Tần Hoài vỡ lẽ, lập tức cắm cúi đọc. Do tài xế lái xe hơi hổ báo, lại còn thích phanh gấp cua gắt, khiến một người đã nhiều năm không say xe như hắn suýt chút nữa vì dán mắt vào danh sách mà say xe nôn thốc nôn tháo.
Việc này trực tiếp dẫn đến hành động đầu tiên của Tần Hoài sau khi xuống xe là lao ngay vào tiệm trà sữa ở cổng khu chung cư, mua một ly Thủ Đả Nịnh Mông Trà yêu thích nhất, tu liền hai ngụm lớn, sau đó mới ngậm ngùi nhận ra ly Thủ Đả Nịnh Mông Trà này pha không ngon bằng Âu Dương.
Âu Dương quả thực rất có thiên phú trong việc pha Thủ Đả Nịnh Mông Trà, nếu như cậu ta bớt bày vẽ mấy trò phát minh sáng tạo đi thì còn tuyệt vời hơn.
"Tần sư phụ, không khí bên ngoài thoáng hơn một chút, hay là anh cứ đứng ở cổng chung cư nghỉ ngơi một lát đi, tôi mang hành lý lên nhà giúp anh trước, rồi anh cứ đi dạo quanh đây một vòng nhé?" Tô Càn thấy sắc mặt Tần Hoài không được tốt, liền hỏi.
Tần Hoài khẽ gật đầu, một người đã nhiều năm không say xe như hắn tự dưng bị say xe, cảm giác đúng là khó chịu từ đầu đến chân.
Tô Càn kéo vali của Tần Hoài đi vào trong khu chung cư, còn hắn thì tay trái cầm trà sữa, tay phải cầm điện thoại, cứ thế lượn lờ vô định khắp nơi. Hắn vốn định tìm một chỗ ngoài trời có không gian kha khá để ngồi nghị, ai đè lượn qua lượn lại thế nào lại lượn đến thăng cổng Tri Vị Cư.
Căn hộ mà Tô Lão Bản sắp xếp thực sự rất gần Tri Vị Cư, đi bộ chưa tới 5 phút, nếu đi nhanh thì từ cổng chung cư xuất phát đi tầm hai ba phút là tới nơi rồi.
Tri Vị Cư là một tòa nhà hai tầng mang lối kiến trúc giả cổ, chuẩn phong cách kiến trúc Tô Châu, rất đẹp và vô cùng tinh xảo. Dùng từ "rường cột chạm trổ" để hình dung thì hơi quá, nhưng trên khung cửa sổ gỗ và các xà ngang ở tầng 1 và tầng 2 quả thực có thể nhìn ra dấu vết điêu khắc rõ nét.
Quan trọng nhất là tòa nhà này trông vô cùng cổ kính và mang đậm dấu ấn lịch sử, nhìn qua là biết không phải loại nhà mô hình xây trong khu du lịch. Nó đã tồn tại ở đây rất nhiều năm, ngay từ lúc mới xây dựng đã mang dáng vẻ như thế này, chỉ là theo sự thăng trầm của thời đại, những công trình mang phong cách này dần bị thay thế bởi bê tông cốt thép, khung cảnh xung quanh đã thay đổi, chỉ còn lại duy nhất tòa nhà này vẫn sừng sững ở đây.
Trướccửa Tri Vị Cư rất náo nhiệt.
Ngay bên dưới tấm biển hiệu là cửa chính đang mở toang, từ bên ngoài có thể nhìn thấy bên trong kê rất nhiều bàn nhỏ dành cho khách ăn tại chỗ, cũng có thể nhìn thấy quầy bán Điểm Tâm. Còn ở bên phải cửa chính lại có một ô cửa sổ bán mang về, ô cửa này được chia làm ba cửa nhỏ, trong mỗi ô cửa đều có nhân viên túc trực bán Điểm Tâm.
Trong sảnh có một số khách đang ngồi ăn, Tần Hoài nhẩm tính tỷ lệ lấp đầy bàn rơi vào khoảng 70-80%, với diện tích và mật độ bàn nhỏ dày đặc thế này của Tri Vị Cư, tỷ lệ này phải gọi là cực kỳ ấn tượng rồi.
Về phần quầy bán mang về, cũng có tầm 20 khách đang xếp hàng mua Điểm Tâm, tốc độ bán ra rất nhanh. Tần Hoài vừa uống Thủ Đả Nịnh Mông Trà vừa đứng ngoài quan sát một lúc, hắn nhận ra quầy này chỉ bán mấy loại Điểm Tâm tương đối đơn giản, kiểu như các loại Tô Bính, bánh ngọt tiện lợi để gói mang đi, vừa đi vừa ăn.
Tần Hoài kinh ngạc phát hiện Tri Vị Cư thậm chí còn bán cả Đản Thát, 4 tệ một cái giá cả không hề đắt, dù là mua ngoài quầy hay ăn tại chỗ đều có thể mua được, chỉ là phải xem nhân phẩm thế nào thôi...
Phải có sư phụ làm, mẻ bánh vừa mới nướng xong ra lò thì mới có hàng để bán.
Thế mà Tần Hoài lại gặp may.
Lúc nãy hắn chưa nhìn thấy Đản Thát thì đã ngửi thấy mùi Đản Thát thơm nức mũi rồi. Mặc dù bây giờ hắn vẫn còn đang say xe, hơi buồn nôn muốn ói, nhưng khi ngửi thấy mùi hương đậm đà hòa quyện từ trứng gà, sữa bò, đường và bơ sau khi được nướng chín tỏa ra, hắn vẫn kìm lòng không đậu muốn nếm thử.
Tần Hoài không chút do dự gia nhập vào hàng người đang xếp hàng, và với vận may bùng nổ, hắn đã mua được một cái.
Tần Hoài ngồi xổm dưới bóng râm gần cổng Tri Vị Cư gặm Đản Thát, bụng dạ thì chẳng thiết tha gì ăn uống, nhưng mùi thơm ngào ngạt, ngon miệng, thôi thúc hắn phải ăn.
Hắn cứ thế gặm từng miếng nhỏ một.
Đang mải mê gặm, bóng râm trước mặt dường như trở nên sãm hơn.
Tần Hoài ngẩng đầu lên, phát hiện không phải bóng cây, mà là có một người đang đứng chắn ngay trước mặt mình.
Một người đàn ông trung niên trông chừng bốn mươi, năm mươi tuổi, dáng người không rõ là hơi đậm đà hay vạm vỡ, mặc áo sơ mi kẻ sọc, đeo cặp kính gọng vàng, thoạt nhìn thì có vẻ nghiêm nghị nhưng nét mặt lại khá ôn hòa, đang đứng trước mặt hắn, cúi đầu nhìn xuống.
Tần Hoài hơi ngơ ngác, tưởng mình ngồi xổm ở đây ăn Đản Thát làm mất mỹ quan đô thị nên vội vàng đứng dậy.
"Chào cậu Tần sư phụ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu." Người đàn ông trung niên đưa tay ra, "Tôi là Chu Quang Hải."
Chu Quang Hải?
Cái tên này xẹt qua trong đầu Tần Hoài, hắn chẳng có ấn tượng gì, nhưng lại có cảm giác loáng thoáng hình như mình từng nghe qua, mất hai giây load não hắn mới sực nhớ ra.
Chu sư phụ!
"Chào Chu sư phụ, tôi... tôi là Tần Hoài." Hắn ngượng ngùng rũ rũ vụn vỏ Đản Thát trên tay, muốn bắt tay nhưng lại không dám đưa ra, vì tay hắn hiện giờ hơi bóng mỡ.
"Lần... lần đầu gặp mặt, tôi... tôi mới là người ngưỡng mộ đại danh của ngài đã lâu."
Tần Hoài không ngờ rằng cuộc gặp gỡ giữa mình và Chu sư phụ lại diễn ra trong hoàn cảnh trớ trêu như vậy.
LVQ8371