"Chắc là do cháu cảm thấy Tứ Hi Quyển cháu làm hôm nay đã có tiến bộ ạ." Ở trước mặt Hoàng Thắng Lợi, Tần Hoài nói năng vẫn khá là uyển chuyển, không đến mức vỗ ngực xưng tên buông lời ngông cuồng kiểu "chỉ pháp của cháu đã thăng lên cao cấp rồi”, "Cháu thấy mẻ Tứ Hi Quyển vừa làm ban nãy tuy vẫn chưa ra được Vân Văn, nhưng tạo hình tổng thể đã bình thường hơn rất nhiều, đủ tiêu chuẩn để đem bán rồi."
"Ồ?" Hoàng Thắng Lợi nổi hứng thú, cười bảo: "Vậy xem ra Trịnh sư phụ của cháu đúng là không thể ngày nào cũng lượn lờ trong bếp được. Hiếm hoi lắm nó mới chăm chỉ được một vố lâu đến thế, sáng sớm tinh mơ ngày nào cũng mò tới, tuy bản thân chẳng nhúng tay vào làm, nhưng ít ra cũng chỉ đạo mấy đứa làm Tứ Hỉ Quyển, thỉnh thoảng còn bớt chút thời gian chỉ điểm Vân Văn cho Cổ Lực nữa."
"Đúng hôm nay nó bịa cái cớ bảo phải đưa chó nhà hàng xóm đi khám lại để trốn việc không tới, thì Tiểu Tần cháu lại làm Tứ Hỉ Quyển tiến bộ hẳn. Xem ra Trịnh Đạt phải năng đưa chó nhà hàng xóm đi bệnh viện nhiều hơn rồi."
Chó nhà hàng xóm có tội tình gì mà phải chịu khổ đến thế cơ chứ.
Hoàng Thắng Lợi ngỏ ý muốn xem xem Tần Hoài tiến bộ ở điểm nào, thật ra bản thân hắn cũng muốn biết, lúc chỉ pháp thăng cấp vừa nãy hắn quả thực chẳng có cảm giác gì sất.
Tần Hoài đã phát hiện ra từ lâu rồi, kỹ năng cơ bản nếu đi từ sơ cấp lên trưng cấp thì cảm giác mang lại rất mãnh liệt. Bởi vì kỹ năng ở mức sơ cấp đúng là cực kỳ gà mờ, lên được trưng cấp chứng tỏ đã bước đầu nhập môn, nên ngay khoảnh khắc thăng cấp hắn có thể cảm nhận được cực kỳ rõ rệt.
Cảm giác từ cao cấp thăng lên cấp đại sư cũng mãnh liệt không kém, cấp đại sư rõ ràng là một rào cản, một rào cản quyết định xem người đầu bếp đó chỉ là sư phụ bình thường hay là đại sư phụ, một rào cản mà rất nhiều đầu bếp bình thường cả đời cũng chẳng thể nào vượt qua nổi.
Nhưng từ trung cấp thăng lên cao cấp thì cảm giác lại chẳng rõ rệt đến thế, ranh giới giữa hai cấp bậc này nhìn chung khá là mơ hồ.
Ban đầu kỹ năng Nhào Bột của Tần Hoài ở mức trung cấp, sau đó thăng lên cao cấp. Nếu hắn chạy đi hỏi những người tiếp xúc với mình khá nhiều, tận mắt chứng kiến hắn đã tiến bộ ra sao như Trịnh Tư Nguyên hay Trịnh Đạt, xem họ thấy kỹ thuật nhào bột của hắn có tiến bộ hay không, chắc chắn họ sẽ bảo là có, nhưng sự tiến bộ đó không thực sự quá rõ rệt.
Kỹ năng Nhào Bột trước kia của Tần Hoài vốn dĩ đã không tệ rồi, cái hệ thống trò chơi này đánh giá kỹ năng cơ bản rất kỳ quặc, Nhào Bột bậc trung cấp đặt giữa một rừng đầu bếp bình thường đã được coi là rất cừ khôi rồi, Nhào Bột bậc cao cấp chỉ có thể nói là tiến thêm một bước, chứ chưa đến mức gây kinh ngạc.
Tần Hoài cảm thấy nếu có một ngày hắn muốn kỹ thuật nhào bột của mình làm chấn động bốn phương, một lần nữa khiến mọi người phải kinh ngạc, thì có lẽ phải đợi đến cái ngày kỹ năng Nhào Bột của hắn cũng thăng lên cấp đại sư mới được.
Hoàng Thắng Lợi đi theo Tần Hoài đến bên bàn bếp, đứng xem hắn nặn Tứ Hỉ Quyển.
Đàm Duy An vẫn chưa gặm xong cái Tứ Hỉ Quyển, thấy Tần Hoài tiếp tục làm, vừa khéo hắn cũng đang muốn lười biếng trốn việc làm Điểm Tâm, bèn đứng ỳ ra bên cạnh hóng hớt.
Trịnh Tư Nguyên thấy Đàm Duy An và Hoàng Thắng Lợi đều vây quanh Tần Hoài đứng xem, cứ tưởng hắn lại làm ra trò trống gì mới mẻ, bèn bỏ luôn công việc đang làm dở trên tay chạy tới hóng hớt. Kết quả phát hiện hắn chỉ đang rải nhân cho Tứ Hỉ Quyển một cách cực kỳ bình thường, bèn quay sang hỏi Đàm Duy An:
"Tần Hoài nặn ra Vân Văn rồi à?"
Đàm Duy An không chút nghĩ ngợi đáp luôn: "Đâu ra, còn mướt mùa, vẫn là cái Hoa Quyển bình thường thôi, chỉ là trông thuận mắt hơn mấy cái trước một tí."
"Thế cậu đứng chầu chực ở đây xem cái gì?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Tôi đang ăn mà, tôi nặn Điểm Tâm bục mặt cả buổi sáng rồi, còn hơn một tiếng nữa là đến giờ mở cửa, lúc đó lại bận tối mắt tối mũi cho xem, chẳng phải nên tranh thủ thời gian nghỉ ngơi một chút sao." Đàm Duy An trả lời với cái giọng vô cùng lý trực khí tráng.
Tri Vị Cư mà có được một đệ tử chân truyền như cậu... đúng là phải nể cái mác con ông cháu cha siêu cấp của cậu thật.
Hai người còn đang mải nói chuyện thì Tần Hoài bên này đã làm tới bước cuộn xuôi.
Tứ Hi Quyển nếu bỏ qua độ khó của bước cuộn xuôi và cuộn ngược thì cách làm vốn chăng hề phức tạp, thậm chí có thể nói là cực kỳ nhanh.
Bước rải nhân chỉ cần kiểm soát tốt liều lượng, cuộn xuôi và cuộn ngược bất kể là cực kỳ tinh thông hay hoàn toàn mù tịt thì đều có thể làm rất nhanh, chỉ có những đầu bếp lơ lửng ở giữa, vừa phải mò mẫm vừa phải đắn đo thì mới làm với tốc độ rùa bò.
Trước kia Tần Hoài thậm chí còn chẳng có cả tư cách để mò mẫm hay đắn đo, giờ thì hắn đã có được một chút rồi.
Tần Hoài nhớ rất rõ, mỗi lần Cổ Lực bình luận đều sẽ nhắc nhở, dùng ngón út giữ chặt Tứ Hỉ Quyển là để cuộn cho chuẩn hơn.
Thú thực thì mỗi lần cuộn xuôi hắn đều thử làm theo, nhưng lần nào cũng cảm thấy bước này có vẻ hơi thừa thãi.
Có giữ chặt hay không thì cũng thế cả thôi, đằng nào cuộn xong trông cũng y chang nhau.
Nhưng lần này, khi Tần Hoài lại làm bộ làm tịch dùng ngón út giữ chặt Tứ Hỉ Quyển như mọi khi, hắn bỗng lờ mờ nhận ra tại sao lại cần đến bước này.
Lực cản cũng là một loại lực, xảo kình của Tứ Hỉ Quyển thực chất chính là sự kết hợp của nhiều loại lực khác nhau.
LVQ8371