"Chi là, tôi cứ tưởng hắn mượn Tứ Hi Quyển để xúc cảnh sinh tình cơ. Giống y như cái hồi lãnh đạo không cho hắn làm đại sư phụ ấy, hắn rõ ràng là tức muốn hộc máu mà vẫn cắn răng không nhận, xin nghỉ ở nhà khóc mấy ngày sưng húp cả mắt, thế mà vẫn còn già mồm bảo là bị mẹ đánh."
"Nào ngờ, hắn vẫn luôn khắc cốt ghi tâm cái lời hứa với sư phụ ngày Tết năm đó."
"Rằng một ngày nào đó hắn nhất định sẽ làm ra món Tứ Hỉ Quyển ngon hơn cả của sư phụ vào đúng đêm giao thừa."
Hoàng Thắng Lợi nói đến đây, hốc mắt cũng đỏ hoe.
Tần Hoài lặng lẽ liếc nhìn Trịnh Đạt, lúc này đã thôi gào khóc thảm thiết, chỉ lẳng lặng vừa nấc nghẹn vừa nhồm nhoàm nhai Tứ Hỉ Quyển.
Trịnh Đạt ngoài 20 tuổi vẫn còn là một đầu bếp bánh. Hắn có thể vì cảm thấy lãnh đạo có thành kiến với bếp bánh mà khóc lóc ¡ ôi mấy ngày liền, rồi trong cơn tức giận đùng đùng bỏ nghề đầu bếp nộp đơn từ chức, để rồi bị đồng nghiệp trong giới mia mai suốt mười mấy năm trời là kẻ không làm việc đàng hoàng.
Còn Trịnh Đạt ngoài 50 tuổi, nay đã là một doanh nhân thành đạt, lại vì hoàn thành được lời hứa muộn màng suốt 30 năm của mình mà khóc lóc thảm thiết.
"Tư Nguyên à." Hoàng Thắng Lợi lên tiếng, "Bố cháu vốn là người như vậy đấy, cháu cũng đừng vì cảm thấy ông ấy không làm việc đàng hoàng, lãng phí thiên phú mà có thành kiến với ông ấy nữa."
"Bất kể ông ấy có tiếp tục làm đầu bếp hay không, thì ông ấy vẫn luôn mang trong mình trái tim của một người đầu bếp."
"Chỉ là hơi lười biếng một chút thôi."
Trịnh Tư Nguyên liếc nhìn bố ruột mình, vẻ mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, rất đổi bình thản, nhưng sự bình thản đó đã nói lên tất cả.
"Cháu biết rồi thưa sư bá."
"Sau này cháu sẽ không ngày nào cũng giục ông ấy làm Điểm Tâm nữa đâu."
Đợi đến lúc Trịnh Đạt nín khóc hẳn thì Tứ Hỉ Quyển cũng đã hơi nguội, cơ mà vấn đề không lớn, ăn vẫn ngon bá cháy.
Tâm trạng sụp đổ, Trịnh Đạt khóc một trận, trải qua cảm giác muốn chết, cực kỳ muốn chết, hiện tại chỉ muốn nhảy từ trên lầu xuống, nhưng phát hiện Hoàng Kí rõ ràng chỉ cao có hai tầng, nhảy xuống khéo chân còn chẳng gãy, muốn ăn Tứ Hỉ Quyển để tự nghẹn chết nhưng rất khó làm được, muốn ăn no chết thì cũng chẳng có thiên phú về khoản này, nghĩ đi nghĩ lại hắn quyết định tạm thời không chết nữa, đối mặt với hiện thực tàn khốc, cùng lắm thì giả vờ như chưa từng có biến hóa tâm lý phức tạp nào xảy ra, chọn cách mất trí nhớ.
"Tiểu Tần cậu xem, Tứ Hi Quyển làm như thế này, độ khó cũng không cao lắm. Tôi đã nhiều năm không làm nên lóng ngóng tay chân, cho nên có mấy cái Tứ Hi Quyển khả năng Vân Văn không được đẹp lắm, công thức giăm bông này của cậu rất tốt, dùng công thức của cậu đi."
"Quá trình làm Tứ Hỉ Quyển vừa rồi cậu đều nhìn rõ chứ? Có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi bất cứ lúc nào, có cần tôi làm mẫu thêm vài lần cho cậu xem không?"
Tần Hoài nhìn Trịnh Đạt diễn nét mất trí nhớ đến mức xuất thần nhập hóa, chỉ thiếu điều đập đầu vào tường hai cái để diễn luôn cả quá trình mất trí nhớ, trong lòng hắn không khỏi cảm thán ai bảo tố chất tâm lý của Trịnh sư phụ không tốt, mỏng manh dễ vỡ cơ chứ.
Tố chất tâm lý này tuyệt đối là đỉnh của chóp.
Trịnh Đạt muốn giả vờ mất trí nhớ, Tần Hoài đương nhiên phải phối hợp với ông ấy, hắn liên tục gật đầu, dùng giọng điệu vô cùng chân thành nói: "Thật sao? Thật tốt quá Trịnh sư phụ, chúng cháu đều muốn xem chú làm mẫu thêm vài lần nữa!"
Trịnh Đạt bị tiếng gọi "Trịnh sư phụ” thân thiết này làm cho ấm lòng, hắn không chút do dự, xắn tay áo lên bắt đầu nhào bột.
Phải gọi là ý chí chiến đấu sục sôi, hứng khởi bừng bừng.
Cung Lương đứng ở cửa bếp, từ xa nhìn thấy Trịnh Đạt hình như lại bắt đầu làm việc, ông vội vàng nuốt Tứ Hỉ Quyển trong miệng xuống, nửa cái còn lại trên tay cũng không ăn nữa, tiện tay đặt vào hộp nhựa trên bàn nhỏ, rồi lấy điện thoại ra gọi.
"Alo, bà xã đang ở nhà à? Ồ, em đang đi dạo phố với Bảo Châu sao? Thế thì đúng lúc quá, mau cùng Bảo Châu đến Hoàng Kí đi, Trịnh Đạt lại điên rồi, anh có cảm giác hôm nay cậu ta sẽ làm Tứ Hỉ Quyển cả ngày đấy, nhớ mang mấy cái hộp đựng đồ ăn to nhất trong nhà tới đây nhé."
Nói xong, Cung Lương cúp điện thoại, cầm nửa cái Tứ Hỉ Quyển còn ăn dở lên, vẫy tay gọi Đổng Sĩ.
Đổng Sĩ ngơ ngác bước tới: "Cung tiên sinh, có việc gì sao ạ? Ngài thật sự không thể vào trong nữa đâu, sắp đến giờ mở cửa rồi, ngài có thay đồng phục cũng không được vào đâu ạ."
Cung Lương nở nụ cười hiền từ hòa ái chuẩn phong thái bề trên: "Tôi đương nhiên biết quy củ của Hoàng Kí các cậu, người ngoài không được vào bếp, tất cả đều phải lấy an toàn vệ sinh thực phẩm làm trọng. Tôi là cổ đông của Hoàng Kí, chút đạo lý này mà còn không hiểu sao? Tôi là cái loại người hay càn quấy sao?"
Đổng Sĩ: ...?
"Tôi chỉ muốn hỏi là, Tứ Hỉ Quyển ban nãy mọi người ăn có đủ không?"
Đổng Sĩ: "Dạ?"
Cung Lương chỉ vào số Tứ Hi Quyển trong hộp: "Không đủ ăn thì chỗ tôi vẫn còn đây, thanh niên các cậu ăn khỏe, nghề đầu bếp lại tốn nhiều sức, ăn nhiều một chút lót dạ đi, đợi lát nữa đến giờ cao điểm là bận tối mắt tối mũi luôn đấy."
Đổng Sĩ mang vẻ mặt ngơ ngác ôm hai hộp đồ ăn quay lại quầy bếp chia Tứ Hỉ Quyển cho mọi người, ngay cả Tang Lương cũng có phần.
LVQ8371