Tần Hoài thầm xem xét lại một lượt trong đầu, cảm thấy không đúng, hắn phán đoán khẩu vị và thói quen của những người xung quanh rất chuẩn xác, chưa từng sai bao giờ.
"Không sai." Thạch Đại Đảm nói, "Chỉ là... sức ăn của tôi khá lớn, cái gì cũng thích ăn, rất ít người chú ý tới việc tôi thực sự thích ăn cái gì."
"Chỉ có Hứa Nặc mới để ý việc tôi thích ăn vỏ Bánh bao. Mỗi lần ăn Bánh bao, anh ấy đều bóc vỏ phần của mình cho tôi."
Tần Hoài hiểu rồi, đây là chạm đến chuyện buồn của Thạch Đại Đảm, hắn lập tức ngậm miệng không nhắc tới nữa, chuyên tâm làm Điểm Tâm.
Độ khó của bánh Tart trứng thì 99% đều dồn vào lớp vỏ ngàn lớp. Sau khi nhào xong khối bột dầu, trong lúc chờ bột lên men ở nhiệt độ thấp, Tần Hoài âm thầm pha chế hỗn hợp trứng, tiện miệng hỏi:
"Lão Thạch, dạo này anh còn đặc biệt muốn ăn món Điểm Tâm nào nữa không?”
"Không phải tôi bảo anh cố nghĩ ra để kích hoạt thêm một cái Nhiệm vụ Phụ tuyến cho tôi đâu, Nhiệm vụ Phụ tuyến bên tôi thực sự quá nhiều rồi, làm không xuể nữa. Chỉ là lúc nãy nhào bột tôi chợt nhận ra, dạo này tuy tôi có làm Điểm Tâm, nhưng anh hình như chẳng mấy khi được ăn Điểm Tâm do tôi làm. Hơn nữa tôi toàn làm Bánh bao nhím, mấy món trẻ con thích."
"Anh có món Điểm Tâm nào lâu rồi không ăn và đang thèm không? Ngày mai lúc đến Tri Vị Cư tôi sẽ xin Chu sư phụ, dành chút thời gian làm cho anh ăn."
Thạch Đại Đảm vẫn đang tựa vào cửa phòng bếp, thành thật đáp: "Bánh bao nhím cậu làm tôi có ăn rồi, sáng và chiều ngày nào tôi cũng ra xếp hàng mua, nhân đậu đỏ nhuyễn, ngon lắm."
"Hơn nữa tôi cũng để ý Bánh bao nhím cậu làm đấy, ngày thứ nhất là kích cỡ bình thường, ngày thứ hai là nhím con, ngày thứ ba là nhím béo, từ ngày thứ tư trở đi ngày nào cũng là nhím thập cẩm."
Thạch Đại Đảm quan sát thật sự rất cẩn thận ti mi.
"Tôi cũng không có món Điểm Tâm đặc biệt nào muốn ăn, nếu bắt buộc phải nói thì... Bánh bao bột mì trắng của Tri Vị Cư không ngon bằng cậu làm. Ngày mai nếu cậu có thời gian thì làm một mẻ Bánh bao bột mì trắng được không, Màn thầu rượu nếp cũng được."
Bánh bao của Tri Vị Cư về cơ bản đều do học đồ tinh anh hoặc đệ tử chân truyền làm, xét về tay nghề chắc chắn không bằng Tần Hoài. Điểm Tâm cơ bản mà Thạch Đại Đảm thích ăn nhất chính là Bánh bao, thời gian dài như vậy không được ăn cái Bánh bao nào ra hồn, đối với hắn mà nói quả thực hơi khó chịu.
"Được." Tần Hoài nhận lời, tiếp tục làm bánh Tart trứng.
9 giờ 47 phút tối, bánh Tart trứng ra lò.
Dù Tần Hoài đã cố gắng làm ít nhất có thể, nhưng một mẻ cũng cho ra tròn 28 cái bánh Tart trứng. Điểm Tâm cơ bản chính là như vậy, số lượng lớn, muốn làm nhiều thì rất đơn giản, nhưng muốn làm ít lại rất khó.
Cuối cùng Tần Hoài vẫn không làm bánh Tart caramel, trong nhà không có súng khò lửa, không có điều kiện để làm.
Bánh Tart trứng vừa mới lấy từ trong lò nướng ra đang ở trạng thái hoàn hảo nhất.
Tần Hoài cố ý làm lớp vỏ mỏng và giòn xốp, phần nhân trứng nướng hơi cháy sém một chút nhìn vừa núng nính dẻo dai lại vừa mềm mại xốp mịn.
Đương nhiên, điều tuyệt vời nhất vẫn là mùi thơm.
Mùi thơm ngập tràn calo đến từ hỗn hợp trứng gà, sữa tươi, đường và bơ có thể kích thích cảm giác thèm ăn nguyên thủy nhất của con người. Chi cần hít sâu một hơi, đã cảm giác như đang được thưởng thức hương vị ngọt ngào của bánh Tart trứng.
Điểm trừ duy nhất là bánh hơi bị ngọt gắt.
Thạch Đại Đảm thích ăn ngọt, nên Tần Hoài cố ý làm ngọt hơn một chút.
Bánh Tart trứng vừa ra lò đang rất bỏng miệng, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm ngồi bên bàn ăn chẳng ai động thủ trước. Hắn thấy trên bàn vẫn còn một quả chuối tiêu đã hơi thâm đen, bèn dứt khoát cầm lên ăn.
Phải công nhận, chuối ở mức độ này tuy có vẻ sắp hỏng, nhưng lại chính là lúc ngọt nhất.
"Lão Thạch, tôi hỏi anh chuyện này.”
"Bây giờ bách khoa toàn thư trong hệ thống trò chơi của tôi đã mở khóa được 10 cái rồi, chỉ thiếu 2 cái nữa là đầy. Đợi thu thập đủ hai cái đó thì hệ thống trò chơi sẽ thế nào? Nâng cấp hay là mở khóa tính năng mới?"
"Lúc đầu tôi cứ tưởng thu thập đủ 12 Tinh Quái khó lắm, nhưng giờ mới thấy cũng khá dễ, cảm giác các Tinh Quái toàn tụ tập lại một chỗ."
Tần Hoài vừa ăn vừa hỏi.
Thạch Đại Đảm nhìn chằm chằm vào đĩa bánh Tart trứng trên bàn, chắc mẩm đang suy tính xem bao giờ thì ăn được, hùa theo: "Tinh Quái quả thực rất dễ tụ tập thành nhóm, nhất là kiếp đầu tiên và kiếp cuối cùng, cực kỳ dễ đụng mặt nhau."
"Thực ra tôi cũng có một câu hỏi muốn hỏi cậu Tiểu Tần." Thạch Đại Đảm nhìn về phía Tần Hoài, "Nói chính xác thì câu này không phải tôi muốn hỏi, mà là chị Trần Huệ Hồng muốn hỏi nhưng mãi không dám. Tôi thì chăng ngại mở miệng nên hỏi thăng cậu luôn."
"Ông La sắp không qua khỏi rồi, với trạng thái của ông ấy thì kiếp đầu tiên thực chất là cơ hội tốt nhất để độ kiếp thành công. Cậu Tiểu Tần đã xem ký ức của ông ấy, biết được tâm nguyện của ông ấy, cũng biết nguyên nhân khiến ông ấy độ kiếp thất bại."
"Một khi ông ấy chết đi rồi đầu thai chuyển thế, mọi người chắc chắn phải rất nhiều năm sau mới có thể gặp lại nhau. Nếu kiếp thứ hai ông ấy vẫn không thể độ kiếp thành công, hoặc kiếp thứ hai ông ấy lại sống hơn 90 tuổi như kiếp đầu thì cậu Tiểu Tần chắc chắn không sống thọ bằng ông ấy được, khả năng ông ấy độ kiếp thất bại sẽ rất cao."
LVQ8371