Trương Chử thò đầu vào bổ sung thêm: "Hai sư huynh của Quế Hương ra nước ngoài từ sớm lắm, thời đó toàn liên lạc bằng thư tay. Hồi đầu còn có địa chỉ, về sau chả rõ gặp trục trặc gì mà thư gửi đi bặt vô âm tín, thế là mất liên lạc luôn."
"Thật ra chục năm trước tôi có nhờ bạn bè qua Vĩnh Hòa Cư dò la thử, mới biết hồi hai sư huynh của Quế Hương xuất ngoại, họ đã bế theo gần hết lứa đồ đệ sang đó rồi, mấy người ở lại trong nước thì cũng đã nghỉ hưu. Đám đầu bếp với ông chủ bên Vĩnh Hòa Cư bây giờ đào đâu ra biết tôi với Quế Hương là ai, hai vợ chồng tôi cũng chỉ là dân đen bình thường thấp cổ bé họng, người ta đương nhiên chả rảnh rỗi đi giúp. Thêm nữa hồi đó mạng mẽo liên lạc đâu có xịn xò như bây giờ, đụng tường một lần rồi nên đành thôi."
"Đúng thế." Tào Quế Hương gật gù, "Bây giờ thoắt cái lại bao nhiêu năm trôi qua rồi, thi thoảng tôi cũng lên mạng search thông tin của sư huynh mà chả moi ra được gì, anh ấy có tuổi rồi nên chắc cũng nghỉ hưu từ tám hoảnh, mấy năm nay cũng chẳng thấy về nước."
"Có thể bên Vĩnh Hòa Cư cũng không liên lạc được với sư huynh của cô đâu, Tiểu Tần, cháu cũng không cần tốn nhiều công sức như vậy. Năm đó cô làm thanh niên tri thức xuống nông thôn là lúc nào chứ? Chuyện này cũng đã qua gần nửa thế kỷ rồi, có những thứ không cần phải cưỡng cầu đâu."
"Giống như lão Thạch ấy, cô nhớ lúc trước sau khi nhà hàng đóng cửa, cậu ấy bảo muốn ra ngoài xông xáo thuận tiện tìm người, chạy đôn chạy đáo khắp nơi trên cả nước rồi ra cả toàn thế giới, cuối cùng cũng có tìm được đâu. Có một năm ăn cơm tất niên ở nhà cô rồi uống say, ôm lấy lão Trương nhà cô gào khóc thảm thiết. Lúc đó cậu ấy còn chưa yêu đương gì với vợ mình, làm lão Trương sợ hết hồn còn tưởng cậu ấy bị cô nào lừa tiền, an ủi rát cả cổ họng suốt cả đêm."
Trương Chử điên cuồng gật đầu: "Đúng vậy, chú còn tưởng đã xảy ra chuyện lớn gì, kết quả lại là chưa tìm được mối làm ăn ưng ý."
"Lần đó khóc xong cậu ấy cũng không bôn ba bên ngoài nữa, mở một trang trại chăn nuôi làm ăn cho đến bây giờ."
Thạch Đại Đảm: "... Ê, Tiểu Tần, cậu đang làm Điểm Tâm gì thế? Bánh Bao à?"
Thạch Đại Đảm chuyển chủ đề một cách gượng gạo, chọc cho Tào Quế Hương và Trương Chử cười ha hả.
"Đúng rồi." Tần Hoài nghiêm túc trả lời, "Lão Thạch, không phải anh thích ăn Bánh Bao bột mì trắng nhất sao? Tôi làm nhiều cho anh một chút."
"Cái đó... cậu có thể làm nhiều Tứ Hi Thang Đoàn thêm một chút được không? Vợ tôi thích ăn đồ ngọt, nếu tôi xách được 100 cân Tứ Hi Thang Đoàn về thì không chừng sẽ bớt bị ăn chửi."
Tần Hoài: "... Được, bây giờ tôi gọi điện bảo Đàm Duy An mang chút nguyên liệu qua đây. Nhưng Tứ Hỉ Thang Đoàn không thể để đông lạnh quá lâu trong tủ lạnh đâu, 100 cân..."
"Phải tranh thủ thời gian mà ăn đấy."
Hai mươi phút sau, Đàm Duy An dẫn bốn học việc mang nguyên liệu nấu ăn Tần Hoài cần tới, hắn vừa vào cửa đã oai oái kêu la: "Tần Hoài, hôm nay không phải cậu nghỉ phép sao? Sao lại cần nhiều nguyên liệu thế này, cậu ở nhà mà cũng cày cuốc à? Tôi bắt đầu nghi ngờ có phải cậu muốn ra riêng, mở một cái nhà ăn cộng đồng trong khu dân cư để đấu tay đôi với Tri Vị Cư chúng ta hay không đấy."
Đàm Duy An nhìn đống bột sống mà Tần Hoài đã làm xong liền oai oái kêu to: "Đệt mợ, sao lúc cậu nghỉ phép khối lượng công việc còn khủng hơn cả lúc đi làm vậy!"
"Ngày mai lão Thạch về rồi, đương nhiên tôi phải làm nhiều thêm chút Điểm Tâm cho anh ấy mang về từ từ ăn." Tần Hoài không thèm ngẩng đầu lên đáp.
Đàm Duy An lập tức chua loét: "Lần trước tôi về, sao cậu không nghĩ đến việc làm nhiều Điểm Tâm cho tôi mang về ăn?"
Người anh em à, có phải cậu đã quên mất nghề nghiệp của chính mình là gì rồi không?
Tần Hoài kiểm kê lại nguyên liệu nấu ăn mà Đàm Duy An mang tới, xác định không thiếu thứ gì, lại thầm tính toán số lượng Điểm Tâm phải làm hôm nay.
"KPI hôm nay của cậu hoàn thành rồi à?" Tần Hoài hỏi.
Đàm Duy An mờ mịt trả lời: "KPI gì cơ? Tôi làm gì có KPI.”
Tần Hoài mừng rỡ: "Tuyệt quá, bên tôi đang khát nhân lực đây. Cậu đợi chút, bây giờ tôi gọi điện thoại cho Tô Lão Bản, xem có thể mượn cậu qua đây phụ tôi làm Điểm Tâm được không nhé."
Đàm Duy An: ??
Tần Hoài bấm điện thoại cho Tô Lão Bản trình bày tình hình. Tô Lão Bản vô cùng dễ dãi, tỏ vẻ không có vấn đề gì, dù sao Đàm Duy An làm việc ở Tri Vị Cư cũng toàn lười biếng sờ cá, thà để cậu ta qua nhà hắn làm thêm chút việc còn hơn, ông còn thuận miệng hỏi thêm một câu một mình Đàm Duy An có đủ hay không.
Sau đó Triệu Thành An cũng bị Tô Lão Bản ném sang chỗ Tần Hoài phụ nặn Điểm Tâm.
Triệu Thành An: 22?
Đàm Duy An và Triệu Thành An hì hục cày cuốc ở nhà Tần Hoài đến tận 8 giờ tối. Số Điểm Tâm làm ra nhiều đến mức hai cái tủ lạnh của hắn căn bản nhét không xuể, giữa chừng phải gọi mấy tốp học việc đến chuyển vào tủ đông của Tri Vị Cư cất.
Lúc tan ca, Triệu Thành An và Đàm Duy An đều mệt đến mức hai mắt tối sầm, trong lòng cực kỳ thấm thía rằng đoạn thời gian trước Tần Hoài không nghỉ phép là hoàn toàn chính xác. Tên này tuyệt đối không được nghỉ phép, hắn mà nghỉ phép thì đúng là thảm họa!
"Này Tần Hoài, làm nhiều Điểm Tâm thế này lão Thạch xách về nổi không? Hành lý ký gửi khoang hạng nhất của máy bay cũng chỉ được 30 hay 40 ký thôi đấy!" Triệu Thành An buông lời chất vấn từ tận đáy lòng.
LVQ8371