Lần này thì đến lượt trên mặt Triệu Thành An hiện đầy đấu ba chấm, anh ta trực tiếp bị mấy lời này của Tần Hoài làm cho cạn lời, ngây ra trọn vẹn hơn ba phút đồng hồ mới mang vẻ mặt phức tạp từ tốn thốt lên: "Mặc dù có vẻ... có thể... tám phần... đại khái... có lẽ là tàm tạm như thế? Nhưng mà người anh em à, câu cậu vừa nói nghe hơi đark quá rồi đấy, anh chăng đám bảo là anh hiểu cậu nữa đâu."
"Chúng ta vẫn nên bàn chuyện Phù Du gì đó thì hơn, bức tranh kia ở đâu? Để anh ra hỏi giá."
"Không phải là tranh, thứ em nói chính là loài Phù Du sớm nở tối tàn ấy, vừa rồi em sực nhớ ra nên thuận miệng hỏi thử thôi." Tần Hoài đáp.
"Ồ, con Phù Du đấy à." Triệu Thành An ngẫm nghĩ, "Biết thì có biết, nhưng không rành lắm, nghe đồn mệnh siêu ngắn, sống được vài tiếng là lăn đùng ra chết, cảm giác chán ngắt."
"Có vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ thì sống được cái gì? Bằng thời gian ăn bữa cơm đã ngỏm rồi, cũng chẳng biết cái giống loài này tồn tại có ý nghĩa gì nữa, ra đời lượn lờ dạo phố chắc?"
Tần Hoài: ... Người anh em à, anh có biết là nãy giờ anh đang tự chửi mình không thế?
Được rồi, anh không biết.
"Được rồi, nếu không ưng bức nào khác thì bây giờ anh đi mua bức này cho cậu luôn. Cậu đứng đây đợi anh tí, anh đi tìm nhân viên. Haizz, cái triển lãm này tổ chức thiếu chuyên nghiệp thật, quanh đây chẳng thấy mống nhân viên nào, lại còn bắt mình tự đi tìm." Nói xong Triệu Thành An liền tất tả chạy đi tìm nhân viên, cả người toát lên sự khao khát mãnh liệt với 1800 tệ.
Thấy Triệu Thành An đi rồi, Thạch Đại Đảm nãy giờ vẫn đứng cạnh hai người im lặng gặm bánh mì, suốt cả buổi đóng vai phông nền không hé răng nửa lời bỗng nhiên lên tiếng: "Tiểu Tần, cậu vừa hỏi về Phù Du, là phát hiện ra chuyện gì sao?"
Tần Hoài trong nháy mắt phải nhìn Thạch Đại Đảm bằng con mắt khác, tuy rằng Đương Khang nhìn chung đều không thông minh, hơn nữa cái sự "không thông minh" này còn được giới Tinh Quái công nhận rộng rãi. Nhưng Thạch Đại Đảm đã sống hai đời, kiếp này lại còn được làm người một thời gian ngắn, ông ấy quả thực đã học hỏi được rất nhiều thứ, hay nói cách khác là có thêm trực giác vô cùng nhạy bén.
Năm xưa ông ấy có thể tin tưởng Tào Quế Hương đến vậy, mời Tào Quế Hương về làm Bếp Trưởng, kinh doanh tiệm cơm hô mưa gọi gió, sau khi tiệm cơm đóng cửa chuyển sang buôn bán hải sản cũng rất phất, dựa vào không chỉ mỗi buff của Thụy Thú, mà còn nhờ vào năng lực của chính bản thân ông.
"Vừa nãy thẻ minh họa đã mở khóa rồi." Tần Hoài nói ngắn gọn súc tích, "Triệu Thành An là Phù Du."
"Phù Du á?" Thạch Đại Đảm hiếm khi lộ ra biểu cảm kinh ngạc.
"Lão Thạch, ông biết Phù Du sao?" Tần Hoài nhạy bén chộp ngay lấy trọng điểm.
"Đương nhiên là biết, Phù Du ở chỗ chúng tôi được coi là Tinh Quái cực kỳ đặc thù, tất cả những hiểu biết chung của các Tinh Quái khi độ kiếp đều không thể áp dụng lên người bọn họ."
"Hả?” Lần này thì Tần Hoài thực sự sốc nặng.
La Quân và Trần Huệ Hồng đều từng kể với hắn, có những Tinh Quái rất đặc biệt, cách độ kiếp của bọn họ không giống với phần lớn Tinh Quái thông thường. Tần Hoài mở khóa nhiều Tinh Quái như vậy, tuy rằng giống loài khác nhau, tính cách khác nhau, có hung thú, có Thụy Thú, có Thảo Mộc Tinh Quái, có Tiểu Điểu bình thường không có gì nổi bật, lại còn có cả con cá nhảy xuống biển tự sát nữa, nhưng tất cả đều thuộc nhóm Tinh Quái hệ cơ bản, nên hắn chưa bao giờ tưởng tượng nổi Tinh Quái đặc thù thì có thể đặc thù đến mức độ nào.
Bây giờ thì đụng phải luôn rồi.
"Sao lại nói thế?" Tần Hoài gặng hỏi.
"Tôi không hiểu nhiều về Phù Du lắm, nhưng cũng có nghe phong phanh chút ít. Phù Du ở chỗ chúng tôi, tình hình không giống với Phù Du mà các cậu định nghĩa bên này đâu."
"Phù Du bên chỗ chúng tôi không phải là loài sớm nở tối tàn, nhưng tình trạng cũng na ná vậy. Phù Du sẽ nằm lỳ dưới nước hoặc chôn vùi trong lớp đất tối tăm mịt mù suốt 10 năm, quãng thời gian này chúng luôn ở trong trạng thái ngủ say, sau đó tỉnh táo được 3 đến 7 ngày, rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu dài đằng đăng. Đối với Phù Dư mà nói, thời gian tinh táo vô cùng quý giá, mỗi lần thức dậy đều là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ.”
"Chính vì vậy tuyệt đại đa số Tinh Quái đều rất sợ độ kiếp, chỉ có Phù Du là vô cùng mong đợi chuyện độ kiếp này. Đối với Phù Du, độ kiếp là trải nghiệm thú vị nhất trong chuỗi ngày sống tẻ nhạt, tối tăm mịt mù dài dằng dặc của bọn họ. Bọn họ sẽ cực kỳ trân trọng từng ngày được sống ở nhân gian, thậm chí còn cố tình độ kiếp thất bại. Thứ Phù Du theo đuổi không phải là độ kiếp thành công, mà là được sống một đời rực rỡ ở nhân gian, được ngắm nhìn muôn vàn phong cảnh, được trải nghiệm những kiếp người khác nhau."
"Cũng chính vì thế, tỷ lệ độ kiếp thành công của Phù Du rất thấp. Bọn họ thường hay kéo dài lê thê cho tới tận kiếp cuối cùng, mà xác suất thành công ở lần chót vốn dĩ đã thấp lè tè rồi, thế nhưng bọn họ dường như lại đam mê trò này không biết mệt. Tôi thậm chí còn nghe đồn số lần luân hồi độ kiếp của Phù Du nhiều hơn Tinh Quái bình thường rất nhiều, có kẻ thậm chí còn luân hồi đến tận kiếp thứ 7, thứ 8 cơ."
"Dù sao bọn họ cũng nằm trong số cực ít những Tinh Quái mang cái tâm thế muốn độ kiếp thất bại đi độ kiếp, Thiên Đạo đối với bọn họ ít nhiều cũng sẽ nương tay khoan dung hơn đôi chút."
LVQ8371