Tần Hoài vốn chỉ định ăn thử một miếng, nhưng ăn hết miếng này đến miếng khác, căn bản là hắn không dừng lại được.
Sáng sớm tinh mơ vốn đã đói, bản năng ăn uống khiến hắn rất khó từ chối loại Điểm Tâm nướng hòa quyện giữa đường và dầu mỡ này.
Tần Hoài ăn liền ba bốn cái Cát Tường Vân Văn Tô rồi mới cung kính hỏi: "Chu sư phụ, xin hỏi hôm nay cháu nên làm món Điểm Tâm nào ạ? Tiếp tục làm Đản Thát như hôm qua sao? Hay là làm Cát Tường Vân Văn Tô này?"
"Chưa vội, hôm nay cậu vẫn cứ như trước, đứng xem là được. Hơn nữa hôm nay tôi có chút việc, đầu óc thằng nhóc Tô Càn kia không biết là bị lừa đá hay bị đổ xi măng vào nữa, mấy ngày nay nói mãi không lọt lỗ tai, tôi phải bốc cho nó thang thuốc nặng đô mới được. Nhiệt độ trong khu nhiệt độ thấp hơi lạnh, Tiểu Tần cậu đừng vào đó, ở lâu dễ bị cảm lạnh. Cát Tường Như Ý Tô cũng không nhất thiết phải làm ở khu nhiệt độ thấp, tôi bảo lão tam tìm chỗ nào mát mẻ một chút, cậu cứ đứng xem nó làm là được."
"Hả? Cháu không làm, mà cháu đứng xem anh Triệu Thành An làm ạ?" Tần Hoài hơi kinh ngạc.
“Đúng, cứ xem lão tam làm trước đã. Lão tam làm Điểm Tâm tuy hơi rập khuôn, không có phong cách riêng, nhưng miễn cưỡng cũng có thể coi như sách giáo khoa."
"Hôm qua tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, đã cất công dạy thì tôi cũng không thể chỉ dạy những gì mình muốn. Tiểu Tần, lần này cậu tới Tri Vị Cư ngoài việc muốn luyện kỹ thuật ngón tay, thì mục đích chính vẫn là luyện Vân Văn, chắc chắn vẫn phải ưu tiên theo ý nguyện của cậu."
"Chúng ta sẽ học Vân Văn một thời gian trước, vừa hay cũng có thể củng cố trình độ kỹ thuật ngón tay của cậu. Thực ra cậu có trình độ, chỉ là ý thức chưa theo kịp thôi. Món Cát Tường Vân Văn Tô này coi như là loại Điểm Tâm Vân Văn đơn giản nhất rồi. Cậu cứ luyện món Điểm Tâm này trước, vừa luyện được Vân Văn lại vừa luyện được Khai Tô, đến lúc cậu theo tôi luyện các món Điểm Tâm Khai Tô cũng sẽ dễ bắt nhịp hơn."
Lần này Tần Hoài tới Tri Vị Cư, vừa phải học Vân Văn, vừa phải luyện kỹ thuật ngón tay, bây giờ lại còn phải luyện thêm các món Điểm Tâm Khai Tô. Cứ học theo tiến độ này, đến năm nào tháng nào hắn mới học xong để về Vân Trung Thực Đường đây, khéo La Quân căn bản không đợi được đến lúc hắn về mất?
Đương nhiên, ý nghĩ đáng sợ này chỉ dừng lại trong đầu Tần Hoài hai giây rồi nhanh chóng bị hắn đuổi khỏi tâm trí, thay vào đó là một Tiểu Tần sư phụ với ánh mắt kiên định.
"Vâng thưa Chu sư phụ, cháu sẽ quan sát cẩn thận lúc anh Triệu Thành An làm Điểm Tâm, cố gắng học hỏi thêm từ anh ấy.”
Chu sư phụ hiền từ mỉm cười, vừa quay người đi đã lập tức tắt nụ cười, chuyển sang vẻ mặt lạnh tanh, hùng hổ bước về phía khu nhiệt độ thấp.
"Chậc chậc chậc, Tô Càn hôm nay coi như tiêu rồi. Cũng tại cậu ta xui xẻo, không có so sánh thì sẽ không có đau thương. Vốn dĩ cậu ta chỉ đơn thuần là phong độ không tốt, ai chẳng có lúc phong độ sa sút, điều chỉnh hai ngày là ổn thôi."
"Kết quả hôm qua cậu vừa xắn tay vào đã làm ra mẻ Đản Thát đẹp mắt như thế, mấy ngày nay chắc tối nào cậu ta ngủ mơ cũng thấy mình đang làm Đản Thát cho xem."
Chu sư phụ vừa đi khỏi, Triệu Thành An đã sáp lại gần Tần Hoài để chia sẻ tình báo mới nhất. Tần Hoài liếc nhìn Triệu Thành An, phát hiện hai tay hắn trống trơn, sạch bong kin kít.
Thấy Tần Hoài đang nhìn chằm chằm vào tay mình, Triệu Thành An liền giải thích: "Hôm nay tôi vừa đến, sư phụ đã dặn tôi phải dẫn cậu luyện Cát Tường Vân Văn Tô. Món Điểm Tâm này quá đơn giản, từ năm 17 tuổi đến giờ tôi chưa làm lại lần nào. Sư phụ sợ tôi sai sót nên đã làm mẫu một lần ngay trước mặt tôi, nãy giờ tôi toàn phụ việc lặt vặt cho sư phụ, còn chưa kịp nhào bột nữa.”
"Vậy bây giờ chúng ta ra đâu luyện?" Tần Hoài hỏi.
"Qua ngay cạnh Cổ Lực đi, bên đó có bàn bếp trống, nhiệt độ cũng tương đối thấp, sư phụ đặc biệt dặn tôi qua đó."
"Sao lại thế?" Tần Hoài biết rõ còn cố hỏi.
"Tiện thể cho Cổ Lực xem cùng luôn chứ sao. Phong cách làm Điểm Tâm của cậu ta khá giống tôi, đều rập khuôn máy móc, ngặt nỗi thiên phú quá kém, cho chép bài cũng chép không xong. Vân Văn cậu ta luyện mấy năm rồi vẫn cứ lẹt đẹt thế, lý thuyết thì đầy mình nhưng cứ đụng vào thực hành là y như rằng có vấn đề. Sư phụ khá ưng Cổ Lực, nhân cơ hội này bảo tôi kèm riêng cho cậu ta một chút, lại đỡ mang tiếng thiên vị."
"À đúng rồi, sáng nay Tần Hoài cậu định ăn gì? Nồi canh sườn kia ngon lắm đấy, nếu nhờ Hoa sư phụ kéo cho cậu một bát mì sợi nhỏ luộc trong canh sườn, thêm quả trứng chần, trụng thêm hai cọng rau cải với nhúm giá đỗ nữa thì hương vị cứ phải gọi là..."
Tần Hoài lập tức chốt đơn: "Tôi cũng thấy sáng ra làm bát mì sườn là hợp lý nhất, anh Thành An cứ qua chỗ Cổ Lực trước đi, để tôi đi hỏi xem Hoa sư phụ có rảnh không."
Triệu Thành An mãn nguyện rời đi.
Chỗ Hoa sư phụ đương nhiên là rảnh, không rảnh cũng phải thành rảnh. Nghe Tần Hoài nói là do Chu sư phụ giới thiệu đến hỏi, trên mặt Hoa sư phụ thậm chí còn lộ ra cái vẻ đắc ý của nhân vật phản diện: Họ Chu kia, cho dù ông là người đứng đầu mảng Bạch Án thì đã sao, bàn về Mì Sợi ông vẫn thua tôi thôi.
LVQ8371