Ngay lúc Tần Hoài còn đang ngơ ngác, cửa bếp bị đẩy ra, một người mà hắn khá quen thuộc nhưng lại tuyệt đối không ngờ tới đang đeo tạp đề, mang ống tay áo chống bẩn từ trong bếp bước ra.
Chu sư phụ vừa tháo ống tay áo vừa cúi đầu nói: "Sủi cảo đã cho vào nồi rồi, lão tam cậu vào bếp canh chừng đi. Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỉ Hoa Quyển còn hai ba phút nữa là ra lò, cậu chú ý canh lửa cho cẩn thận."
Tần Hoài trợn mắt há hốc mồm nhìn Chu sư phụ thong thả tháo ống tay áo, cởi tạp dề, đứng hình mất nửa ngày cũng chẳng thốt nên lời.
Nếu người xin nghỉ phép là Chu sư phụ, thì Tô Lão Bản chắc chắn sẽ duyệt thật.
"Chu... Chu sư phụ, chào buổi trưa ạ." Tần Hoài lắp bắp chào hỏi, "Ông... hôm nay ông nghỉ ạ."
Mấy ngày nay Chu sư phụ đồn hết tâm trí vào việc chửi Tô Càn té tát, chửi đến mức cậu ta trầm cảm tự kỷ khiến Tô Lão Bản phải cho nghỉ hắn hai ngày, nên cơ bản ông chẳng gặp Tần Hoài mấy.
Bình quân mỗi ngày Tần Hoài chỉ gặp Chu sư phụ được một tiếng đồng hồ, mà trong đó quá nửa thời gian là lúc ăn trưa trong buổi họp giao ban buổi sáng rồi.
"Tôi nghe nói lão tam định làm tiệc đón gió cho cậu, nên cất công tới xem thử." Chu sư phụ nhạt giọng nói, "Sẵn tiện đang rảnh rỗi, tôi làm chút Điểm Tâm luyện tay nghề luôn."
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao và Tứ Hỉ Hoa Quyển, nghe thế nào cũng chẳng giống loại Điểm Tâm để luyện tay nghề cho vui.
"Sư phụ, con đã nói là hôm nay không phải làm tiệc đón gió cho Tần Hoài mà, con chỉ muốn mời Lão Thạch ăn sủi cảo, gọi Lão Thạch nên mới rủ luôn Tần Hoài, vừa hay hôm nay Du Du cũng được nghỉ nên mới gọi em ấy tới luôn."
"Từ tối hôm qua con đã bắt đầu chuẩn bị rồi đấy!"
Chu sư phụ cạn lời liếc nhìn vào trong bếp: "Canh thời gian cho chuẩn vào."
"Từ tối hôm qua đã bắt đầu chuẩn bị, hì hục cả đêm mà chỉ làm ra được 4 loại sủi cảo, chả giò, Há Cảo, hoành thánh, bánh bí đỏ với khoai tây chiên."
"Bánh bí đỏ lại còn là hàng đông lạnh nữa chứ, cậu cũng giỏi chuẩn bị thật đấy, sao cậu không gọi xừ đồ ăn ngoài luôn đi? Đỡ mất công tự chiên."
"Cậu chuẩn bị cái thể loại gì vậy hả?"
"Nếu tối qua tôi không ghé qua xem thử, thì hôm nay cậu đến một món Điểm Tâm coi được một chút cũng chẳng có mà bưng ra.”
Tần Hoài có nghĩ nát óc cũng không ngờ tới, vốn dĩ chỉ là một buổi tụ tập ngày nghỉ ăn sủi cảo bình thường, thế quái nào lại biến thành cái cục diện này.
Chu sư phụ ngồi trong phòng khách đợi mẻ Điểm Tâm cuối cùng ra lò.
Triệu Thành An thì hệt như mấy ông chú trung niên tan làm không muốn về nhà, chỉ thích chui vào gara hút điếu thuốc, cứ trốn tịt trong bếp chẳng biết đang lề mề cái gì.
An Du Du thì đang nỗ lực phát huy mấy cái mẹo nhỏ chốn công sở của mình, hì hục dỡ hết trái cây trong giỏ của cô và Thạch Đại Đảm ra rửa sạch rồi gọt cắt bày ra đĩa.
Tiện thể nói luôn, vì kỹ năng dùng đao của An Du Du thực sự quá í ẹ, nên đĩa trái cây cắt ra trông hơi khó coi, lại còn lãng phí rất nhiều phần gọt hỏng. Nhưng cô ấy lại xót của, cứ vừa gọt vừa ăn, Tần Hoài đứng cạnh nhìn mà chỉ sợ cô ấy ăn trái cây no ứ hự luôn.
Thạch Đại Đảm là người thoải mái nhất trong đám, cứ ngồi bên bàn ăn tán dóc với Chu sư phụ, điên cuồng khen ngợi Đản Thát của ông, còn bảo chiều nào mình cũng ra Tri Vị Cư xếp hàng tranh mua, ra sức bày tỏ tấm lòng mộc mạc của một thực khách bình thường chỉ muốn được ăn thêm chút Điểm Tâm.
Chu sư phụ tuy bình thường hay ăn nói kiểu mỉa mai Âm Dương quái khí, nhưng đối với khách hàng, đặc biệt là những người thích Điểm Tâm của ông thì lại vô cùng hòa nhã ấm áp. Những lời nói chân chất của Thạch Đại Đảm cộng thêm nụ cười hiền lành của hắn khiến Chu sư phụ cảm thấy khoan khoái như đón gió xuân, lúc nói chuyện với hắn nụ cười trên môi ông thân thiết đến mức sắp đuổi kịp lúc nói chuyện với Tần Hoài rồi.
Về phần Tần Hoài, hắn và Triệu Thành An cùng nhau ru rú trong bếp để trốn tránh hiện thực, tiện thể dò la xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Chẳng phải là tụ tập ăn uống bình thường sao? Thế quái nào lại rước luôn cả nhân vật cộm cán của Tri Vị Cư tới đây vậy?
Tần Hoài có đủ lý do để nghỉ ngờ mình đã bị Triệu Thành An gài bẫy.
"Oan uổng quá, bây giờ tôi còn oan hơn cả Đậu Nga nữa!" Đối mặt với lời cáo buộc của Tần Hoài, Triệu Thành An chỉ biết dùng cái tông giọng the thé nhưng bé như muỗi kêu để than oan, "Trước khi sư phụ gọi điện cho tôi vào tối qua, tôi cũng đâu biết hôm nay sẽ thành ra thế này."
Tần Hoài nhướng mày, tiện thể đánh giá đống Điểm Tâm bày la liệt trong bếp mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Những món đã làm xong, bày sẵn ra đó có thể ăn bất cứ lúc nào gồm có Đào Tô, Hà Hoa Tô, Táo Nê Tô, Đào Hoa Tô, Cát Tường Vân Văn Tô và Đản Hoàng Tô. Trong số các loại Điểm Tâm Khai Tô này thì độ khó cao nhất chính là Hà Hoa Tô và Đào Hoa Tô, chủ yếu khó ở phần tạo hình phức tạp.
Chu sư phụ làm Điểm Tâm Khai Tô thì tạo hình lúc nào cũng đạt điểm tuyệt đối. Bất kể là Hà Hoa Tô hay Đào Hoa Tô, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thấy các lớp vỏ xếp chồng lên nhau cực kỳ chân thực, sinh động và có chiều sâu, thuộc cái đẳng cấp chỉ cần bày ra đĩa bừa hai cái là có thể bán với giá cắt cổ 188 thậm chí 288 tệ.
Thế nhưng ở trong căn bếp này, do Đào Hoa Tô và Hà Hoa Tô làm ra quá nhiều, nên chỉ đành nhét chung một chỗ, xếp chồng lên nhau trên mấy cái đĩa sứ trắng tinh không chút hoa văn của nhà Triệu Thành An.
LVQ8371