Dưới màn xả đạn ngôn từ như súng máy liên thanh của Chu sư phụ, Tô Càn bị chửi đến mức thở mạnh cũng không dám, đầu thì cứ gục gầm xuống, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng im chịu trận.
Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ hăng hái ngút trời của Tô Càn hồi còn ở Vân Trung Thực Đường.
Tần Hoài đứng tít đằng xa hóng hớt, cấm dám ho he nửa lời. Hắn bất giác nhích thêm hai bước về phía Triệu Thành An - người đang đứng gần hắn nhất, cốt để tránh xa tâm bão chiến hỏa, nhân tiện liếc xéo sang xem cục bột mà Triệu Thành An đang nhào.
Công bằng mà nói, Tần Hoài cảm thấy cục bột Tô Càn vừa nhào cũng chẳng có vấn đề gì to tát lắm, nó đúng với trình độ của hắn. Tần Hoài đại khái cũng lờ mờ đoán ra được ý đồ của hắn khi nhào cục bột này. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc chắn là để làm Bánh Bao, hơn nữa tỷ lệ cực cao là Tam Đinh Bao.
Hồi còn ở Vân Trung Thực Đường, món mà Tô Càn cày cuốc nhiều nhất chính là Tam Đinh Bao, bởi vì Tần Hoài chỉ dẫn Tam Đinh Bao một cách cặn kẽ thấu đáo nhất. Hắn làm vậy có thể là vì muốn lấy lòng, cũng có thể là vì muốn vắt kiệt tối đa kiến thức từ chỗ Tần Hoài, đâm ra ngày nào hắn cũng dành quá nửa thời gian để cắm mặt vào làm Tam Đinh Bao. Thậm chí món tủ Khai Tô Điểm Tâm của hắn cũng chỉ là tranh thủ lúc rảnh rỗi mới lôi ra làm.
Tần Hoài tin chắc Chu sư phụ cũng đã nhìn thấu ý đồ này, nên ông mới chửi ác như vậy. Bởi vì xét tiêu chuẩn bột dành cho Tam Đinh Bao, thì cục bột mà Tô Càn nhào ra thực sự chưa đạt yêu cầu.
Yêu cầu về bột của Tam Đinh Bao cực kỳ khắt khe. Việc Tô Càn sau khi quay lại Tri Vị Cư vẫn kiên quyết chọn làm Tam Đinh Bao, ít nhiều cũng chất chứa mưu đồ muốn thể hiện bản thân trước mặt Chu sư phụ. Nhưng đúng như lời Chu sư phụ vừa chửi lúc nãy, chưa học bò đã lo học chạy. Thể hiện bản thân thì tốt thôi, nhưng nếu thành quả vác ra mà rác rưởi không qua ải thì chả có cái lý do gì để mà thể hiện cả.
Tần Hoài lại đánh mắt sang nghía cục bột mà Triệu Thành An đang nhào.
Chả biết có phải do Tần Hoài bị ảo giác hay không, nhưng hắn có cảm giác cục bột của Triệu Thành An hình như cũng dùng để làm Tam Đinh Bao. Đã thế lại còn nhào cực kỳ đẹp mắt, cái kiểu mà vứt cạnh cục bột của Tô Càn thì dư sức đè bẹp đối phương trong vòng một nốt nhạc.
"Hi." Ngay lúc Chu sư phụ đang chửi như tát nước vào mặt Tô Càn, Triệu Thành An thế mà vẫn có nhã hứng cười toe toét chào hỏi Tần Hoài: "Cái Tam Đinh Bao cậu làm hôm qua, tôi xơi rồi. Tay nghề bén đấy, so với Tam Đinh Bao tôi làm cũng một chín một mười. Lúc đó tôi đang kẹt trong phòng nhiệt độ thấp, vốn dĩ định qua chào hỏi cậu một tiếng, nhưng Điểm Tâm làm chưa xong nên chẳng dứt ra được. Đợi đến lúc tôi xử lý xong xuôi thì cậu đã chuồn xừ về nhà rồi."
"Cái Tam Đinh Bao hôm qua đúng là ngon thật, hèn chỉ cái dạo Đàm Duy An từ Hoàng Kí về, ngày nào cũng lôi cậu ra bốc phét lên tận mây xanh. Hắn bảo tôi phen này coi như đụng phải đối thủ cứng cựa rồi, hắn ra ngoài vớ ngay được một kẻ còn biến thái hơn cả tôi."
Đàm Duy An, hôm qua cậu đâu có khai là cậu còn rêu rao về tôi ở Tri Vị Cư như thế này cơ chứ.
"Triệu... Triệu sư phụ, anh cũng rành làm Tam Đinh Bao cơ à?" Tần Hoài khách sáo hỏi.
Thực ra Tần Hoài thừa biết Triệu Thành An nhảy cóc đủ mọi thể loại Điểm Tâm, chuyện này Đàm Duy An từng kể lể với hắn rồi. Hắn còn buột miệng cảm thán một câu: đám thiên tài các cậu đúng là cái đồ tùy hứng, người bình thường cày cuốc chuyên sâu một mảng đã là giới hạn rồi, thế quái nào các cậu lại ôm đồm nghiên cứu đủ mọi thứ trên đời.
Việc mấy năm nay Triệu Thành An không còn tỏa sáng rực rỡ như hồi trước, ít nhiều cũng liên quan đến cái nết cái gì cũng muốn học, món nào cũng chọc ngoáy vào một tí này của hắn, thành ra chẳng có món nào đạt đến trình độ tinh hoa cả.
"Biết sương sương thôi." Triệu Thành An cười đáp, "Đương nhiên món tủ của tôi vẫn là Khai Tô Điểm Tâm. Hồi bé ngày nào cũng đâm đầu vào làm đến phát nôn ra rồi, mấy năm nay đâm ra lại chả có hứng làm nữa. Đàm Duy An bốc phét là cậu cũng cân được đủ loại Điểm Tâm, thế cậu có rành Điểm Tâm kiểu Tây không? Có hứng thú với mấy món Tây không? Dạo này tôi đang ngứa ngáy muốn nghiên cứu Điểm Tâm kiểu Tây. Cứ nhìn sư phụ ngày nào cũng lôi Đản Thát ra nướng, làm tôi cũng muốn táy máy nướng theo. Lần trước lén lút nướng một mẻ bị sư phụ bắt quả tang, thế là bị chửi cho một trận vì cái tội không lo làm việc đàng hoàng.”
"Cậu thế mà gọi là nướng Đản Thát à?" Chu Yến ở bàn bếp ngay cạnh Triệu Thành An rốt cuộc không nhịn nổi, lườm hắn một cái rách cả mắt. Tay cô vẫn thoăn thoắt làm việc, miệng thì liến thoắng: "Cậu là thấy sư phụ dùng kỹ thuật khai tô làm Đản Thát có vẻ xịn sò nên mới ngứa tay muốn làm thử. Nhưng bản thân lại lười chảy thây không chịu tự làm vỏ từ đầu, thế quái nào lại vác mặt ra siêu thị mua hẳn một chai dung dịch Đản Thát pha sẵn về."
"Cậu có còn là sư phụ Điểm Tâm của Tri Vị Cư nữa không thế? Lại dám mò ra siêu thị mua dung dịch Đản Thát pha sẵn về nướng Đản Thát, sao cậu không tiện tay khuân luôn mớ vỏ Đản Thát đông lạnh về cho rảnh nợ? Sư phụ chửi cậu như thế có oan ức câu nào không?" Vừa cằn nhằn, Chu Yến vừa hất bát nhân thịt mới trộn sang cho Triệu Thành An: "Nếm thử xem có vấn đề gì không, cái mẻ lúc nãy vị vẫn hơi nhạt."
LVQ8371