Đàm Duy An cầm quả cà chua đang gặm dở, đùng đùng nổi giận đi về phía Đổng Sĩ, gắt lên: "Đổng Sĩ, cậu nói thế là có ý gì? Thế nào gọi là chơi với tôi lâu thì bị lây bệnh lười? Cậu có biết mỗi ngày tôi mấy giờ dậy không? Cậu có biết mỗi ngày tôi mấy giờ ngủ không? Cậu có biết mỗi ngày tôi phải làm bao nhiêu Điểm Tâm không? Cậu có biết mỗi tối về nhà tôi đều phải điên cuồng lục lọi công thức, tìm xem có món Điểm Tâm nào hợp với gu thẩm mỹ của Tần Hoài không hả? Mấy món Điểm Tâm linh tỉnh tương tự Tứ Hi Thang Đoàn, Ngẫu Phấn Hoàn Tử mà cậu ta giỏi, trong công thức gia truyền nhà tôi căn bản là không có, ông nội với cụ cố của tôi không thạo mấy món này!”
Một tràng xả giận điên cuồng của Đàm Duy An đã làm Tần Hoài khiếp sợ, Tần Hoài không ngờ hôm đó hắn chỉ thuận miệng nói, Đàm Duy An cũng thuận miệng đáp, sau đó Đàm Duy An không nhắc tới nữa hắn cũng quên béng đi, kết quả Đàm Duy An lại luôn ghim trong lòng, mỗi tối về nhà đều điên cuồng lục lọi công thức trong túi thần kỳ.
Tần Hoài cũng có chút cảm động rồi.
Hắn bắt đầu tự kiểm điểm xem có phải dạo này mình hơi ngó lơ Đàm Duy An hay không, dù sao Đàm Duy An cũng thực sự rất thích trốn việc, có những lúc lười biếng đến mức làm bản thân hoàn toàn mờ nhạt, không có chút cảm giác tồn tại nào.
Đàm Duy An mỗi ngày ngoại trừ miễn cưỡng theo kịp tiến độ của nhóm để làm một chút Điểm Tâm liên quan, thì chỉ tùy tiện luyện tập vài món Điểm Tâm mà hắn thạo, lượng công việc có thể nói là ít nhất, nhàn hạ nhất trong lứa sư phụ Điểm Tâm bếp bánh lần này.
Trên người Đàm Duy An thậm chí còn toát ra một cảm giác buông thả, một kiểu buông thả căn bản không thể nào xuất hiện ở những đầu bếp xuất thân từ Tri Vị Cư.
Mỗi ngày hắn vừa đứng vào bếp, trên mặt liền hiện rõ mấy chữ to: Luyện được thì luyện, không luyện được thì dẹp.
Tần Hoài sau khi cảm động xong, vội vàng lên tiếng hòa giải: "Đổng Sĩ không có ý đó đâu, ê này, Đàm Duy An, cậu lấy quả cà chua này ở đâu đấy? Lấy cho tôi một quả với."
Đàm Duy An nhanh chóng bị đánh lạc hướng, giơ tay chỉ vào kệ rau củ: "Lấy bên kia kìa, cà chua hôm nay ăn khá ngon, mọng nước, chua chua ngọt ngọt."
Đàm Duy An bị Tần Hoài dụ đi lấy cà chua giúp hắn, Tần Hoài tranh thủ thời gian hỏi Đổng Sĩ: "Cậu cảm thấy với tính cách trước đây của tôi, sẽ không thể nào có chuyện chỉ luyện tập qua loa sau khi tạo hình của Tứ Hỉ Quyển đã có chút tiến bộ. Mới 3 giờ chiều đã nghỉ không luyện nữa, mà lại quay sang làm những Điểm Tâm khác chứ gì?"
Đổng Sĩ gật đầu, trên mặt ngập tràn vẻ khó hiểu: "Trước kia cậu toàn luyện một loại Điểm Tâm là cứ luyện mãi, những Điểm Tâm khác đều không đụng tới, chỉ khi nào luyện mệt rồi mới làm vài món Điểm Tâm dễ dễ để giải trí thôi.”
"Lúc cậu không có ở đây, đại sư huynh thường xuyên lấy trạng thái lúc cậu luyện Tứ Hỉ Thang Đoàn với Giải Hoàng Thiêu Mạch ra làm ví dụ với tôi, bảo tôi lúc thái rau không được lơ đãng, bắt tôi phải dồn hết tâm trí lên cái thớt, bắt tôi phải học hỏi trạng thái và sự tập trung của cậu."
Trên mặt Đổng Sĩ viết rõ dòng chữ: Người anh em à, cậu là sách mẫu để giảng dạy đấy, sao giờ lại biến thành vở bài tập sai rồi?
Tần Hoài không ngờ trong khoảng thời gian hắn không ở Hoàng Kí, Hoàng Gia lại lấy mình ra làm tấm gương xuất sắc để giáo dục Đổng Sĩ. Nhưng suy nghĩ kỹ lại thì cũng có lý, Đổng Sĩ chỗ nào cũng tốt, thiên phú cực cao, chỉ là tính cách có hơi quá tăng động, hơn nữa lại cực kỳ mất tập trung.
Chuyện này cũng liên quan đến sở thích của Đổng Sĩ, bình thường hắn vốn thích hóng hớt Bát Quái, buôn chuyện Bát Quái, muốn làm được cái việc không bỏ sót bất kỳ một cái Bát Quái nào xung quanh mình, thì không thể nào tập trung vào một chuyện được, chắc chắn phải tai nghe sáu hướng mắt nhìn tám phương.
Tần Hoài giải thích: "Đó là trước kia thôi, tình hình bây giờ khác rồi."
"Tình hình gì khác cơ?" Đàm Duy An chọn một quả cà chua vừa to vừa đỏ lại còn đẹp mã đi về, nhét luôn quả cà chua vào tay Tần Hoài.
"Tứ Hỉ Quyển không giống với những món Điểm Tâm tôi từng luyện trước đây." Tần Hoài tiếp tục nói, "Tứ Hỉ Quyển quá khó, tôi không học được."
Đổng Sĩ & Đàm Duy An: ???
Cả hai người đều vô cùng sửng sốt nhìn Tần Hoài, biểu cảm của Đàm Duy An lại càng khoa trương hơn.
Đàm Duy An đã tận mắt chứng kiến Tần Hoài chỉnh phục từng món Điểm Tâm một như thế nào.
Hắn hết lần này đến lần khác gia nhập tổ đội của Tần Hoài, hết lần này đến lần khác đội sổ trong đội, trốn việc, chẳng hiểu tình hình ra sao, móc công thức ra, hoàn toàn không có cảm giác tham gia. Cảm giác thì tìm không thấy, Điểm Tâm thì học không xong.
Nhưng Đàm Duy An cảm thấy không sao cả, hắn đã nhìn thoáng ra rồi.
Hắn đều có thể chấp nhận việc đầu óc Tần Hoài có chút vấn đề, vả lại cái hệ thống trò chơi mà Tần Hoài tưởng tượng ra quả thật rất hữu dụng, chấp nhận việc Tần Hoài là một tên biến thái, chấp nhận việc Tần Hoài có thể chưa uống sạch canh Mạnh Bà, chấp nhận việc Điểm Tâm Tần Hoài làm ra có thể sẽ vinh dự lên trang bìa tạp chí Tri Vị một lần nữa, chấp nhận việc Tần Hoài có thể sẽ nhanh chóng chen chân vào Danh Trù Lục, chấp nhận việc Tần Hoài có thể sẽ thiết lập kỷ lục mới về thứ hạng cao nhất của đầu bếp bếp bánh trong Danh Trù Lục...
Đàm Duy An cảm thấy nếu có một ngày Tần Hoài nói cho hắn biết, thật ra Tần Hoài chính là đứa con lưu lạc bên ngoài của nhà họ Đàm bọn họ thì hắn cũng có thể chấp nhận được.
LVQ8371