Kết quả là độ thuần thục của việc nhào bột tăng lên, nêm nếm gia vị cũng tăng, Tần Hoài chạy đi xào mấy đĩa sơn dược thì độ thuần thục của canh lửa cũng nhích thêm vài điểm, riêng độ thuần thục của chi pháp thì vẫn cứ đứng im bất động.
Chỉ có thể nói chỉ pháp đúng là một kỹ năng cực kỳ cứng đầu, bảo không thăng cấp là nhất quyết không thăng cấp.
Sau đó Tần Hoài chẳng thèm để ý đến bảng thuộc tính nữa, không thèm mở ra xem luôn, cứ bình thường mà làm Điểm Tâm. Kích hoạt hệ thống trò chơi lâu như vậy rồi, hắn cũng coi như nắm thóp được chút tính nết oái oăm của cái hệ thống này —— nó toàn chơi bài không theo lẽ thường.
Rõ ràng muốn cày canh lửa thì lại tăng gia vị, muốn cày đao công thì lại tăng canh lửa. Độ thuần thục của việc nói dối là thứ mà Tần Hoài không muốn cày nhất, nhưng tốc độ tăng của nó lại bỏ xa tất thảy, con số trên thanh tiến trình nhiều đến mức hắn cũng không kìm được mà tự hỏi bản thân sao một ngày có thể nói dối nhiều đến vậy.
Hiện tại Tần Hoài cực kỳ khao khát chỉ pháp lên được bậc cao cấp, nhưng hắn cũng thừa hiểu, đôi khi càng nôn nóng thăng cấp thì lại càng dễ phản tác dụng. Thà rằng cứ lừa cái hệ thống trò chơi, giả vờ như mình chẳng tha thiết gì chuyện thăng cấp, khéo vèo một cái nó lại thăng cấp luôn cho xem.
Và thế là hắn lừa thành công thật.
Đàm Duy An vẫn đang gặm Tứ Hỉ Quyển, vừa nhai vừa cảm thán: "Đúng là kỳ lạ thật, rõ ràng mấy hôm trước ăn cái Tứ Hỉ Quyển này muốn nôn cả ra, thế mà mới hai ngày không ăn lại thấy thèm thèm."
"Trước kia tôi cũng đâu có thích ăn Hoa Quyển đâu cơ chứ."
"Sao tôi lại thấy cái Tứ Hỉ Quyển này ăn ngon hơn mấy cái trước nhỉ? Xem ra bố tôi nói cấm có sai, đồ ăn dù ngon đến mấy cũng không thể cứ đè ra ăn mãi một món được, ăn nhiều là ngán, ngon mấy cũng hóa dở."
Trong lúc Đàm Duy An còn đang đứng đó cảm thán về Tứ Hỉ Quyển, thì Tần Hoài ở bên này đã giơ tay chọc vào hư không, mở giao diện trò chơi lên, lướt thẳng đến mục chỉ pháp.
Chỉ pháp (Cao cấp): Cuối cùng bạn cũng có thể làm ra được chút Điểm Tâm coi tạm lọt mắt rồi. (7/100000)
Chỉ pháp thật sự lên cao cấp rồi!
Hai điểm độ thuần thục cuối cùng của bậc trung cấp bị kẹt cứng tròn hai ngày trời, giờ vừa thăng lên bậc cao cấp là độ thuần thục lại tăng vù vù. Đương nhiên cũng chẳng đến mức vù vù, nhưng làm một mẻ Tứ Hỉ Quyển đã cày được ít nhất 7 điểm, tiến độ này rõ ràng là đáng mừng hơn rất nhiều so với cái tốc độ rùa bò cày hai ngày không nổi hai điểm kia.
Đàm Duy An hiện tại đã quá quen với việc Tần Hoài thỉnh thoảng lại chọc chọc vào khoảng không, bèn hỏi: "Cậu đang xem gì đấy? Xem nhiệm vụ trò chơi hay là xem độ thuần thục?"
"Độ thuần thục." Tần Hoài vô cùng thành thật đáp lời, tiện thể lẩm bẩm oán thán trong lòng một câu, một người thật thà như hắn mà ngày nào độ thuần thục nói dối cũng tăng vùn vụt, quả thực là oan uổng thấu trời.
"Chi pháp của tôi thăng cấp rồi." Tần Hoài quăng lại một câu, quay người đi tìm Hoàng Thắng Lợi, hỏi xem liệu Tứ Hi Hoa Quyển có thể lên kệ sớm một ngày, chính thức mở bán ở Hoàng Kí ngay trong hôm nay luôn được không.
Hiện tại rất nhiều thực khách của Hoàng Kí đều biết Tần Hoài sắp cho ra mắt món Điểm Tâm mới, một loại Hoa Quyển thơm ngon có tạo hình độc đáo.
Ngày mà Hoàng Kí chốt để chính thức lên kệ là ngày mai, nhưng Tần Hoài cảm thấy nếu chỉ pháp đã thăng lên cao cấp rồi thì chọn ngày chẳng bằng gặp ngày, thà rằng cứ cho lên kệ thẳng vào hôm nay luôn.
Coi như mang đến cho các vị khách của Hoàng Kí một niềm bất ngờ.
Hắn cũng tiện thể muốn xem phản hồi của những thực khách bình thường đối với món Tứ Hỉ Quyển bị lỗi Vân Văn này ra sao. Mấy ngày nay nhóm hội viên toàn khen lấy khen để, mang lại cho hắn cái cảm giác y hệt như đã có các bậc đại nho tự tìm lý do biện hộ thay mình vậy.
Chăng có ai đưa ra bất kỳ ý kiến trái chiều nào về tạo hình kỳ quái của Tứ Hi Quyển, mọi người đều cảm thấy Tiểu Tần sư phụ làm như vậy ắt hẳn là có đạo lý riêng. Ai quy định Hoa Quyển thì cứ phải trông giống Hoa Quyển cơ chứ, Hoa Quyển không được phép mang dáng vẻ nghệ thuật một chút sao?
Đương nhiên, cũng có một bộ phận rất nhỏ thực khách nhận ra cái Hoa Quyển này hình như là Tứ Hỉ Quyển, bọn họ vẫn còn ấn tượng với Tứ Hỉ Quyển do Trịnh Đạt làm hồi mới vào nghề. Có điều công thức đã được sửa lại, đổi từ thịt mỡ thái lựu sang giăm bông thái lựu nên hương vị ngon hơn hẳn. Chính vì không giống mùi vị năm xưa nên những vị khách này chẳng dám khẳng định chắc nịch, chỉ đành len lén hỏi dò Cung Lương xem cái Tứ Hỉ Hoa Quyển này của Tiểu Tần sư phụ có phải là do Trịnh Đạt dạy hay không.
Trịnh Đạt dạy không đến nơi đến chốn, dạy thành luôn cái phiên bản thuở ban đầu của hắn, dắt Tiểu Tần sư phụ xuống mương luôn, thế nên mới phải đổi tên thành Tứ Hỉ Hoa Quyển.
Chỉ có thể nói Trịnh sư phụ đã còng lưng gánh mọi tội vạ thay cho Tiểu Tần sư phụ.
Hoàng Thắng Lợi nghe Tần Hoài đề xuất muốn lên kệ Tứ Hỉ Hoa Quyển sớm một ngày cũng chẳng thấy làm lạ, ông có thể nhìn ra hắn hoàn toàn không màng đến chuyện Tứ Hỉ Quyển do mình làm ra lật xe thảm hại đến mức nào, trong số tất cả mọi người, kẻ để tâm đến chuyện này nhất thực chất lại là Trịnh Đạt.
Có điều Hoàng Thắng Lợi vẫn hơi tò mò không hiểu sao Tần Hoài lại muốn lên kệ sớm một ngày, theo góc nhìn của ông thì lên kệ hôm nay với ngày mai chắng có gì khác biệt cả.
Hoàng Thắng Lợi bèn hỏi thẳng luôn.
LVQ8371