Một phòng ngủ thì hơi nhỏ, ba phòng ngủ thì không gian lại thừa thãi, hai phòng ngủ là chuẩn bài nhất, lỡ có bạn bè hoặc em gái đến chơi thì còn có thể ở chưng luôn, vô cùng tiện lợi.
Hiệu suất làm việc của Tô Lão Bản cực kỳ nhanh gọn, thoắt cái đã đặt xong vé tàu cao tốc cho Tần Hoài, tiện thể đính kèm luôn một bản cẩm nang du lịch Hàng Châu.
Hàng Châu là thắng cảnh du lịch nổi tiếng, có rất nhiều địa điểm tham quan đáng để đi dạo một vòng. Tô Lão Bản bày tỏ rằng Tần Hoài đến Tri Vị Cư giao lưu cũng không cần chỉ chăm chăm vào mỗi việc giao lưu, bên Tri Vị Cư này người phải cày cuốc sấp mặt là đám học việc, chứ đại sư phụ thì chưa bao giờ phải cày ải cả.
Lấy Chu sư phụ làm ví dụ, Chu sư phụ rất thích ra bờ hồ đi dạo hóng gió vào buổi trưa và buổi chiều. Giữ gìn một tâm trạng tốt cùng chế độ sinh hoạt thư giãn, có thể giúp các đại sư phụ làm ra những món Điểm Tâm xuất sắc hơn.
Tần Hoài quả quyết lưu ngay bản cẩm nang du lịch lại.
Đợt trước lúc đi giao lưu ở Hoàng Kí, vào thời gian nghỉ ngơi hắn cũng hay đi đạo quanh Cô Tô, cùng Đổng Sĩ lượn lờ mấy khu lâm viên các kiểu. Mặc dù nói Đổng Sĩ về cơ bản đều cố tình xếp lịch nghỉ của mình trùng với Tần Hoài, như vậy có thể dẫn hắn đi tham quan mấy địa điểm du lịch nổi tiếng ở Cô Tô, tránh cho hắn bị chặt chém hoặc đi chơi mà chẳng hiểu mô tê gì.
Tần Hoài rất cảm động trước tấm lòng này của Đổng Sĩ, đồng thời cũng bày tỏ nếu lúc đi chơi cùng, Đổng Sĩ bớt nói nhảm đi một chút thì sẽ càng tuyệt vời hơn.
So với sự chu đáo của Đổng Sĩ, sự chu đáo này của Tô Lão Bản lại rất có chừng mực, chỉ gửi đến một bản cẩm nang du lịch, chứ không hề nói sẽ sắp xếp người dẫn Tần Hoài đi chơi.
Chỉ qua một bản cẩm nang du lịch này, Tần Hoài đã cảm nhận được sự khác biệt giữa Tri Vị Cư và Hoàng Kí.
Hoàng Kí tuy là nhà hàng cao cấp, nhưng về bản chất vẫn là mô hình kinh doanh gia đình. Thiếu Đông Gia năng lực làm việc có kém cỏi đến đâu, thì vẫn là Thiếu Đông Gia, nhà hàng sau này kiểu gì cũng phải để lại cho Thiếu Đông Gia thừa kế.
Tất cả đại đao đầu bếp cũng như đầu bếp tương lai trong bếp sau đều là đồ đệ của Hoàng Thắng Lợi, có thể nói cơ bản là không có người ngoài, cho dù là phụ bếp thì cũng là những người đã làm nhiều năm, tương đương với nửa người đồ đệ rồi.
Mô hình này khiến Hoàng Kí vô cùng thấm đẫm tình người, nhưng đồng thời cũng sẽ vấp phải rất nhiều vấn đề - ví dụ như khi Bếp Trưởng Hoàng Thắng Lợi xảy ra sự cố ngoài ý muốn, tỷ như sức khỏe không tốt không thể đảm nhiệm vị trí Bếp Trưởng nữa. Trình độ kinh doanh của Thiếu Đông Gia lại cực kỳ kém cỏi, cộng thêm Hoàng Kí cũng không có quá nhiều nhân tài chuyên nghiệp về mảng quản lý, thậm chí đến cả một kế toán chuyên nghiệp cũng chẳng có, trong tình huống như vậy, chuyện làm ăn của Hoàng Kí chắc chắn sẽ phải hứng chịu đả kích mang tính hủy diệt.
Tri Vị Cư thì lại là một mô hình hoàn toàn trái ngược với Hoàng Kí.
Tri Vị Cư tuy đi theo mô hình sư phụ dắt díu đồ đệ vô cùng truyền thống, nhưng số lượng đại sư phụ của họ lại đủ nhiều, nếu chia nhỏ ra thì đại sư phụ cũng có thể chia thành rất nhiều phe.
Nhiều người nhiều phe phái, tất yếu sẽ kéo theo những màn đấu đá và các mối quan hệ xã giao phức tạp. Nhiều lúc sự đấu đá chẳng cần đến những nhân vật phản diện một chiều y như trong tiểu thuyết hay phim truyền hình, chỉ cần nhìn đối phương ngứa mắt, hoặc là nhìn tay nghề của đối phương thấy gai mắt là đủ.
Ví dụ như Chu sư phụ nhìn Trịnh Đạt là thấy ngứa mắt.
Chu sư phụ là nhân vật phản diện sao? Hiển nhiên là không phải, bắt người đứng đầu giới bếp bánh làm nhân vật phản diện thì e là quá xa xỉ rồi.
Trịnh Đạt có làm chuyện gì đắc tội với Chu sư phụ không? Đương nhiên là cũng không có, Chu sư phụ ngày ngày túc trực ở Tri Vị Cư làm Điểm Tâm, dạy đồ đệ, Trịnh Đạt thì quanh năm suốt tháng ở Cô Tô, thỉnh thoảng mới chạy vạy ngược xuôi khắp chốn để làm ăn, hai người gặp mặt nhau còn chẳng được mấy lần nhưng điều đó cũng không hề cản trở việc Chu sư phụ nhìn Trịnh Đạt không vừa mắt.
Có những lúc chạm mặt nhau tại các buổi giao lưu, Chu sư phụ đều hếch mũi lên trời, lén lút lườm nguýt Trịnh Đạt, cameo một vai phản diện một chiều.
Một căn bếp sau phức tạp như vậy, về mặt lý thuyết mà nói thì cực kỳ không phù hợp cho sự phát triển lâu dài của một nhà hàng cao cấp, kinh doanh nhà hàng là một việc phức tạp, nhưng nấu ăn và làm Điểm Tâm lại là một việc thuần túy.
Tri Vị Cư bao nhiêu năm qua vẫn có thể sừng sững không đổ, chủ yếu vẫn là nhờ vào tài kinh doanh và quản lý có bài bản của Tô Lão Bản.
Tô Lão Bản và Hoàng An Nghiêu quả thực là hai thái cực hoàn toàn trái ngược, Tô Lão Bản trước khi tiếp quản Tri Vị Cư cũng từng là Thiếu Đông Gia, Tri Vị Cư là thương hiệu lâu đời nức tiếng ở Hàng Châu, do cụ cố của Tô Lão Bản sáng lập.
Đời nọ nối tiếp đời kia, truyền đến tay Tô Lão Bản thì cơ bản coi như là đứt đoạn tay nghề. Tay nghề bếp bánh của Tô Lão Bản rất bình thường, nhưng năng lực kinh doanh lại cực kỳ xuất chúng, hắn đã biến Tri Vị Cư từ một nơi từng đi theo mô hình kinh doanh gia đình giống như Hoàng Kí, truyền thừa qua bao thế hệ, tất cả đầu bếp trong bếp cơ bản đều là đệ tử đồng môn, trở thành một nhà hàng lớn với vô số phe phái mọc lên như nấm bây giờ.
LVQ8371