Nếu bị bắt nạt thì đừng có nhịn, cứ chửi thắng mặt. Đám đại sư phụ ở Tri Vị Cư ngoài Chu sư phụ ra, những kẻ khác căn bản không cần phải để vào mắt, cãi không lại cũng chẳng sao, Trịnh Đạt sẽ đích thân qua đó cãi tay đôi giúp Tần Hoài.
Cuối cùng, Trịnh Đạt còn không quên nhắc nhở Tần Hoài nhớ ăn sáng, đống Điểm Tâm trong 5 cái hộp này là do sáng nay hắn cất công dậy sớm làm riêng cho Tần Hoài, toàn là mấy món ăn sáng mà bình thường Tần Hoài thích ăn.
Chỉ Bì Thiêu Mạch, Quán Thang Tiểu Lung Bao, Tam Đinh Bao, Tam Tiên Chưng Giảo và Hà Giáo.
Chỗ duy nhất hơi sai sót là hắn đã đánh giá quá cao sức ăn của Tần Hoài, Tần Hoài đâu phải Thạch Đại Đảm, một bữa sáng làm sao có thể tọng hết ngần này hàng tuyển được.
Về phần Thạch Đại Đảm, hắn vẫn rất có hứng thú với việc sang Hàng Châu đánh chén Điểm Tâm một thời gian, nhưng không phải là bây giờ.
Thạch Đại Đảm vẫn còn hơi lưu luyến mấy món ngon ở Cô Tô, hắn ăn ở Hoàng Kí vẫn chưa thấy đã thèm. Bên Hàng Châu tuy có nhà hàng bếp bánh hàng đầu như Tri Vị Cư, nhưng lại chẳng có nhà hàng bếp mặn cao cấp nức tiếng nào như Hoàng Kí, về khoản bếp mặn thì lại hơi lép vế.
Cộng thêm căn nhà Thạch Đại Đảm thuê ngắn hạn ở Cô Tô vẫn chưa hết hạn, mượn lời của Thạch Đại Đảm thì cái gì đáng tiêu thì tiêu đáng tiết kiệm thì tiết kiệm, cho dù tiền ăn mấy bữa của hắn dư sức trả tiền thuê nhà, nhưng cũng không thể lãng phí khoản tiền nhà này được, đợi nhà hắn hết hạn rồi sang Hàng Châu cũng chưa muộn.
Tới đây chắc sẽ có người thắc mắc, Thạch Đại Đảm hoàn toàn không có ý định về Việt Tỉnh sao?
Mượn lời của Thạch Đại Đảm thì, việc làm ăn bên Việt Tỉnh không cần hắn phải bận tâm quá nhiều. Bề ngoài hắn buôn bán hải sản, nhưng nguồn thu lợi nhuận thực sự lại là từ nuôi trồng thủy sản. Việc nuôi trồng đối với hắn mà nói dễ như trở bàn tay, bản thân hắn có ở đó hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Thêm vào đó, thành tích học tập của hai đứa con báo thủ nhà hắn không được tốt cho lắm. Tỉ lệ thuận với việc thành tích học tập của tụi nhỏ trượt dốc là huyết áp của vợ hắn cũng tăng cao, cộng thêm việc cả Thạch Đại Đảm và vợ đều nhất trí rằng chứng dị ứng với sách vở của tụi nhỏ xác suất cao là di truyền từ hắn. Vậy nên, Thạch Đại Đảm bề ngoài có vẻ là đến Sơn Thị để giao lưu tình cảm với Tần Hoài cùng hội bạn Tinh Quái, nhưng thực chất là đang bỏ trốn.
Hắn tạm tính cứ trốn cho tới khi tụi nhỏ nghỉ hè rồi mới về. Còn về cái cớ để bỏ trốn thì Thạch Đại Đảm tìm rất hợp lý: Việc làm ăn hải sản không ổn định, hắn dự định đi khảo sát ở các thành phố khác xem có cơ hội nào tốt hơn không. Còn cụ thể là đi khảo sát cái gì, có khảo sát được hay không...
Thì đều là ẩn số.
Mượn lời của Thạch Đại Đảm thì, hắn mà còn không mau chạy, đợi đến khi vợ hắn tẩn tụi nhỏ chán chê rồi, người tiếp theo ăn đòn chắc chắn sẽ là hắn.
Quan hệ vợ chồng có thể nói là vô cùng hài hòa, đầm ấm.
Thạch Đại Đảm không có ở đây, đống đồ ăn sáng này đành phải để bốn người Tần Hoài, Đàm Duy An, Cổ Lực và Tô Càn giải quyết.
Vì lần này Trịnh Đạt chơi đánh úp bất ngờ, Tần Hoài trước đó hoàn toàn không biết gì, cho nên mọi người đều đã ăn sáng xong xuôi mới ra ga tàu.
Tần Hoài đặt các hộp đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ, lần lượt mở từng hộp ra.
Một bữa sáng vô cùng đẹp mắt.
Từng chiếc Quán Thang Tiểu Lung Bao đều nhỏ nhắn tinh xảo, hình dáng chuẩn mực, từng nếp gấp đều được nặn vô cùng tỉ mỉ, vỏ bánh mỏng tang, đạt đến trạng thái bán xuyên thấu vô cùng hoàn mỹ. Dù chưa dùng đũa gắp lên cắn thử, cũng có thể tưởng tượng được cảm giác nước súp của chiếc Quán Thang Tiểu Lung Bao này bùng nổ trong khoang miệng.
Vỏ của Chỉ Bì Thiêu Mạch lại càng không cần phải bàn, Điểm Tâm đúng như tên gọi, vỏ bánh thực sự mỏng y như tờ giấy. Nhân Chỉ Bì Thiêu Mạch do Trịnh Đạt làm là gạo nếp trộn với thịt thái lựu và măng thái lựu, vị mặn, cực kỳ đậm đà. Từng hạt gạo nếp đều được nhuốm màu của nước thịt, dẻo quánh, tuyệt đối là cực phẩm trong các loại cực phẩm.
Hai món Điểm Tâm này hiện tại là bữa sáng khoái khẩu nhất của Tần Hoài.
Tần Hoài không chút do dự kéo hai hộp Điểm Tâm này về phía mình, chỉ vào ba hộp còn lại hỏi Đàm Duy An: "Ba hộp này cậu muốn ăn cái nào?"
Đàm Duy An nghĩ nghĩ: "Hà Giáo đi."
Đám học việc của Tri Vị Cư đều biết Tần Hoài khá thích ăn Hà Giáo, ngặt nỗi trong lứa học việc lần này lại chẳng có ai thực sự thạo món Hà Giáo cả. Cho dù sau đó Tri Vị Cư có phái thêm một cậu học việc vô danh biết làm Hà Giáo đến đây, thì Hà Giáo làm ra ăn cũng rất bình thường.
Chắc chắn là không thể nào sánh bằng Trịnh Đạt được.
Tần Hoài đưa hai hộp còn lại lên cho Tô Càn và Cổ Lực ngồi phía trước, còn tiện tay nhét luôn cho bọn họ hai đôi đũa dùng một lần.
Chẳng biết Trịnh Đạt nghĩ cái gì, 5 hộp đồ ăn thì đi kèm đúng 5 đôi đũa, nhìn qua là biết đũa dùng một lần thó từ Hoàng Kí ra.
Tần Hoài gắp một cái Chỉ Bì Thiêu Mạch lên, cắn một miếng.
Ưm, thật thỏa mãn.
Chiếc Chỉ Bì Thiêu Mạch này tuy là xíu mại gạo nếp, nhưng ăn vào lại giống hương vị của xíu mại thịt tươi hơn, đồng thời lại giữ được độ dẻo quánh đặc trưng của xíu mại gạo nếp. Nước thịt đã ngấm hoàn toàn vào trong gạo nếp, mỗi một miếng cắn đều cảm nhận được hương vị của thịt, măng thái lựu trộn lẫn bên trong lại càng đóng vai trò điểm nhãn cực kỳ hoàn hảo.
LVQ8371