Chu sư phụ dẫn Tần Hoài đi xuyên qua phòng nghỉ của nhân viên để tới phòng thay đồ, từ trong túi rút ra một chiếc chìa khóa đưa cho Tần Hoài: "Số mười ba, bên trong có đồng phục nhân viên."
Tần Hoài nhận lấy chìa khóa, bước vào trong, Chu sư phụ đứng ngoài cửa chờ. Bố cục trong phòng thay đồ của Tri Vị Cư cũng gần giống với Hoàng Kí và Vân Trung Thực Đường, chỉ có thể nói phòng thay đồ trên toàn thế giới chắc cũng cùng một kiểu... y như trong phim truyền hình vậy.
Chỉ có điều phòng thay đồ của Tri Vị Cư tương đối lớn hơn rất nhiều, có thể thấy được số lượng nhân viên của nhà hàng đông đảo đến mức nào.
Tần Hoài tìm được tủ đồ số 13, mở ra, phát hiện bên trong có một bộ đồng phục nhân viên, trên đồng phục còn thêu tên của mình.
Tần Hoài chỉ biết thầm cảm thán hiệu suất làm việc của Tri Vị Cư quả thực rất cao, mới hai ngày trước hắn mới biết hôm nay mình sẽ đến Tri Vị Cư giao lưu, vậy mà Tri Vị Cư lại có thể chuẩn bị xong đồng phục nhân viên trong thời gian ngắn như vậy, lại còn thêu cả tên của mình lên, không hổ danh là Đệ Nhất Tửu Lâu Bếp Bánh.
Tần Hoài thay quần áo với tốc độ ánh sáng, phát hiện kích cỡ cũng vừa vặn. Hắn đơn giản sửa sang lại vạt áo một chút, tiện tay vuốt lại mái tóc cho có vẻ trang trọng hơn, rồi hắn thắng lưng đi ra ngoài.
Chu sư phụ vẫn đứng ở cửa phòng thay đồ chờ hắn, thấy Tần Hoài bước ra liền đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, lại lộ ra biểu cảm vô cùng hài lòng, nói: "Đi theo tôi."
Tần Hoài ngoan ngoãn đi theo sau Chu sư phụ, một mạch tiến vào bếp sau.
Bếp sau của Tri Vị Cư cực kỳ rộng lớn, đúng như lời Tô Càn đã nói, bếp sau của Tri Vị Cư được chia thành nhiều khu vực. Nướng, hấp, sơ chế, bếp lò đều nằm ở những khu vực khác nhau, thậm chí riêng khu sơ chế nguyên liệu thôi cũng đã có hai khu vực, trong đó có một khu vực tương đối nhỏ dường như chuyên dùng để nhào bột Phát Diện.
Các khu vực được ngăn cách với nhau bằng cửa kính trong suốt, ở giữa có hành lang nối liền. Lúc Tần Hoài đi ngang qua cửa khu sơ chế nhỏ kia, hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ bên trong thấp hơn những chỗ khác một chút.
Chu sư phụ thấy Tần Hoài liếc nhìn khu sơ chế kia thêm mấy lần, liền lên tiếng giải thích: "Có một số loại bột cần lên men ở nhiệt độ thấp, chỗ này chỉ làm một vài món Điểm Tâm đặc thù, rất ít người đi vào."
Lúc Chu sư phụ nói cũng không hề dừng bước, cứ thế dẫn Tần Hoài đi vào bên trong, đi tuốt đến tận cánh cửa phía trong cùng mới trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Đây là khu vực rộng nhất trong bếp sau của Tri Vị Cư, Tần Hoài rất khó hình dung đây là khu vực gì, có lẽ chính là... một căn bếp sau bình thường của nhà hàng.
Chỉ là một căn bếp sau bình thường mang dáng vẻ hệt như trong các bộ phim truyền hình, đáp ứng trí tưởng tượng của khán giả về sự sạch sẽ, ngăn nắp, quy củ và trật tự, tuy đông người nhưng lại không hề lộn xộn, có tiếng động nhưng lại không ồn ào.
Bất kể là máy móc, bàn bếp hay kệ để đồ đều được bố trí cực kỳ hợp lý, mỗi người đều có công việc riêng, ai nấy đều chú tâm vào việc của mình, cắm cúi làm việc, từ nhào bột, thái rau sơ chế cho đến trộn nhân, mọi thứ đều diễn ra vô cùng bài bản.
Thậm chí Tần Hoài chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra ai là học việc, ai là đệ tử thân truyền, ai là đại sư phụ. Khu vực này tựa như một tổ ong khổng lồ, mọi chủng loại, mọi địa vị của những con ong đều được phơi bày rõ mồn một, vô cùng sáng tỏ.
Những người ở vị trí tương đối khuất, vùi đầu vào làm mấy công việc lặt vặt như thái rau, băm thịt, sắp xếp kệ hàng, thái độ cẩn trọng mà lại vô cùng im lặng, tuổi tác tương đối nhỏ, nhìn phát biết ngay là học việc.
Đương nhiên, những người không làm mấy việc lặt vặt này mà đang nhào bột, nhưng vị trí cũng không nằm ở trong góc như vậy, Tần Hoài cũng có thể nhìn ra xác suất cao bọn họ là học việc.
Đám học việc của Tri Vị Cư toát ra một thứ khí chất cực kỳ đặc thù, một cảm giác áp lực kiểu như hôm nay tao không cày chết tụi mày thì ngày mai tao sẽ bị tụi mày cày chết. Khí chất này rất hiếm thấy ở đệ tử thân truyền và đệ tử thân truyền dự bị, Đàm Duy An thì đương nhiên không cần bàn tới rồi, cho dù là cái tên siêu cấp cày cuốc như Cổ Lực, cũng chỉ mang lại cho người ta cảm giác là người anh em này thích cày cuốc, chứ chẳng ai ép hắn phải cày cả.
Các đệ tử thân truyền và đệ tử thân truyền dự bị rải rác ở khắp các góc trong khu vực này, mỗi người đều chuyên tâm làm món Điểm Tâm của mình. Nghiêm túc, tập trung và cày cuốc, nhưng nhìn chung vẫn khá thong dong, không hề mang theo thứ áp lực kiểu như hôm nay không làm tốt món Điểm Tâm này thì ngày mai tao sẽ phải cuốn gói ra đê.
Về phần các đại sư phụ, liếc mắt cái là nhận ra ngay.
Tô Càn có một câu nói không sai, sự cày cuốc của Tri Vị Cư là dành cho học việc và đệ tử, tuyệt đối không dành cho đại sư phụ. Bất cứ vị đại sư phụ nào cũng toát lên sự thong dong và tự tại mà mắt thường cũng có thể thấy rõ.
Bất kể là đang làm Điểm Tâm, hay là đang lượn lờ xung quanh xem có mầm non nào tốt không, hay đang giám sát xem đệ tử làm ăn thế nào, hoặc là đang chỉ dạy, phong thái nhàn nhã của mỗi vị đại sư phụ đều tràn trề ra mặt.
Xét theo một khía cạnh nào đó, trạng thái của Đàm Duy An lúc ở Hoàng Kí và Vân Trung Thực Đường cực kỳ giống một đại sư phụ, chẳng biết hắn học cái thói đó từ đâu ra nữa.
LVQ8371