"... Ô, ngài cảm thấy Mã sư phụ không tôn trọng món Điểm Tâm do ngài làm, ngài mời ông ấy đến nếm thử món mới mà ông ấy chỉ ăn đúng một miếng rồi bỏ đi luôn."
"... Ồ, ngài lại thấy Vương sư phụ quá mức chi li tính toán, ngài rõ ràng đang bận rộn mà vẫn nể mặt tranh thủ nếm thử một miếng, thế mà ông ấy còn cho là ngài không tôn trọng ông ấy."
"Thế này nhé hai vị sư phụ, chuyện này thực sự chỉ là chuyện nhỏ nhặt thôi, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đúng là cũng đáng để cãi nhau một trận. Mối quan hệ giữa hai vị xưa nay vốn rất tốt, điều này ai cũng biết cả. Cãi nhau xong thì cho qua đi, đừng vì dăm ba cái chuyện lặt vặt này mà sinh ra xa cách. Tôi nhớ món mới của Vương sư phụ là Phù Dong Ngưu Nãi Cao, lần trước..."
"Cái gì?! Cô gái bị tên đồ đệ của Lương sư phụ bắt cá hai tay lừa gạt ấy, lại chính là con gái của cô giáo trường Lân Cư á! Cô bé bị lừa mất tận hai mươi vạn luôn á?"
"Được rồi, tôi biết rồi, ngài cứ yên tâm, vấn đề này tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm khắc. Tri Vị Cư của chúng ta tuyệt đối không cho phép loại nhân viên có phẩm hạnh tồi tệ như vậy tồn tại, cho dù có là đệ tử thân truyền đi chăng nữa thì cũng không có ngoại lệ."
"Hôm qua bên quầy bán mang ởi lại nhầm món Bánh Mè Đường do ngài làm thành của đồ đệ ngài làm, rồi bán với mức giá của đệ tử thân truyền á. Được rồi, chuyện này tôi sẽ đi điều tra làm rõ, ngay hôm nay sẽ phản hồi kết quả cho ngài."
Tần Hoài trố mắt đứng nhìn Tô Thất cứ thoăn thoắt đi lại trong phòng nghỉ, luồn lách qua lại giữa các vị sư phụ, giải quyết từng vấn đề một được ghi chép rành rành trong điện thoại, cảnh tượng này khiến hắn quả thực trợn mắt há hốc mồm.
Trong nháy mắt, lời nói của Triệu Thành An lại ùa về trong tâm trí của hắn.
Triệu Thành An nói cấm có sai, chỉ cần tham gia cuộc họp giao ban sáng của Tri Vị Cư, thì sẽ tự khắc ngộ ra Tô Lão Bản thực sự chính là vị thần của Tri Vị Cư.
Đây mà là họp giao ban sáng gì chứ, đây rõ ràng là đại hội hòa giải thì có, Ông Chủ hóa thân thành chuyên viên hòa giải cấp vàng, đi giải quyết êm đẹp mọi mâu thuẫn giữa các vị sư phụ.
Cái này mà quay lại làm thành show thực tế, khéo phải phát sóng cả trăm tập cũng nên.
Vương Gia Nhất chu đáo giải thích: "Nhân sự ở Tri Vị Cư của chúng tôi khá phức tạp, các vị đại sư phụ đến từ khắp nơi trên mọi miền đất nước. Trước khi đầu quân cho Tri Vị Cư, họ đều là những đại sư phụ Bạch Án nói một không hai ở các tửu lâu khác nhau. Thành ra ai cũng có cá tính riêng, mỗi người đều mang trong mình sự kiêu hãnh ngút trời."
"Những người tính tình quá tệ thực sự không thể chung đụng được thì Tô Lão Bản cũng sẽ không cố giữ lại làm gì. Nhưng làm việc cùng nhau trong một thời gian dài, khó tránh khỏi những lúc xảy ra va chạm, rồi nhìn nhau gai mắt."
"Thế nên Tô Lão Bản mới cố tình bày ra cái buổi họp giao ban sáng này, cốt là để mọi người vừa ăn cơm vừa giải quyết vấn đề. Nghe đâu là do lúc ăn cơm tâm trạng con người ta thường sẽ tốt hơn, nên cũng dễ lọt tai những lời khuyên can hơn."
"Hơn nữa cho dù có không giải quyết êm đẹp được đi chăng nữa, giữa một đám đông thế này có đánh nhau thật thì cũng chẳng sứt đầu mẻ trán được, căng lắm thì cũng chỉ úp luôn hộp cơm của mình lên đầu đối phương là cùng."
Nghe Vương Gia Nhất nói vậy, Tần Hoài lập tức chộp ngay được trọng điểm: "Thế mà cũng có người úp thắng hộp cơm lên đầu đối phương thật cơ á?”
Vương Gia Nhất ném cho Tần Hoài một ánh mắt đầy ẩn ý kiểu "cậu có tố chất hóng hớt lắm đấy, cực kỳ hợp với việc nhập môn phái của chúng tôi để buôn chuyện Bát Quái": "Cái ngày mà hòa giải mâu thuẫn giữa Hoa sư phụ và Lưu sư phụ ấy, trên mặt hai ông ấy đều bị úp nguyên hộp cơm của đối phương đấy."
"Hoa sư phụ lúc nào cũng ấm ức cho rằng mình chịu thiệt thòi hơn, bởi vì ông ấy đã húp sạch canh rồi trong khi Lưu sư phụ thì chưa, thành ra ông ấy còn bị dội thêm nguyên một bát canh lên đầu nữa cơ."
Cuộc họp giao ban sáng của Tri Vị Cư nghe có vẻ đặc sắc, nội dung phong phú là thế, nhưng thực tế cũng chỉ diễn ra vỏn vẹn chừng 15 phút. Tính cả thời gian Tô Lão Bản đến muộn và những lúc mọi người còn muốn nán lại buôn thêm vài ba câu sau khi tan họp, thì mới 11 giờ 20 phút Tần Hoài đã rời khỏi phòng nghỉ rồi.
Thế rồi Tần Hoài liền bị Tô Lão Bản - người vừa giải quyết êm xuôi toàn bộ mọi vấn đề gọi giật lại.
"Tần sư phụ, tôi có vài chuyện muốn nói riêng với ngài." Tô Thất cười ha hả nói, cái điệu bộ trông cứ như thể đang chuẩn bị hỏi xem ngày mai ngài muốn ăn gì hay mấy thứ chuyện lặt vặt đại loại vậy.
Tần Hoài gật đầu lót tót đi theo Tô Thất quay lại phòng nghỉ của nhân viên. Đợi đến lúc bên trong chẳng còn bóng người, Tô Thất mới lặng lẽ đóng cửa lại, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm túc, ra hiệu cho Tần Hoài ngồi xuống.
"Chuyện là thế này, Tần sư phụ hôm nay ngài đến Tri Vị Cư của chúng tôi cũng coi như là ngày thứ hai rồi, ngài có nhận xét hay ý kiến đóng góp gì cho chúng tôi không?" Tô Thất cất tiếng hỏi.
Tần Hoài thực sự không thể ngờ được Tô Thất lại lôi vấn đề này ra để hỏi, hắn mới chân ướt chân ráo đến đây thì có thể có nhận xét với chả ý kiến gì cơ chứ, thậm chí hắn còn chưa nhớ hết mặt mọi người cơ mà.
Tần Hoài lắc đầu, ngơ ngác đáp: "Tôi đương nhiên là chẳng có ý kiến gì rồi, Tô Lão Bản ngài có lời gì muốn nói thì cứ nói thẳng đi ạ."
LVQ8371