Chỉ có điều chí hướng của An Du Du cao xa hơn một chút, người khác thì chỉ lo thân mình, còn cô ấy lại thích thu nhận đàn em, cho nên mới Độ Kiếp thất bại.
Tần Hoài bày tỏ rằng tâm ý của Thạch Đại Đảm hắn đã cảm nhận được rồi, chỉ là...
"Lão Thạch, cậu chắc chắn mấy cái lưu ý công việc cậu viết có tác dụng chứ?"
Không phải Tần Hoài không tin Thạch Đại Đảm, mà là dựa theo những gì Thạch Đại Đảm kể lại và những đánh giá về hiệu suất công việc của hắn mà Tần Hoài thấy được trong ký ức... hắn cảm thấy Thạch Đại Đảm còn tệ khoản đi làm hơn cả mình.
"Chắc là có tác dụng đấy." Thạch Đại Đảm nói, "Tôi liệt kê tất cả những chuyện tôi từng làm lúc đi làm ở kiếp đầu tiên ra rồi viết thành các điều cấm kỵ, ít nhiều gì cũng mang tính cảnh báo."
Nghĩ đến việc An Du Du đang cần gấp mấy cái lưu ý công việc này, Thạch Đại Đảm đã cày cuốc suốt đêm, chiều hôm sau cũng chắng buồn ra ngoài kiếm ăn, cuối cùng trước giờ cơm tối cũng viết xong và gửi cho Tần Hoài.
Tần Hoài liếc nhìn file tài liệu mà Thạch Đại Đảm gửi tới, bình quân cứ 20 chữ lại có một lỗi chính tả. Không biết là do tỷ lệ chuyển đổi giọng nói thành văn bản bị lỗi cao, hay đơn thuần là do Thạch Đại Đảm không rành đánh máy, hắn nghiêng về vế trước nhiều hơn, bởi vì Thạch Đại Đảm hầu như không bao giờ nhắn tin trên WeChat mà toàn gửi tin nhắn thoại.
Câu nói dị ứng với việc đọc sách của Thạch Đại Đảm tuyệt đối không phải nói ngoa, Tần Hoài từng nghi ngờ hắn không chỉ dị ứng với việc đọc sách, mà còn dị ứng với cả mặt chữ nữa.
Đương Khang quả thực rất chân thành, chỉ là trí nhớ không được tốt cho lắm. Có rất nhiều chuyện nếu Tần Hoài không nghĩ ra để chủ động hỏi, thì Thạch Đại Đảm căn bản cũng chẳng nhớ ra để mà kể, ví dụ như chuyện hắn từng đi du lịch khắp các nước, một chuyện mà người bình thường chắc chắn sẽ chém gió tung trời, nhưng hắn lại thấy chẳng có gì to tát nên cạy miệng cũng không hé nửa lời.
"Cho nên, hôm nay Đản Thát của Tô Càn làm vẫn chẳng ra gì, khiến Chu sư phụ bực bội cáu kỉnh, Tứ Hỉ Hoa Quyển của Tiểu Đàm thì lại chỉ được cái mã ngoài, lúc lười biếng tán gẫu với Triệu Thành An lại còn bị Chu sư phụ tóm gọn tại trận."
"Điều này trực tiếp dẫn đến việc hôm nay Tiểu Đàm phải ở lại luyện thêm 3 tiếng, không kịp ăn tối với chúng ta, Tiểu Triệu cũng vì trốn việc nên bị giữ lại ăn chửi, không tới được."
Vẫn tiệm sủi cảo đó, vẫn cái bàn đó, vẫn 14 đĩa sủi cảo với đủ loại nhân khác nhau cùng ba đĩa kim chi, Tần Hoài và Thạch Đại Đảm ngồi đối diện nhau ăn tối, tiện thể kể lại những chuyện xảy ra ở Tri Vị Cư hôm nay.
"Chắc Triệu Thành An không phải vì trốn việc mà bị giữ lại mắng đâu, Chu sư phụ cực kỳ bao dung trong việc dạy dỗ, đối với Triệu Thành An mà nói, việc tán gẫu lúc làm Điểm Tâm căn bản không tính là trốn việc, không cho anh ta nói chuyện khéo lại còn ảnh hưởng đến việc anh ta làm Điểm Tâm ấy chứ." Tần Hoài giải thích, "Tôi có cảm giác anh ta bị giữ lại ăn chửi, phần lớn là do hôm nay anh ta để tôi nhúng tay vào làm Cát Tường Vân Văn Tô bị Chu sư phụ phát hiện."
"Vậy món Cát Tường Vân Văn Tô của cậu làm thế nào rồi?" Sự chú ý của Thạch Đại Đảm trong nháy mắt đã chuyển từ Đàm Duy An sang món Điểm Tâm.
"Tôi thấy cũng tàm tạm." Tần Hoài nhếch khóe miệng, "Chắc không phải do tôi ảo tưởng sức mạnh đâu, trước đây tôi cứ nghĩ các loại Điểm Tâm Khai Tô đều khá khó, kể cả Tô Bính cũng có độ khó nhất định, nên tôi không muốn làm cho lắm, thành ra làm khá ít."
"Nhưng hôm nay vừa bắt tay vào làm, tôi mới nhận ra thật ra cũng không khó đến thế, cảm giác còn mượt mà hơn lúc làm Đản Thát hai ngày trước một chút.”
"Còn nữa, hôm nay chẳng phải Triệu Thành An đã trốn việc gói cho cậu một mẻ sủi cảo sao? Trước kia tôi chưa từng thấy anh ta làm nhân sủi cảo, hôm nay đột nhiên phát hiện ra anh ta có một thói quen nhỏ lúc làm nhân sủi cảo rất giống tôi."
"Thói quen gì cơ?" Thạch Đại Đảm hỏi.
"Lúc làm sủi cảo nhân thịt, chúng tôi đều có thói quen trộn sơ các nguyên liệu khác trước, nêm nếm gia vị, sau đó mới cho nhân thịt vào nêm nếm và trộn lại lần nữa."
Thạch Đại Đảm nghe không hiểu lắm: "Làm vậy thì ăn sẽ ngon hơn à? Giống kiểu nuôi cá ấy, có loại cá phải nuôi trong nước lạnh thì thịt mới mềm hơn ấy hả."
"Chắc cũng chẳng khác gì nhau đâu, chỉ là phiền phức hơn chút thôi. Tôi có thói quen này là vì hồi nhỏ ở cô nhỉ viện, viện trưởng Tần bảo mọi người gói sủi cảo thường chỉ dùng nhân bắp cải trộn thêm tí thịt băm, hiếm khi được ăn sủi cảo nhân thịt đàng hoàng lắm."
"Sủi cảo nhân thịt thì cơ bản chỉ vào dịp lễ tết mới được ăn mấy bữa cho thỏa thích. Tôi trộn nhân sủi cảo rất ngon, từ hồi tôi học lớp hai, nhân sủi cảo của cô nhi viện đều do một tay tôi trộn hết."
"Lúc đó tôi thấy thịt đắt đỏ lắm, sợ lỡ tay nêm mặn làm hỏng mất nồi nhân thịt, nên tôi cứ nêm gia vị cho mấy loại nhân rẻ tiền như bắp cải, củ cải trước. Phải nhờ viện trưởng nếm thử thấy mặn nhạt vừa miệng rồi, tôi mới dám đổ nhân thịt vào nêm nếm lại."
"Bây giờ nghĩ lại đúng là vẽ rắn thêm chân, nhưng hồi đó tôi lại thấy làm thế cho chắc ăn. Viện trưởng Tần vốn dĩ chẳng biết nấu nướng gì, cứ tưởng đó là bí quyết gia truyền gì của tôi nên cũng chẳng bao giờ ngăn cản, dẫn đến việc sau này tôi thành thói quen luôn, cứ làm nhân sủi cảo là lại làm theo cách đó, ngay cả nhân của Tứ Hỉ Giảo cũng làm y chang vậy."
"Vậy sao Triệu Thành An cũng làm theo cách đó?" Thạch Đại Đảm hỏi.
LVQ8371