Đàm Duy An muốn ấn xuống là do độ cong của hắn luôn quá lớn, nếu độ cong đã lố rồi mà ấn xuống một cái thì cũng chắng sao cả. Từ chuyện này thực ra cũng có thể nhìn ra, thiên phú của Đàm Duy An quả thật rất tốt, phản ứng đầu tiên của hắn khi gặp trục trặc trong quá trình làm Điểm Tâm, hay nói đúng hơn là phản ứng trong tiềm thức của hắn, thực chất chính là sửa lỗi, đây chính là thiên phú.
Còn Cổ Lực thì lại không có thiên phú về mặt này, thế nên hắn chọn cách làm rập khuôn y xì đúc những gì đã học được năm xưa.
Hắn sẽ kịp thời sửa lỗi cho bất cứ ai nếu hắn nhìn ra, nhưng hắn lại không hiểu được rằng một số vấn đề của nhiều người thực ra là để khắc phục cho cái lỗi trước đó.
Trịnh Đạt nhờ kỹ thuật vững vàng, nên cách làm của hắn càng giống với đáp án tiêu chuẩn mà Cổ Lực giảng giải hôm qua.
Đặc biệt là ở phần cuộn xuôi.
Phải gọi là hoàn hảo, kín kẽ không một kẽ hở, từ khâu rải giăm bông và hành lá đã chuẩn y như sách giáo khoa, từng chút độ cong khi cuộn đều như được thiết kế tỉ mi. Có thể thấy Trịnh Đạt những năm trước chắc chắn đã bỏ ra rất nhiều công sức khổ luyện Tứ Hi Quyển, nếu không thì không thể nào cuộn chuẩn và đẹp đến mức này.
Nhưng đối lập hoàn toàn với điều đó lại là phần cuộn ngược.
Tần Hoài cũng có thể nhìn ra vấn đề nằm ở đâu.
Cuộn ngược không chỉ đơn thuần là cuộn ngược Tứ Hỉ Quyển lại là xong, nó còn đòi hỏi nhiều kỹ xảo và thử thách khả năng ứng biến của đầu bếp hơn. Đáng lý ra Trịnh Đạt tuyệt đối có thừa những khả năng này, nhưng không biết do bóng ma tâm lý năm xưa ảnh hưởng quá lớn, hay chỉ đơn giản là hắn thực sự cực kỳ dở về mặt cảm giác, mà mỗi lần hắn khựng lại đều như đang thông báo rằng hắn lại mắc lỗi, khựng bao nhiêu lần là lòi ra bấy nhiêu lỗi.
Quả thực là rõ như ban ngày.
Dù Trịnh Đạt đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới riêng của bản thân, mải mê làm Tứ Hi Quyển đến mức không dứt ra được, nhưng Tần Hoài vẫn cảm thấy đây thực chất là một buổi học cực kỳ bổ ích. Bởi vì Trịnh sư phụ đã phô diễn cùng lúc cả một cái Tứ Hi Quyển hoàn hảo và một cái Tứ Hi Quyển lỗi.
Một màn biểu diễn, hai loại hiệu ứng, thu hoạch nhân đôi.
Nếu giờ phút này mà có thêm một bình luận viên khách quan đứng bên cạnh phân tích nữa thì đúng là hết nước chấm.
Tần Hoài nhìn sang Cổ Lực.
Cổ Lực xem cực kỳ chăm chú, hắn là người trân trọng cơ hội học tập này nhất trong cái tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hỉ Quyển. Bởi vì đối với Cổ Lực mà nói, đại sư phụ có thể dạy hắn làm Vân Văn không hẳn là tuyệt chủng, nhưng cũng thuộc dạng đếm trên đầu ngón tay.
Nếu không thì sáng nay Cổ Lực đã chăng hiểu lầm mấy lời bới móc của Trịnh Đạt là do Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên nhờ vả để giúp đỡ mình.
"Cổ Lực." Tần Hoài lên tiếng, "Trịnh sư phụ làm hơi nhanh quá, thật ra chúng tôi xem không hiểu lắm, cậu có thể giúp phân tích một chút được không?"
"Hả?" Cổ Lực hơi ngơ ngác, hắn không hiểu tại sao Trịnh Đạt làm Điểm Tâm mà lại cần hắn vào phân tích, nhưng Tần sư phụ đã nói vậy thì chắc chắn là có ẩn ý gì đó, thế nên Cổ Lực không chút do dự gật đầu rồi bắt đầu giảng giải.
Hắn càng tập trung cao độ, nhìn chằm chằm vào từng cử động tay của Trịnh Đạt.
"Lớp giăm bông thái lựu của Trịnh sư phụ rải rất chuẩn, giăm bông trong Tứ Hỉ Quyển tuyệt đối không được rải quá dày, nhưng cũng không được quá mỏng. Trạng thái mỏng manh lộ ra chút khoảng trống giữa các hạt với nhau thế này là tuyệt vời nhất, cũng chính là trạng thái mà hôm qua Tần sư phụ đã nhắc tới."
"Lượng dầu mè phết lên cũng rất vừa vặn, chỉ bám một lớp mỏng, không để ngấm quá nhiều vào lớp vỏ bánh.”
"Sư huynh, anh thấy chưa? Bước cuộn xuôi khi bắt đầu phải tạo độ cong thế này này, phải dùng ngón út để giữ chặt vị trí của bột. Lần nào ngón út của anh cũng chỉ nhúc nhích lấy lệ, nhưng thực ra bước này rất có ý nghĩa đấy."
"Bước cuộn xuôi này của Trịnh sư phụ làm thật sự quá xuất sắc. Tần sư phụ anh xem, thành phẩm cuối cùng của chú ấy cực kỳ đẹp mắt. Hôm qua anh hỏi tôi tại sao phần cuộn xuôi của anh trông cứ kỳ kỳ, chính là bởi vì mỗi một vòng cuộn của Vân Văn đều là sự xếp chồng lên nhau. Nếu có thể kiểm soát tốt độ cong của từng vòng cuộn, thì kết quả cuối cùng sẽ giống hệt như Trịnh sư phụ làm ra, còn nếu vòng nào cũng có lỗi, thì thành phẩm trông sẽ rất kỳ cục."
"Sư huynh anh nhìn xem, bước cuối cùng không được ấn xuống, căn bản là chẳng cần thiết phải ấn."
"Tiểu Trịnh sư phụ, anh nhìn mặt cắt của cái Tứ Hỉ Quyển hiện tại xem, tỷ lệ giữa hành lá và giăm bông này vô cùng đẹp mắt, chia đôi hoàn hảo luôn. Lúc cuộn lại xong thì độ dày của mỗi lớp cũng y chang nhau. Nếu lúc anh cuộn mà độ cong lớn hơn chút nữa thì cũng có thể tạo ra hiệu ứng này đấy."
"Giờ thì bước cuộn ngược của Trịnh sư phụ lại có chút vấn đề rồi."
"Độ cong vừa nãy của chú ấy hơi lớn, à không đúng, bây giờ lại hơi nhỏ rồi. Độ cong của cuộn ngược phải làm lố hơn cuộn xuôi một chút, nhưng cũng không được quá đà, đặc biệt là không được ấn xuống... á, Trịnh sư phụ ấn mất rồi."
"Vòng cuộn này của Trịnh sư phụ cũng có vấn đề, nhưng tôi không dám chắc lỗi cụ thể nằm ở đâu. Có điều sư phụ tôi từng nói, bất kể dùng phương pháp nào để làm Vân Văn thì thành phẩm cuối cùng cũng không được quá phồng, nếu không lúc cắt ra chắc chắn Vân Văn sẽ bị biến dạng."
"Trịnh sư phụ lại ấn xuống một cái nữa rồi."
"Cơ mà cú ấn này thì không sao, bước cuộn ngược cuối cùng đúng là có thể ấn nhẹ một cái."
LVQ8371