Tay trái hắn cầm Nịnh Mông Trà, tay phải vẫn còn dính lớp đầu mỡ chưa lau sạch sau khi ăn Đản Thát, trên quần áo vương vãi vài mẩu vụn Đản Thát chưa phủi kỹ, miệng cũng chắng thèm lau, cả người trông cứ lờ đờ, trạng thái tỉnh thần và bộ dạng lúc này chắc chắn là cực kỳ bất thường.
Nhưng nụ cười thì lại chuẩn bài xã giao.
Hơn nữa Tần Hoài phản ứng rất lẹ, sau khi nhận ra tay phải mình không được sạch sẽ cho lắm, hắn lập tức móc khăn giấy trong túi ra lau sạch, rồi tiến hành cái bắt tay mang tính lịch sử với Chu sư phụ.
May mà xung quanh không có thợ nháy nào, nếu không tiếng "tách" vang lên sẽ ghi lại vết nhơ để đời vĩnh viễn của hắn mất.
Ánh mắt Chu sư phụ nhìn Tần Hoài chan chứa sự tán thưởng, sau khi đánh giá hắn từ đầu đến chân một lượt, ông dùng chất giọng không hề mang theo nửa điểm mỉa mai, hoàn toàn ôn hòa và chân thành hỏi: "Tô Càn đâu rồi?"
"Tôi hơi say xe, Tô Càn đã mang vali lên nhà giúp tôi rồi, chắc cậu ấy vẫn đang dọn đẹp trên đó." Tần Hoài thành thật giải thích, "Tôi đến Hàng Châu lần đầu, nên loanh quanh ngắm nghía xung quanh một chút."
Chu sư phụ gật đầu hài lòng, đôi lông mày giãn ra hết cỡ, từng biểu cảm nhỏ nhặt đều toát lên vẻ tâm trạng ông lúc này đang cực kỳ tốt.
"Cho nên cậu đến cổng Tri Vị Cư đợi Tô Càn, rồi tiện thể ăn một cái Đản Thát."
"Hương vị thế nào?"
Tần Hoài lại ngơ ngác, hắn không ngờ trọng tâm câu hỏi của Chu sư phụ lại là mùi vị của Đản Thát. Thật ra hắn cũng chẳng có cảm nhận gì sâu sắc về cái Đản Thát vừa ăn, người đang say xe thì bụng dạ cồn cào buồn nôn chết đi được, làm gì có tí cảm giác thèm ăn nào cơ chứ.
Có thể nói Tần Hoài ăn cái Đản Thát này trong tình trạng giằng xé giữa một bên là thấy nó rất thơm, mùi vị cũng khá ngon, và một bên là cơn buồn nôn chực trào, hắn đã phải đấu tranh tư tưởng đữ dội giữa cơn buồn nôn và sự thèm ăn mới gặm hết được nó.
Còn về mùi vị cụ thể...
Tần Hoài cố gắng nhớ lại, chỉ có thể gượng gạo đáp: "Rất... rất thơm, tôi đi ngang qua ngửi thấy mùi Đản Thát thơm quá nên hơi thèm, ăn... ăn ngon lắm ạ. Có thể do tôi hơi say xe nên không nếm ra được hương vị cụ thể, nhưng cảm giác ăn không giống mấy loại Đản Thát bình thường cho lắm."
Khóe miệng Chu sư phụ khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
Tô Càn và Đàm Duy An chỉ kể với hắn là Chu sư phụ hay mỉa mai người khác, là thành phần cấp tiến trong phe cải cách, yêu cầu cao đối với đồ đệ, tính tình có vẻ hơi cổ quái một chút, nhưng có ai nói là cổ quái đến mức này đâu!
Trọng điểm chú ý là cái Đản Thát thì thôi đi, người này sao trông vừa có vẻ dễ nói chuyện lại vừa giống như kiểu đầu óc có vấn đề thế này.
Đây chính là tính khí lập dị của người đứng đầu ngành sao? Tuyệt đối không để người ngoài nhìn thấu suy nghĩ trong lòng thông qua biểu cảm, cho nên nét mặt của ông vô cùng khó hiểu, căn bản là không thể nào đoán nổi.
Chu sư phụ điềm nhiên nói: "Tôi làm đấy."
"Mẻ Đản Thát vừa nãy là do tôi tự tay làm." Chu sư phụ lặp lại lần nữa.
Tần Hoài gần như buột miệng thốt ra: "Bình thường ngài... có sở thích làm Đản Thát ạ?"
“Thinh thoảng thôi.” Chu sư phụ bình thản đáp, "Đôi khi tôi cũng làm Tiramisu và Pudding xoài, dạo này tôi đang nghiên cứu món tráng miệng kiểu Tây, cứ bắt đầu làm từ mấy món đơn giản trước."
Toang rồi, hắn thực sự biến thành phe bảo thủ mất rồi.
Chu sư phụ có vẻ cực kỳ hài lòng với biểu cảm kinh ngạc của Tần Hoài, tiếp tục nói: "Tôi nghe nói cậu là hạt giống tốt do Trịnh Đạt phát hiện ra, ban đầu cũng là Trịnh Đạt dẫn cậu đến Hoàng Kí, chắc hẳn Trịnh Đạt cũng nói xấu tôi với cậu không ít đâu nhỉ."
Tần Hoài: ... Cái đó thì không có, Trịnh Đạt bình thường không chửi Chu sư phụ, hắn rất ít khi chửi những sư phụ Điểm Tâm giỏi hơn mình. Nói chính xác thì Trịnh Đạt bình thường không hay chửi bới ai, có chửi thì thường cũng chỉ chửi Tô Lão Bản mà thôi.
"Thật ra không có..." Tần Hoài yếu ớt mở miệng, nhưng còn chưa nói xong đã bị Chu sư phụ cắt ngang.
"Tôi không phải loại đồ cổ bảo thủ đâu.” Chu sư phụ hơi nhướng mày, "Bất kể là Điểm Tâm kiểu Trung hay Điểm Tâm kiểu Tây thì đều có điểm chung để học hỏi lẫn nhau. Tri Vị Cư và Hoàng Kí kiểu một khi Bếp Trưởng sụp đổ là không gánh nổi ấy không giống nhau, chúng tôi phong phú hơn, cởi mở hơn, sáng tạo hơn và cũng bao dung hơn. Các loại phong cách, các phe phái, các sư phụ Điểm Tâm bếp bánh từ khắp bốn phương trời đều có ở Tri Vị Cư, thích hợp để giao lưu hơn Hoàng Kí nhiều."
Tần Hoài: ... Đúng là một pha dìm hàng đỉnh cao, không hổ danh là Đệ Nhất Tửu Lâu Bếp Bánh, ăn nói có trọng lượng hẳn.
"Cậu say xe đã đỡ chưa?" Chu sư phụ lại hỏi.
Tần Hoài rất muốn nói là chưa, nhưng có lẽ vì vừa nãy hắn hơi quá kinh ngạc, tự dưng lại hết hẳn, chẳng còn tí cảm giác khó chịu hay buồn nôn nào, thậm chí còn muốn ăn thêm một cái Đản Thát nữa.
"Đỡ rồi ạ." Tần Hoài thành thật đáp.
"Vậy thì vào trong xem, đi bằng lối dành cho nhân viên." Nói xong, Chư sư phụ liền xoay người đi về phía bên trái, Tần Hoài vội vàng bước theo.
Cái gọi là lối đi dành cho nhân viên mà Chu sư phụ nói, thật ra chính là cửa ngách, một cánh cửa nhỏ mở ở phía sau Tri Vị Cư, cần phải quẹt thẻ để vào, nhìn qua cực kỳ bài bản.
Chu sư phụ móc thẻ nhân viên từ trong túi ra, quẹt một tiếng "tít", Tần Hoài giữ khoảng cách một mét đi theo sau Chu sư phụ bước vào, phát hiện từ cửa ngách này đi vào là thẳng tới phòng nghỉ của nhân viên.
Đúng là lối đi dành cho nhân viên.
LVQ8371