nhưng Thạch Đại Đảm lại chẳng trả lời được.
Chân tướng cái chết của Hứa Nặc là điều Thạch Đại Đảm muốn biết, món Tứ Hỉ Quyển Tần Hoài làm ra bản thân Thạch Đại Đảm không hài lòng nên nhiệm vụ không thể hoàn thành, ngược lại là bánh Tart trứng...
Bị La Quân mắng một trận như vậy, Tần Hoài đột nhiên nhận ra. Ờ nhỉ! Từ lúc nhận nhiệm vụ bánh Tart trứng đến giờ, hắn chưa từng làm lại món này bao giờ.
Hắn dường như thực sự bị những nhiệm vụ dạo gần đây làm cho rối trí, độ khó của các nhiệm vụ gần đây đều cực kỳ cao. Mỗi khi kích hoạt một nhiệm vụ mới, Tần Hoài đều mặc định nhiệm vụ này rất khó nhằn, phải hoàn thành xong nhiệm vụ trước đó thì mới bắt tay vào suy nghĩ đến nhiệm vụ này.
Đến nỗi lúc kích hoạt Nhiệm vụ Phụ tuyến liên quan đến bánh Tart trứng, trọng tâm của Tần Hoài lại dồn hết vào việc Triệu Thành An thế mà lại là Tinh Quái, chứ không phải bản chất nhiệm vụ này là phải làm bánh Tart trứng.
Nhiệm vụ Phụ tuyến [Bánh Tart trứng ngon tuyệt] được kích hoạt sau khi Thạch Đại Đảm ăn bánh Tart trứng do Tần Hoài và Chu sư phụ làm, nhưng từ đó về sau, Thạch Đại Đảm chưa từng được ăn lại bánh Tart trứng do Tần Hoài làm nữa.
Thạch Đại Đảm cũng đang tự kiểm điểm lại mình: "Ông La mắng tôi hình như đúng là không sai. Dạo này chỉ có mình tôi ở cạnh cậu Tiểu Tần, mà tôi quả thật chẳng giúp ích được gì cho cậu, chỉ cắm đầu vào ăn, chẳng hề nghĩ xem phải giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ của tôi như thế nào."
"Tôi thấy ý tưởng nhịn đói vài ngày này rất hay đấy. Gần đây tôi ăn uống đúng là sung sướng quá, tăng lên tận mấy cân rồi. Hồi ở Việt Tỉnh, tuy thỉnh thoảng tôi cũng đến nhà Quế Hương ăn chực một bữa ngon, nhưng cũng không đi nhiều. Quế Hương giờ có tuổi rồi, không còn nhiều sức lực để nấu nướng nữa. Sức ăn của tôi lại khỏe, cô ấy nấu cho tôi một bữa thì mệt lắm tôi cũng hiểu, nên bình thường tôi toàn ăn uống qua loa thôi."
"Thêm nữa là tôi cũng hơi béo, lúc ở nhà vợ tôi quản lý rất nghiêm, không cho tôi ra ngoài ăn nhậu thả phanh, bình thường toàn ăn cơm nhà.”
"Tay nghề của cô giúp việc nhà tôi thì... vợ tôi lại thích ăn thanh đạm một chút."
"Giờ nghĩ lại đúng là lỗi của tôi, từ lúc ra ngoài tôi chỉ mải lo cho bản thân, căn bản không thèm đoái hoài gì đến nhiệm vụ của cậu Tiểu Tần."
"Ừm, quyết định vậy đi, từ giờ trở đi tôi sẽ không ăn gì nữa! Nhịn đói hai ngày! Không được, hai ngày có khi không đủ, vậy thì nhịn ba ngày!"
"Ba ngày sau tôi sẽ ăn bánh Tart trứng và Tứ Hỉ Quyển do cậu Tiểu Tần làm, biết đâu nhiệm vụ lại hoàn thành luôn."
"Lão Thạch, đây không phải lỗi của anh, là lỗi của tôi." Tần Hoài nhìn chằm chằm Thạch Đại Đảm, vô cùng nghiêm túc nói: "Anh đã dốc hết sức giúp đỡ tôi rất nhiều rồi, là do năng lực của tôi không đủ, không thể làm ra món Tứ Hi Quyển đạt chuẩn, đương nhiên anh sẽ không hài lòng.”
"Anh cũng không cần phải nhịn đói mấy ngày mới ăn đâu, tôi không muốn dùng cách làm tổn hại đến cơ thể mọi người để giúp mình hoàn thành Nhiệm vụ Phụ tuyến. Mọi người chịu giúp tôi là tôi đã vui lắm rồi, đây là nhiệm vụ của tôi chứ không phải của mọi người, mọi người căn bản không có nghĩa vụ phải giúp tôi."
LVQ8371