Nào là chuối, lê, táo, đào, kiwi, nho, xoài đều có đủ, thậm chí bên trong còn có một quả dưa chuột và hai quả cà chua, mang đến một cảm giác như thể người gói chỉ muốn nhồi nhét trái cây vào trong chứ chăng thèm quan ^ ` ` H4 z tâm đến tạo hình hay màu sắc gì cả.
"Tiểu Tần sư phụ, đây là giỏ trái cây em tự phối đấy." An Du Du đắc ý nói, "Giỏ trái cây ở cửa hàng đắt quá, cái giỏ này em mua trên app đồ cũ trong thành phố, tự đến lấy, chỉ tốn có 5 tệ thôi. Còn trái cây thì em mua ở tiệm trước cổng tiểu khu, mỗi loại chọn vài quả. Sáng nay lúc xếp vào giỏ, em thấy có hai quả táo với một quả chuối bị đốm nhiều quá trông không đẹp, nên mới tạm nhét dưa chuột với cà chua ở nhà vào cho đủ số."
"Thế nào? Đẹp chứ!"
Thạch Đại Đảm nghe vậy thì hai mắt sáng rực, trợn tròn mắt cẩn thận quan sát giỏ trái cây của An Du Du, cảm thán: "Lại còn có thể tự DIY giỏ trái cây nữa cơ à, đúng là thất sách, biết thế tôi cũng mua cái giỏ to hơn để làm một lẵng bự chảng rồi."
An Du Du vui vẻ mỉm cười, đưa mắt nhìn về phía chiếc máy lọc không khí Tần Hoài đang ôm, hỏi: "Tiểu Tần sư phụ, sao anh lại mang theo cái máy lọc không khí mà Hồng tỷ nhờ em đưa cho anh thế?"
"Căn hộ tôi đang ở có máy lọc không khí rồi, vừa hay chỗ anh Thành An còn thiếu một cái nên tôi mang qua luôn.” Tần Hoài giải thích, "Nhà anh Thành An ở tầng 6, anh ấy bảo sẽ xuống đón chúng ta, đợi chút đi."
Tần Hoài vừa dứt lời, cửa tòa nhà liền mở ra. Triệu Thành An vẫn đang mặc tạp dề, trông có vẻ hơi chật vật, thậm chí còn hơi tiều tụy vội vàng chạy ra, liên tục xin lỗi.
"Ngại quá ngại quá, ban nãy tôi bận nên không để ý điện thoại. Tối qua xảy ra chút sự cố, tôi quên báo với ban quản lý là hôm nay mọi người tới, mọi người đợi có lâu không? Ây da Lão Thạch, ông đến thì đến, xách theo cái giỏ trái cây to đùng này làm gì."
"Du Du sao em cũng mang giỏ trái cây vậy, em mới đến Tri Vị Cư được hai ngày, bữa cơm này coi như là tiệc đón gió tôi đại diện cho Tri Vị Cư mời em, mang quà cáp làm gì. Ế, bây giờ trong giỏ trái cây còn có cả dưa chuột nữa à, tiệm trái cây này sáng tạo phết."
"Tần Hoài, cái cậu đang ôm trên tay là... máy lọc không khí à? Tốt lắm tốt lắm."
Triệu Thành An vừa xuống đã điên cuồng hỏi han, từ đầu tới cuổi miệng không hề ngừng nghỉ, hơn nữa hắn hỏi han cũng chắng thèm quan tâm đối phương có trả lời hay không, cũng không cho người ta cơ hội lên tiếng.
Tần Hoài hơi nghi ngờ liếc nhìn Triệu Thành An, với những hiểu biết về Triệu Thành An mấy ngày qua, người kia tuy nói nhiều nhưng không phải kiểu nói chuyện mặc kệ cảm nhận của người khác. Hôm nay tỏ ra vội vã như vậy, sao hắn cứ thấy ông anh này có vẻ chột dạ thế nào ấy nhỉ.
"Lại đây lại đây, thang máy ở bên này." Triệu Thành An đi trước dẫn đường, là người đầu tiên bước vào thang máy quẹt thẻ bấm tầng.
"Tiểu Triệu này, nhà cậu cách Tri Vị Cư xa như vậy, bình thường đi làm chắc không tiện lắm nhỉ?" Thạch Đại Đảm hỏi.
"Nếu lái xe thì cũng ổn, đằng nào Tô Lão Bản cũng thanh toán tiền xăng cho." Triệu Thành An nhìn chằm chằm vào nút bấm tầng có vẻ hơi lơ đãng, thấy thang máy sắp lên đến tầng 6, cửa sắp mở, hắn do dự hai giây rồi mới mở miệng: "À này Tần Hoài... tôi muốn nói với cậu chuyện này."
Cửa thang máy mở ra, Tần Hoài bước ra ngoài trước, quay đầu lại hỏi: "Chuyện gì thế?”
Triệu Thành An bước chậm lại, dường như muốn kéo dài thêm chút thời gian để suy nghĩ, ngặt nỗi thang máy cách cửa nhà quá gần, đi vài bước là tới nơi rồi.
Triệu Thành An mở khóa vân tay.
"Chuyện là hôm nay ăn cơm có thể sẽ thêm một người nữa, cậu không ngại chứ?"
Cửa mở ra.
Đủ loại mùi thơm của Điểm Tâm hòa quyện vào nhau, mặn có, ngọt có, cả mùi bơ nướng thơm phức, cùng với hương lúa mà thoang thoảng hơi nước đặc trưng của Điểm Tâm hấp đồng loạt ùa ra, thơm đến mức khiến người ta quên bằng đi việc suy nghĩ và cả câu nói vừa nghe được.
Tần Hoài quanh năm ở trong bếp nên vẫn còn giữ được chút lý trí: "Đương nhiên là không ngại rồi, anh xuống bếp mời khách, bao nhiêu người tới ăn đương nhiên là do anh quyết định. Hôm nay còn ai tới nữa? Ai được nghỉ phép à? Tô Càn sao? Tôi nghe nói hôm nay Tô Càn cũng xin nghỉ, dạo này cậu ta bị chửi thê thảm quá, Tô Lão Bản liền duyệt cho nghỉ hẳn hai ngày để điều chỉnh tâm trạng."
Triệu Thành An mở rộng cửa, bước vào trong trước, cố ý không quay đầu lại mà chỉ để lại bóng lưng cho ba người kia, như vậy thì hắn sẽ không phải đối mặt với Tần Hoài.
"Không phải Tô Càn."
Tần Hoài theo sát phía sau bước vào, vừa cúi đầu tìm dép lê vừa hỏi: "Vậy thì là ai? Tôi nhớ lúc họp giao ban buổi sáng Tô Lão Bản có nói, tốt nhất đừng có quá nhiều người xin nghỉ cùng lúc, như vậy sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ làm việc của Tri Vị Cư. Hôm nay chúng ta đều xin nghỉ rồi, nếu còn ai xin nghỉ nữa chắc Tô Lão Bản sẽ không duyệt đâu, người kia là bạn anh à?"
"Thực ra là sẽ duyệt đấy." Triệu Thành An tể oải nói.
Tần Hoài ngơ ngác ngẩng đầu lên, phát hiện trong bếp hình như có người.
Căn hộ nhà Triệu Thành An tuy là kiểu hai phòng ngủ nhưng diện tích lại rất lớn, rộng đến tận 200 mét vuông. Để tiện cho việc làm Điểm Tâm, lúc thiết kế nội thất hắn đã cơi nới diện tích phòng bếp, khiến cho bếp còn rộng hơn cả phòng khách, mà cửa bếp lại đối diện ngay với cửa chính.
Nếu trong bếp có người đi lại, người vừa bước vào nhà rất dễ dàng nhìn thấy qua lớp cửa kính mờ.
LVQ8371