"Alo, Tiểu Tần à, có phải Tứ Hi Hoa Quyển gặp vấn đề gì không? Là lúc cuộn xuôi có vấn đề, hay lúc cuộn ngược có vấn đề, hay là cả hai đều có vấn đề? Cháu chưa tìm được cảm giác, hay là thấy thao tác tay cứ là lạ, hay là không hài lòng với tạo hình làm ra?” Giọng nói vưi vẻ của Trịnh Đạt vang lên từ đầu dây bên kia.
"Trịnh sư phụ, Tứ Hỉ Hoa Quyển hôm nay rất thuận lợi, tạm thời chưa gặp phải vấn đề gì lớn. Cháu gọi cho chú là muốn hỏi thăm xem con chó nhà Lân Cư sức khỏe thế nào rồi ạ? Tình hình tái khám ra sao? Bệnh viêm dạ dày ruột đã khỏi hẳn chưa ạ?" Tần Hoài bắt chước giọng điệu báo cáo công việc của Tô Càn, cung kính hỏi.
"Hả, chó gì cơ? Ồ, khỏi rồi khỏi rồi khỏi rồi, bây giờ khỏe lắm, ăn được ngủ được, vừa nãy còn chạy nhảy tung tăng trong sân kìa."
"Chú vừa... vừa mới đưa nó từ bệnh viện thú y về, dạo này bệnh viện thú y khám cho chó phiền phức lắm, tái khám thôi mà cũng mất tận hai ngày, thế nên sáng nay chú mới không đến Hoàng Kí."
"Buổi chiều... bên cháu có cần chú qua không? Nếu không cần thì chiều nay chú chắc còn chút việc, hôm nay không qua nữa, để mai hẵng tới."
Qua lời nói của Trịnh Đạt, không khó để nhận ra bệnh lười của hắn lại tái phát rồi.
Chuyện này rất bình thường, đây mới thực sự là Trịnh sư phụ.
Tần Hoài tiếp tục cung kính nói: "Nếu chú có việc thì hôm nay không cần qua đâu ạ, hôm nay cháu gọi cho chú chủ yếu là muốn nói một chuyện khác, hôm qua Tô Càn có nói với cháu..."
Tần Hoài tóm tắt ngắn gọn chuyện mình sắp đi Tri Vị Cư và dự định của mọi người cho Trịnh Đạt nghe, cuối cùng hỏi xem hắn có thể giúp làm Tứ Hỉ Hoa Quyển ở Hoàng Kí ít nhất một tuần được không. Với trình độ của Trịnh Đạt, việc bắt chước tạo hình Tứ Hỉ Hoa Quyển do hắn làm ra để cho ra lò một mẻ Tứ Hỉ Quyển phiên bản thấp chắc chắn là không có vấn đề gì.
Đáp lại Tần Hoài là sự im lặng của Trịnh Đạt.
Tần Hoài tưởng Trịnh Đạt không muốn, hắn cũng có thể hiểu được.
Một người lười biếng như Trịnh sư phụ, bắt hắn làm việc ở Hoàng Kí một tuần còn đau khổ hơn cả lấy mạng hắn, nên Tần Hoài đành phải vắt óc suy nghĩ phương án B, xem có thể để Trịnh Tư Nguyên ở lại Hoàng Kí thêm một tuần để bắt chước Tứ Hỉ Hoa Quyển của mình được không.
Chỉ là không biết Trịnh Tư Nguyên bắt chước có giống hay không.
Ngay khi Tần Hoài định cúp máy, Trịnh Đạt ở đầu dây bên kia hét lên với chất giọng gần như lạc đi: "Cái gì, cái gã họ Tô của Tri Vị Cư không biết xấu hổ như vậy sao, giục cháu đi Tri Vị Cư nhanh như thế, lại còn bắt ngày kia đi luôn à!"
"Tri Vị Cư bây giờ đào đâu ra sư phụ Điểm Tâm am hiểu Vân Văn, món tủ Như Ý Quyển của bọn họ đã thất truyền từ lâu rồi! Ở Tri Vị Cư mà có lấy một đại sư phụ tinh thông Vân Văn, thì Vân Văn của Cổ Lực đã chẳng làm ra cái bộ dạng đó. Kỹ thuật của Chu sư phụ đúng là giỏi hơn chú, nhưng luận về Vân Văn thì hắn chưa chắc đã làm tốt hơn chú đâu."
"Mấy chục năm nay, có năm nào cứ đến dịp cuối năm là chú không âm thầm ở nhà luyện Vân Văn cơ chứ, số năm hắn luyện Vân Văn có lâu bằng chú không?”
"Chú thấy tên họ Tô đó mày rậm mắt to, cứ tưởng là người đàng hoàng, ai ngờ cũng làm cái trò lén lút nẫng tay trên của người khác thế này."
"Tiểu Tần, cháu khoan hãy gấp, bây giờ chú phải gọi điện hỏi ngay tên họ Tô kia xem rốt cuộc hắn đang có mưu đồ gì!"
"Tút tút tút tút tút..."
Trịnh sư phụ, điểm chú ý của chú quả nhiên khác người thật.
Sau một cuộc nói chuyện kịch liệt mà Tần Hoài không biết rõ nội dung cụ thể, Trịnh Đạt đã hùng hổ sát phạt vào bếp sau của Hoàng Kí lúc 4 giờ 18 phút để làm Điểm Tâm.
Đúng vậy, mọi người không nhìn nhầm đâu, là làm Điểm Tâm đấy.
Bởi vì nhào bột đã không còn kịp nữa, Trịnh Đạt trực tiếp trưng dụng luôn chỗ bột mà Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đã nhào sẵn, cũng chẳng thèm quan tâm xem hai người họ nhào bột để làm gì, nói chung là cứ làm bừa một trận.
Những món Điểm Tâm mà Tần Hoài có thể nhận ra gồm có: Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, Giải Phấn Tô, Long Tu Tô, Hà Hoa Tô, Lệ Chi Diện Quả Nhi, Bình Quả Diện Quả Nhi, Hồng Táo Diện Quả Nhi, Tứ Hỉ Quyển, Kim Ngư Giảo, mấy loại bánh bao hoa có độ khó trung bình cùng một số món Điểm Tâm mà hắn không nhận ra nhưng tạo hình vô cùng đẹp mắt.
Toàn bộ những món Điểm Tâm này đều có yêu cầu rất cao về chỉ pháp.
Trịnh Đạt làm từ 4 giờ chiều đến 9 giờ tối, suốt hơn 5 tiếng đồng hồ không hề ngừng nghỉ, không nói chuyện cũng chắng thèm để ý đến ai, ngay cả Hoàng Thắng Lợi hỏi xem có chuyện gì thì hắn cũng làm như không nghe thấy.
Những món Điểm Tâm này hắn cũng không làm nhiều, mỗi loại chỉ làm một hai cái, khiến mọi người chẳng thể đoán nổi rốt cuộc hắn đang nghĩ cái gì.
Cho dù là uống nhầm thuốc, thì cũng phải làm rõ xem là uống nhầm loại thuốc nào chứ.
Đám người bao gồm cả Tần Hoài cứ thế đứng trong bếp sau của Hoàng Kí nhìn Trịnh Đạt làm đủ loại Điểm Tâm đẹp mắt cho đến tận 9 giờ, trong lúc đó Tần Hoài còn rời khỏi bếp một lát, hỏi Tô Càn chút thông tin về tình hình của Tri Vị Cư.
Tần Hoài đã chốt xong lịch trình ngày kia đi Tri Vị Cư, tiện thể chọn luôn cả chỗ ở.
Một căn hộ hai phòng ngủ đứng tên Tô Lão Bản. Tần Hoài nghỉ ngờ là do đạo này mình đã ở quen căn hộ hai phòng ngủ rồi, bất kể là ở Vân Trung Tiểu Khu hay là ở bên Hoàng Kí này đều là căn hai phòng ngủ, dẫn đến việc bây giờ hắn cảm thấy căn hộ hai phòng ngủ là tuyệt vời nhất.
LVQ8371