"Anh có bao giờ mơ thấy những chuyện chân thực đến mức giống như đã từng xảy ra ở kiếp trước chưa? Hay có những lúc hoảng hốt, anh chợt cảm thấy mình không phải là mình, mà anh còn có một cuộc đời khác hoặc là những ký ức rời rạc xẹt qua đầu?”
Bình thường Tần Hoài ném ra chủ đề trò chuyện đều mang tính triết lý sâu xa thế này sao? Hắn có cảm giác câu tiếp theo Tần Hoài thốt ra sẽ là: Freud từng nói, con người có bản ngã, cái tôi và siêu ngã.
Triệu Thành An hơi sững người, nhưng niềm khao khát hóng hớt mãnh liệt đã thúc đẩy hắn suy nghĩ thật nghiêm túc về cái chủ đề có phần quái dị này, sau đó hắn khẳng định gật đầu.
"Hình như có đấy, thỉnh thoảng tôi lại mơ thấy mình đang đi du lịch vòng quanh thế giới, vừa đi chu du vừa làm đầu bếp."
"Nhưng xét đến việc tôi rất muốn đi du lịch vòng quanh thế giới thật, nên chắc là do tôi cuồng đi chơi quá thôi. Haizz, tôi cũng từng đánh bạo hỏi sư phụ xem một năm cho tôi đi chơi hai chuyến được không, ông ấy suýt nữa thì chửi cho tôi vuốt mặt không kịp."
Du lịch vòng quanh thế giới?
Tần Hoài rất hiểu, cho dù Triệu Thành An là dạng giống như Trần Tuệ Tuệ hay là một Tinh Quái cực kỳ đặc thù đi chăng nữa, thì hắn vẫn phải tuân theo những quy luật cơ bản của Tinh Quái. Những thứ kỳ quái cứ lặp đi lặp lại trong giấc mơ phần lớn không phải là mộng mị bình thường, mà là sự hiện thực hóa của ký ức hoặc chấp niệm từ những kiếp trước.
Vậy nên chấp niệm của Triệu Thành An là đi du lịch vòng quanh thế giới?
Kiếp đầu tiên bị người ta nhốt lại, hay là do chết yểu nên chưa kịp chơi đã đời ở nhân gian, thành ra muốn được thỏa thích đi chu du khắp chốn một phen?
"Còn cậu thì sao Tần Hoài? Cậu có bao giờ mơ thấy chuyện gì kỳ quái không?" Triệu Thành An tán gẫu luôn giữ vững nguyên tắc có qua có lại, hắn sẽ không độc thoại một mình mà thường xuyên tung hứng chủ đề cho người khác để ai cũng có cảm giác được tham gia.
Tần Hoài cũng đoán được Triệu Thành An sẽ ném ngược lại câu hỏi cho mình, hắn trôi chảy đápáp: "Bình thường tôi ngủ rất ít khi nằm mơ, trừ khi là luyện Điểm Tâm đến mức tấu hỏa nhập ma. Dạo trước ngày nào tôi cũng cày đúng một loại Điểm Tâm, có lúc buổi tối ngủ mơ cũng thấy mình đang làm Điểm Tâm luôn.”
"Vậy hồi nhỏ thì sao? Hồi nhỏ cậu cũng không nằm mơ à?" Đàm Duy An đứng cách Triệu Thành An một cái bàn bếp cũng cố rướn cổ lên hóng hớt, gân cổ hỏi với sang.
Tần Hoài cạn lời liếc nhìn Đàm Duy An, phát hiện hắn vẫn đang nhào bột, mà cục bột nhào ra chẳng ra hình thù gì, chắc mẩm là do lo ra hóng chuyện rồi.
"Cậu đang làm cái gì đấy?" Tần Hoài hỏi.
"Tứ Hỉ Hoa Quyển chứ gì, mấy ngày nay tôi toàn làm Tứ Hỉ Hoa Quyển, cậu đừng bảo là không biết nhé? Tôi làm Điểm Tâm cực kỳ nghiêm túc đấy, học món nào là thực hành luôn món đó. Tần Hoài, cậu vẫn chưa trả lời tôi đâu, hồi nhỏ cậu không nằm mơ sao?"
Tần Hoài điềm nhiên đáp: "Có chứ, hồi nhỏ tôi ở cô nhỉ viện, thỉnh thoảng buổi tối ngủ lại mơ thấy mình gọi một người phụ nữ trẻ là mẹ, sau đó tỉnh dậy mới nhận ra căn bản là mình chẳng có mẹ, chỉ có thể gọi viện trưởng Tần là mẹ Tần thôi. Đám trẻ con trong cô nhỉ viện chúng tôi cơ bản đứa nào cũng thế.”
Đàm Duy An ngoan ngoãn ngậm miệng, cúi gằm mặt nghiêm túc nhào bột, trên mặt hằn rõ dòng chữ "mình thật đáng chết, sao tự dưng lại nghĩ quẩn đi hỏi Tần Hoài cái vấn đề này cơ chứ, lát nữa Chu sư phụ không đánh chết mình đâu nhỉ?".
Triệu Thành An cũng im bặt, vùi đầu làm việc một lúc, sau đó mới bất an lí nhí hỏi: "Tần Hoài, ban nãy cậu nói thật đấy à, hay chỉ cố tình nói vậy để bắt Đàm Duy An câm miệng..."
"Nửa thật nửa đùa thôi." Tần Hoài rất thẳng thắn đáp, "Đó là chuyện từ hồi còn bé tí rồi, viện trưởng Tần kể với tôi là tôi vừa sinh ra chưa được bao lâu đã bị bỏ rơi ở cổng cô nhi viện. Trên người có nhét một tờ giấy ghi rõ ngày tháng năm sinh, y hệt mấy tình tiết trên phim truyền hình ấy."
"Nhưng hồi tôi còn nhỏ, trong cô nhi viện, những đứa trẻ khỏe mạnh vừa sinh ra đã bị vứt bỏ như tôi vẫn khá ít. Phần lớn là do bố mẹ gặp tai nạn, trong nhà không có họ hàng nào chịu nuôi dưỡng nên mới đưa đến cô nhi viện, hoặc là nuôi đến một độ tuổi nhất định thì phát hiện có bệnh nên bị vứt bỏ."
"Cho nên hồi bé tôi cũng không ghen tị với những đứa trẻ khác có bố mẹ, dù sao từ khi có nhận thức, tôi đã không có khái niệm về chuyện đó. Ngược lại, những đứa trẻ vẫn còn ký ức về bố mẹ mới khá đáng thương, buổi tối chúng thực sự thường xuyên nằm mơ thấy bố mẹ mình rồi khóc tỉnh. Lúc ăn sáng, viện trưởng Tần sẽ không ngừng an ủi chúng, kể chuyện chọc chúng vưi, hoặc là vưng tiền mua kẹo trái cây cho tất cả mọi người. "
"Tôi nằm mơ thấy, có thể là vì lúc đó mọi người đều mơ, tôi không mơ thì có vẻ hơi lạc lõng, nghe bọn họ kể nên thỉnh thoảng buổi tối tôi cũng mơ thấy."
"Chắc Đàm Duy An đã kể với anh rồi, từ khi còn rất nhỏ tôi đã tưởng tượng mình có một hệ thống trò chơi. Lúc ở cô nhi viện, tôi cứ tưởng tượng góc trên bên phải tầm nhìn của mình có một dấu chấm than, lúc đó tôi toàn tự chơi một mình. Nếu không phải thành tích học tập của tôi cũng tàm tạm, lại có thể nói chuyện bình thường, thì chắc nhiều người đã nghi ngờ tôi là một thằng ngốc rồi."
Triệu Thành An không hiểu, nhưng hắn thực sự bị chấn động.
LVQ8371