"Năm đó Trịnh Đạt làm Tứ Hi Quyển quả thật bị bà con hàng xóm lén lút chửi rất thảm, nhưng cũng không đến mức nhận bão gạch đá như mấy đứa tưởng tượng đâu. Cùng lắm là lúc buôn đưa lê thì [ầm bầm vài câu, chê tay nghề của Trịnh Đạt đúng là xách đép cho sư phụ, rồi lại cảm thán sao sư phụ tự dưng sức khỏe sa sút phải xin nghỉ hưu non, ai cũng tiếc nuối nghĩ ông ấy còn có thể làm thêm vài năm nữa."
"Nhà hàng quốc doanh thời đó không giống bây giờ đâu, nó giống cái nhà ăn khu phố mà Tiểu Tần cháu mở hơn. Khách quen quanh năm suốt tháng đều là bà con hàng xóm đã biết gốc gác nhau bao năm trời. Bác làm bếp món mặn, Trịnh Đạt làm bếp bánh, mỗi ngày bác chỉ cần ru rú trong bếp xào nấu là xong, còn Trịnh Đạt thì phải ra ngoài bán bánh bao. Nhất là mấy năm còn làm học việc ấy, toàn bộ bánh nướng, bánh bao, xíu mại của nhà hàng quốc doanh đều do một tay Trịnh Đạt bán cả."
"Dùng câu nói hot trend trên mạng bây giờ để hình dung thì, bác với Trịnh Đạt đều lớn lên trong vòng tay của khách hàng nhà hàng quốc doanh kiêm bà con hàng xóm láng giềng đấy."
"Có cái tình nghĩa và mối quan hệ như thế, mấy đứa nghĩ xem, dù dịp Tết Trịnh Đạt có làm hỏng Tứ Hỉ Quyển thì có thể bị chửi thảm đến mức nào chứ?"
Nghe Hoàng Thắng Lợi nói vậy, Cung Lương cũng gật gù phụ họa: "Chuẩn luôn, bảo là chỉ thẳng vào mặt chửi xối xả thì chắc chắn là không có rồi. Những năm đó số lần Trịnh Đạt bị ăn chửi cộng lại chắc còn chẳng bằng một tháng tôi làm sale nữa là."
"Nhưng tính nết của hắn là thế, lỡ có người chỉ thắng vào mặt mắng hắn làm Điểm Tâm chẳng ra gì, khéo hắn lại chăng tức giận đến thế đâu, cùng lắm là không phục thôi. Chứ nếu mọi người cứ dùng ánh mắt thất vọng nhìn hắn, hoặc chỉ thở dài lắc đầu chẳng nói chẳng rằng, thì hắn mới thực sự thấy tổn thương.”
"Trước kia tôi cũng nghĩ vậy." Hoàng Thắng Lợi nói, "Nhưng giờ xem ra hình như không phải thế."
"Hồi đó sư phụ xin nghỉ hưu non đột ngột lắm, nghề đầu bếp nói trắng ra là bào thể lực mà, sức khỏe không đảm bảo thì không làm nổi đâu. Sư phụ tuy thọt một chân nhưng thể trạng vẫn luôn rất tốt, đáng lẽ ông ấy còn có thể làm thêm vài năm nữa."
"Chẳng ai ngờ chỉ vì một trận cảm mạo mà sức khỏe sư phụ yếu hẳn đi, thể lực không kham nổi, thế là đành thuận lý thành chương mà xin nghỉ hưu thôi. Thật ra lúc đó cũng chẳng có gì to tát, kể cả năm đầu tiên Trịnh Đạt tiếp quản, năm đó hắn làm Tứ Hỉ Quyển be bét là thế, nhưng thực chất hắn cũng chẳng quá... quá để tâm đến chuyện đó đâu."
"Dù sao thì năm đó món Điểm Tâm nào hắn làm cũng bị chê tơi tả, chỉ là Tứ Hỉ Quyển bị chửi thảm nhất mà thôi."
"Phải đến năm thứ hai sau khi sư phụ xảy ra chuyện, Trịnh Đạt mới bắt đầu cực kỳ để tâm đến Tứ Hi Quyển."
"Xảy ra chuyện gì ạ?" Tần Hoài nhất thời chưa load kịp.
"Lúc đó sư phụ ở nhà một mình nhóm lò than nấu cơm, không ngờ lò than bị đổ, đám than tổ ong đè hết lên cái chân lành lặn của sư phụ. Ông ấy đau đến mức ngất xỉu luôn, mãi đến khi tôi và Trịnh Đạt tan làm về mới phát hiện ra."
"Đáng lẽ định dùng xe kéo chở đi viện, nhưng may mà Cung Lương nhanh trí chạy thẳng vào xưởng mượn ô tô, mới kịp thời đưa đi cấp cứu giữ lại được mạng cho sư phụ, nhưng cái chân lành lặn kia thì phế hẳn luôn."
"Từ đó về sau sức khỏe và tinh thần của sư phụ sa sút hẳn, ông ấy bắt đầu nhốt mình trong nhà không chịu ra ngoài. Dù tôi và Trịnh Đạt có tìm thợ mộc đóng riêng xe lăn cho sư phụ, ông ấy cũng nhất quyết không chịu xuống nhà."
"Sau này Cung Lương tìm cách đổi nhà với một hộ ở tầng trệt cho sư phụ, nhưng tình hình cũng chắng khá khẩm hơn. Lúc đó chúng tôi đều nghĩ sư phụ không chấp nhận được hiện thực nên tâm trạng mới tồi tệ như vậy, đành tìm đủ mọi cách để dỗ ông ấy vưi, năm đó thậm chí còn đón Tết chưng với nhà Cung Lương luôn."
Cung Lương lộ vẻ bừng tỉnh, tỏ ý mình đã nhớ ra chuyện này.
"Tôi nhớ hồi ăn bữa cơm tất niên năm đó, có phải Trịnh Đạt từng bảo hắn thấy nhân của Tứ Hỉ Quyển cứ sai sai, không nên dùng thịt mỡ thái lựu đúng không?" Cung Lương hỏi.
"Đúng, Trịnh Đạt có nhắc đến, nhưng lúc đó cũng muộn rồi, sư phụ thì đang lờ đờ mệt mỏi nên tôi đoán chắc ông ấy không nghe rõ đâu."
"Lúc đó thực ra Trịnh Đạt cũng chỉ đang viện cớ giải thích vì sao mình làm Tứ Hỉ Quyển kém thế thôi, bản thân hắn cũng chẳng đoái hoài gì đến chuyện này. Phải đến dịp Tết năm sau, lúc làm Tứ Hỉ Quyển hắn mới nhắc lại chuyện này lần nữa."
“Nhưng đạo đó sức khỏe của sư phụ đã tệ lắm rồi, trí nhớ cũng chắng còn minh mẫn, thậm chí đâm ra hơi lẩm
"Tôi không nhớ rõ lúc đó sư phụ cụ thể đã nói những gì, đại khái là kiểu chắc chắn có công thức chuẩn hơn, nhưng Trịnh Đạt phải tự mình mày mò tìm hiểu."
"Có phải Trịnh Đạt còn mạnh miệng bảo, hắn nhất định sẽ làm ra món Tứ Hỉ Quyển ngon hơn cả của Tỉnh sư phụ ngay trong đêm giao thừa không?" Cung Lương lại hỏi.
"Đúng." Hoàng Thắng Lợi lại gật đầu, kèm theo đó là một tiếng thở dài, "Thực ra lúc đó Trịnh Đạt nói vậy cũng chỉ cốt để dỗ sư phụ vui vẻ ngày Tết thôi, ai ngờ sư phụ không trụ được đến cái Tết năm sau, mùa thu năm đó ông ấy đã qua đời rồi."
"Chúng tôi đều biết những năm qua, cứ đến dịp Tết là Trịnh Đạt lại lén lút ở nhà tự làm Tứ Hỉ Quyển. Nhưng chẳng ai nỡ vạch trần hắn, cũng chính là vì chuyện này."
LVQ8371