Triệu Thành An cực kỳ điêu luyện đón lấy bát nhân, gắp một chút xíu lên liếm thử rồi lắc đầu bảo: "Tôi thấy vẫn nhạt thếch."
Chu Yến nhíu mày: "Vẫn nhạt á? Sư phụ bảo tỷ lệ thịt tôm trong nhân của tôi cao quá nên khó kiểm soát. Tôi đã bớt tôm đi rồi, độn thêm bắp cải, cà rốt thái chỉ với nấm hương vào, nhưng nêm nếm kiểu gì cũng vẫn thấy nhạt. Hay là do tỷ lệ phối hợp nguyên liệu có vấn đề nhỉ?"
"Hay là do ý tưởng của tôi sai bét ngay từ đầu rồi? Bê nguyên si nguyên liệu của món Bạch Ngọc Tiên Tôm Quyển nhét vào trong Điểm Tâm bột, làm thành món tôm cuộn hoặc sủi cảo hấp bọc vỏ bột căn bản là không thể hòa hợp được."
Chu Yến lập tức chìm vào trầm tư.
Triệu Thành An tiếp tục xử lý nhân bánh của mình, hắn vừa nêm nếm gia vị cho nhân thịt vừa nói: "Sư phụ cũng không nói ý tưởng này của chị có vấn đề, tức là có thể thử. Theo tôi thấy thì sư tỷ chị cứ cẩn thận quá mức, làm Điểm Tâm thì cứ làm thôi, nghĩ ngợi lung tung làm gì. Sao chị chỉ nghi ngờ hướng đi của mình mà không nghi ngờ tay nghề của mình nhỉ? Có khi nào do trình độ nấu nướng của chị chưa tới nên mới không làm được không?"
Chu Yến lập tức trợn tròn hai mắt.
Ngay khi Tần Hoài cảm thấy đại chiến giữa hai chị em sư môn này sắp bùng nổ đến nơi, Vương Gia Nhất vẫn luôn lặng lẽ làm Điểm Tâm ở phía trước liền dừng tay, hắn quay đầu lại xem xét tình hình rồi lên tiếng trấn an: "Tiểu Yến, lão tam nói cũng không sai đâu, làm Điểm Tâm không cần phải quá rụt rè cẩn trọng, cứ mạnh dạn thử nghiệm, dũng cảm đổi mới. Một lần không được thì thử thêm vài lần, vài lần không được thì thử mấy chục, mấy trăm lần, làm nhiều chắc chắn không sai đi đâu được."
"Muốn sáng tạo món Điểm Tâm mới đâu có đơn giản như vậy? Khó khăn lắm em mới có được ý tưởng và cảm hứng này, cơ hội đến thì phải nắm bắt lấy, đừng có vừa mới bắt đầu đã vội nản chí."
"Còn cậu nữa lão tam, cậu vừa ăn nói cái kiểu gì thế? Trình độ của sư tỷ cậu chưa tới, thế trình độ của cậu tới chắc? Cái món Tam Đinh Bao làm dở dở ương ương, thế mà cũng không biết xấu hổ dám khoác lác trước mặt Tiểu Tần là làm bánh bao ngon ngang ngửa cậu ấy. Cậu nghĩ bọn tôi chưa ăn Tam Đinh Bao cậu làm bao giờ hay sao mà dám bảo là ngang ngửa?"
"Cái trò mua dung dịch Đản Thát pha sẵn về nướng Đản Thát mà cậu cũng nghĩ ra cho bằng được, lại còn dám làm nữa. Tôi thấy một ngày cậu làm Điểm Tâm 6 tiếng vẫn còn ít quá, cậu phải làm 8 tiếng mới đủ. Hôm qua sư phụ dặn rồi, hôm nay cậu phải dành ít nhất 4 tiếng để làm Khai Tô Điểm Tâm, lại còn bị khoán đủ số lượng nữa cơ, tôi và sư tỷ cậu sẽ giám sát chặt chẽ, cậu đừng hòng mà lười biếng."
Lời của Vương Gia Nhất khiến Triệu Thành An câm nín toàn tập. Ngay lúc Tần Hoài đang nghe say sưa ngon lành, cứ đỉnh ninh cái màn này sắp kết thúc đến nơi rồi, thì Triệu Thành An lại thình lình chêm vào một câu: "Chiều nay giám sát em tận 4 tiếng, thế sư huynh không phải đi đón con à?”
"Hôm nay vợ anh đi đón con rồi." Vương Gia Nhất đáp trơn tru.
"Ê sư huynh, em nhớ lúc trước con anh có đăng ký học lớp vẽ, cái lớp đó chất lượng thế nào? Có đáng tiền không? Em cũng đang tính đăng ký một lớp cho con trai em đây." Chu Yến hỏi.
Vương Gia Nhất đã xoay người lại tiếp tục làm Điểm Tâm, hắn vừa làm vừa đáp: "Học phí hơi chát một tí, nhưng bù lại giáo viên cũng khá nhiệt tình và có trách nhiệm, quan trọng nhất là hồi đó con gái anh học thấy vui vẻ lắm. Chuyện cũng mấy năm rồi, giờ cô giáo đó còn mở lớp nữa không thì anh cũng chịu. Nếu em có hứng thú thì tối về anh bảo vợ anh lục lại xem còn lưu số điện thoại của cô giáo đó không, rồi anh hỏi giúp em cho."
Thế là ba người bọn họ cứ thế mà buôn dưa lê bán dưa chuột, lân la từ chuyện con cái sang chuyện trường học, rồi lan tới cả quán Lân Cư bên cạnh. Cuối cùng lại bàn tán đến chuyện đệ tử thân truyền của một vị đại sư phụ nào đó dạo này hình như đang bắt cá hai tay, một chân đạp mấy thuyền, ba người thậm chí còn muốn mở sòng cá cược xem gã đó chừng nào thì lật xe.
Kèo cá cược là làm thay cho người thắng một ngày làm việc. Các đệ tử thân truyền của Tri Vị Cư đều có ngày nghi phép đàng hoàng, mỗi tháng được nghỉ bốn ngày.
Cái phong cách vừa nhẩn nha làm Điểm Tâm vừa buôn chuyện nhàn hạ đến mức này, thế mà cũng dám ngang nhiên diễn ra ngay trước mặt sư phụ sao?
Tần Hoài lén lút liếc nhìn Chu sư phụ vẫn đang sa sả chửi mắng người khác.
Vốn từ vựng chửi bới của Chu sư phụ lúc này đã phong phú đến mức biến Tô Càn chốc chốc lại thành cái đầu đất, lát sau lại biến thành thằng đần, lúc thì là con chim ngốc không biết bay, lúc lại thành con chim ngu dậy sớm mà không bắt được sâu. Ông chửi đến mức hô mưa gọi gió, mắng câu nào xỏ kim câu nấy, hoàn toàn coi hội nghị Bát Quái của ba vị đệ tử thân truyền bên này như không khí.
Thậm chí lúc Chu sư phụ dùng khóe mắt liếc thấy Tần Hoài đang nhìn mình, ông còn tranh thủ quay sang dặn dò: "Tiểu Tần, cậu cứ tập trung quan sát bọn lão tam ấy, bên phía Tô Càn thì bỏ qua đi, bây giờ nó chẳng làm được cái trò trống gì đáng xem đâu."
Từ giọng điệu của Chu sư phụ, không khó để nhận ra ông rất sợ Tần Hoài xem Tô Càn làm Điểm Tâm nhiều quá sẽ bị ô nhiễm kho dữ liệu trong não.
LVQ8371