Nhưng Chu sư phụ vẫn có thể miễn cưỡng tỏ vẻ thấu hiểu, bởi vì ông nhớ Đàm Duy An từng kể, đầu óc Tần Hoài có hơi chập mạch, thích ảo tưởng bản thân có một cái hệ thống trò chơi suốt ngày giao nhiệm vụ cho mình.
Đứng trước thiên tài, đặc biệt là một thiên tài chăm chỉ, Chu sư phụ hoàn toàn có thể bao dung và chấp nhận vô số thói hư tật xấu của họ. Chỉ cần cái tật xấu đó không phải là bỏ nghề bếp đi làm kinh tế, thì mọi thứ đều có thể thương lượng.
Chu sư phụ đã nhẩm sẵn văn mẫu trong đầu, vốn định làm bộ vô tình tạt ngang qua xem thử, tiện miệng khen ngợi hai câu về năng lực trộn nhân xuất sắc mà Tần Hoài đã thể hiện qua món Tứ Hỉ Thang Đoàn, thế quái nào vừa đến nơi lại chứng kiến cái cảnh tượng biển người đông nghịt này.
Chu sư phụ: ?
Hôm nay nhà hàng cho nghỉ lễ hay gì? Từng người từng người một rảnh rỗi không lo làm việc, Tiểu Đàm vừa mới vác xác về là bị lây bệnh trốn việc chểnh mảng luôn rồi à?
Chu sư phụ mặt hầm hầm chen đến bên cạnh Tần Hoài, phát hiện hắn đang nhào Mì Sợi. Đứng sát hắn hơn cả ông là lão đầu trọc Hoa sư phụ. Hoa sư phụ đang dùng cái ánh mắt hiền từ gấp 5 lần cái ánh mắt mà Chu sư phụ dành cho Tần Hoài lúc nãy để nhìn chằm chằm vào hắn.
Người biết chuyện thì bảo là đang nhìn sư phụ Điểm Tâm đến giao lưu, kẻ không biết khéo lại tưởng ông đang nhìn vị danh y có khả năng chữa khỏi bệnh hói đầu cho con trai mình không chừng.
Trong mắt Hoa sư phụ căn bản đếch có sự tồn tại của Chu sư phụ.
"Tiểu Tần, cậu thật sự chưa từng học làm mì từ ai sao? Cái thủ pháp nặn mì bằng tay này cậu nghĩ ra kiểu gì thế? Tự mày mò ra, hay là trong nhà có ai đặc biệt khoái ăn mì, hoặc là có vị trưởng bối nào cực kỳ sành sỏi món mì nặn tay này?" Hoa sư phụ hỏi.
Tần Hoài nhìn thấy Chu sư phụ đã đến, cười gật đầu chào hỏi ông một cái, động tác trên tay vẫn không hề dừng lại, hắn cân nhắc từ ngữ một chút rồi đáp: "Em gái tôi khá thích ăn loại mì này, nhưng con bé cũng thích cả mì trứng sợi nhỏ nữa, em gái tôi không kén ăn đâu."
"Món mì này tôi học theo video hướng dẫn tìm trên mạng thôi, trước đây tôi cũng từng đắn đo xem có nên học MI Sợi không. Ở huyện tôi có một quán mì kéo làm ngon lắm, nhưng sư phụ kéo mì bận quá không có thời gian dạy tôi, tôi học lỏm vài lần mà chẳng hiểu gì nên thôi luôn."
"Mì kéo ở quán đó bán cũng rẻ bèo, mì bò có 6 tệ một bát, tuy chỉ lèo tèo hai lát thịt bò thôi, nhưng bình thường lúc nào thèm mì thì ra đó ăn là được."
Hoa sư phụ nghe xong hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô, những lời muốn nói trong lòng hận không thể khắc luôn lên trán. Rõ ràng trên mặt ông đang dán chặt mấy chữ: Đây chẳng phải là đứa đồ đệ ngoan tương lai mang Thánh Thể Mì Sợi bẩm sinh, là định mệnh mà Hoa Trung Hưng ta ngày nhớ đêm mong, tâm tâm niệm niệm bấy lâu nay hay sao?
Chu sư phụ: ???
"Thế thì Tiểu Tần, cậu cực kỳ hợp để phát triển theo hướng làm mì đấy!" Hoa sư phụ tha thiết nói, "Có thể cậu chưa rành lắm về các loại mì, nhưng các món bột mì chia nhỏ ra thì phong phú chẳng kém gì mấy món Điểm Tâm nướng hay hấp đâu. Mì bản to, mì sợi nhỏ, mì cán tay, mì nặn tay đều có bí quyết riêng cả. Những năm trước, tuyệt kỹ của rất nhiều đại sư bếp bánh chính là mì, chỉ một bát Kim Ti Diện, Ngân Ti Diện đã đủ khiến vô số thực khách đổ xô đến nếm thử. Chỉ cần cậu chịu khó bỏ thời gian ra miệt mài nghiên cứu, thành tựu của cậu trong mảng mì chắc chắn sẽ không thua kém gì mấy vị đại sư đó đâu."
"Hoa Trung Hưng." Chu sư phụ nhịn hết nổi cất tiếng gọi, mấy vị đại sư phụ đứng hóng hớt xưng quanh lập tức nháy mắt ra hiệu cho nhau, ánh mắt truyền đi thông điệp: Mau nhìn kìa, choảng nhau rồi, choảng nhau tới nơi rồi!
"Bột mì của mấy đứa đồ đệ nhà ông nhào nặn thành cái bãi nhão nhoét kia kìa. Đứa biết thì bảo là đang làm Long Tu Diện, đứa không biết lại tưởng là đang nặn râu cá trê, sợi mì đứt vụn ra thành cái thể thống gì rồi? Học dưới trướng ông bao nhiêu năm nay, kéo 14 lần mà gớm ghiếc như thế, vậy mà ông vẫn còn tâm trí đứng đây buôn dưa lê với Tiểu Tần à."
Hoa sư phụ: ?
Hoa sư phụ đầu tiên là giật mình ngẩng phắt lên, trưng ra cái vẻ mặt kiểu: Lão họ Chu kia tôi với ông có thù oán gì mà ông cứ phải kháy đểu tôi như thế, tôi cũng đâu có làm trời làm đất... Thôi được rồi.
Hoa sư phụ hơi hậm hực vớt vát: "Long Tu Diện kéo 14 lần vốn dĩ đâu có dễ xơi thế. Tiểu Tần à, tôi nói cho cậu nghe, một sư phụ Điểm Tâm bình thường muốn làm ra được Long Tu Diện thì không khổ luyện chục năm căn bản là bất khả thi."
"Nhưng tôi thấy cậu không cần mất nhiều thời gian đến vậy đâu, cậu căng lắm cũng chỉ cần một nửa thời gian thôi. Cậu thực sự rất có thiên bẩm trong khoản này, mặc dù bây giờ cậu chưa biết làm Mì Sợi, nhưng tôi tin chắc chỉ cần cậu bắt tay vào làm là sẽ thấy thiên phú của mình ăn đứt người khác. Nhìn cái cách cậu nặn mì bằng tay là tôi đã cảm nhận được rõ mồn một rồi!"
Chu sư phụ liếc mắt ra hiệu cho Lưu sư phụ, Lưu sư phụ bèn giả vờ đứng không vững lảo đảo lao về phía trước, trực tiếp hích Hoa sư phụ văng luôn sang một bên.
Hoa sư phụ: !!!
"Lão họ Lưu kia ông có phải bị..."
LVQ8371