"Tiểu Tần cậu nói xem có đúng không? Cái kỹ năng bắt nếp này cũng không phải ngày một ngày hai là học giỏi được, lão tam nói thật ra không sai đâu, bắt nếp quan trọng nhất chính là tay phải vững, sau đó là tâm phải ti mi, còn lại toàn bộ phải dựa vào thời gian.”
"Nếu cậu bằng lòng, ở lại Tri Vị Cư chúng tôi thêm một thời gian cũng tốt lắm. Có lúc Tiểu Đàm ở bên cạnh còn không bắt kịp chuyện của ba người chúng tôi, chỉ có cậu là theo kịp thôi."
Triệu Thành An điên cuồng phụ họa: "Đúng thế đúng thế, tôi đã nói từ trước rồi, bàn bếp của Tần Hoài được xếp ngay cạnh chúng ta, sau này bốn người chúng ta cứ vừa làm Điểm Tâm vừa chém gió. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tần Hoài này, cậu đã đứng xem suốt năm ngày rồi, rốt cuộc khi nào mới định bắt tay vào làm Điểm Tâm đây? Kỹ thuật nặn bánh của cậu thật sự phải bắt đầu luyện tập đi thôi, chứ chỉ nhìn không thì sao mà biết làm được."
Tần Hoài vừa định lên tiếng thì đã bị Chu Yến cắt ngang: "Cậu gấp cái gì, sư phụ chắc chắn có sự sắp xếp của ông ấy rồi. Tiểu Tần cứ quan sát thêm vài ngày cho quen là đúng, chặng đường sau này còn dài mà."
Cái gì mà gọi là chặng đường sau này còn dài cơ chứ?
Hơn nữa, việc tôi có thể bắt kịp nhịp độ trò chuyện của ba người, chăng phải là do ba người căn bản đâu có cho tôi cơ hội xen vào, nên vốn đĩ đâu cần phải cố bắt kịp sao?
Ngay lúc Tần Hoài tìm được cơ hội, vừa hé miệng định nói gì đó thì Chu sư phụ đã quay lại.
Tần Hoài biết, khoảnh khắc buổi chiều mà hắn mong đợi nhất mỗi ngày đã đến, chính là lúc được ăn Đản Thát thỏa thích.
Tần Hoài rất tự giác bước hai bước về phía Chu sư phụ, kết quả ông ấy không hề có ý định dẫn hắn đi nơi khác, mà lại đi thẳng về phía hắn.
"Tiểu Tần, mấy ngày nay quan sát thấy thế nào?" Đây là lần đầu tiên Chu sư phụ hỏi Tần Hoài về chuyện quan sát này.
"Dạ... rất tốt ạ." Tần Hoài đáp: "Cháu cảm giác cũng học được chút gì đó, nhưng không rõ có đúng là những thứ mà ông muốn cháu học hay không.”
Chu sư phụ không trả lời thẳng vào vấn đề của Tần Hoài, chỉ cười cười: "Đợi lát nữa sẽ biết."
"Tôi đã gọi Tiểu Đàm tới làm phụ bếp cho cậu rồi, trước đó chẳng phải cậu từng hỏi tôi khi nào thì có thể làm Điểm Tâm sao?"
"Tôi thấy bây giờ là thời điểm rất thích hợp, cậu đã đứng xem nhiều ngày như vậy, tin chắc cũng thu hoạch được không ít, chi bằng cứ..."
"Làm một mẻ Đản Thát đi."
Đản Thát?
Chu sư phụ, cháu không giỏi làm Điểm Tâm Khai Tô đâu!
Cháu tới đây là để trau dồi kỹ năng bắt nếp cơ mà, ông còn nhớ không đấy?
Đản Thát, món Điểm Tâm mà bất cứ người dân trong nước nào cũng thuộc nằm lòng.
Từ phiên bản bị bớt xén nguyên liệu bán ở các tiệm nhỏ với giá 2 tệ rưỡi một cái, phần nhân bánh chỉ có một màu vàng ươm chứ chẳng thấy chút màu caramel nào, cho đến phiên bản tiêu chuẩn của hãng K nào đó giá tuy hơi cao nhưng lại được đánh giá tốt và chất lượng ổn định, cùng với đủ loại phiên bản "hộp mù" từ đắt đến rẻ do các tiệm bánh ngọt lớn tung ra nhưng chẳng ai đảm bảo là ngon, Đản Thát có thể nói là một trong những món Điểm Tâm phổ biến nhất.
Vậy Tần Hoài đã từng làm món Điểm Tâm phổ biến như vậy chưa?
Từng làm rồi.
Nói ra thì thật xấu hổ, tuy Tần Hoài từng làm, nhưng quá trình làm Đản Thát của hắn còn ăn bớt công đoạn hơn cả Triệu Thành An. Hắn mua thẳng vỏ bánh và dung dịch trứng làm sẵn ở siêu thị, rồi cùng Tần Lạc dùng lò nướng ở nhà nướng ra một mẻ gọi là Đản Thát thành phẩm.
Ai cũng biết, Tần Hoài cực kỳ không giỏi làm Điểm Tâm Khai Tô.
Làm Điểm Tâm Khai Tô đòi hỏi phải nhào được khối bột ngàn lớp. Bột ngàn lớp là tên gọi chung cho tất cả các loại bột dùng làm sản phẩm bánh xốp, bột xốp nước là hỗn hợp bột nhào từ nước, mỡ và bột mì, còn bột xốp khô là loại bột chỉ dùng mỡ nhào chung với bột mì.
Mà bột ngàn lớp lại có thể chia thành ba nhánh là Ám Tô, Minh Tô và Bán Minh Bán Ám Tô, Minh Tô nếu phân loại theo kỹ thuật thì lại được chia thành Đại Bao Tô và Tiểu Bao Tô.
Có phải mọi người nghe thấy rất chuyên môn và cực kỳ khó hiểu không?
Lần đầu tiên Tần Hoài nhìn thấy lời giải thích này trên Điểm Tâm Đại Toàn, hắn cũng chẳng hiểu gì cả. So với những loại Điểm Tâm cơ bản như Bánh Bao, Xíu Mại, các loại bánh ngọt, món mì chỉ cần xem công thức là hiểu, thì Điểm Tâm Khai Tô mà muốn chỉ dựa vào câu chữ và hình ảnh để học cách làm thì đúng là người si nói mộng.
Dù sao thì với thiên phú của Tần Hoài, lúc nhỏ hắn chỉ đọc Điểm Tâm Đại Toàn cũng chẳng thể hiểu nổi. Đương nhiên, có hiểu cũng vô dụng, Tần Gia mãi đến năm hắn học lớp mười một mới mua lò nướng, trước đó đến cái lò nướng còn chẳng có, đúng thật là có bột mới gột nên hồ.
Tần Hoài mãi đến khi trong nhà có lò nướng, mua một mẻ bán thành phẩm ở siêu thị về cùng Tần Lạc nướng hai mẻ Đản Thát cho đã thèm, sau đó mới lên mạng tìm các video hướng dẫn liên quan, mày mò một thời gian thì đại khái cũng nắm được chút bí quyết, có thể làm được vài món Điểm Tâm Khai Tô đơn giản, ví dụ như loại Tô Bính cơ bản, Đào Tô các thứ.
Còn về phần Đản Thát...
Thú thực mà nói, trước khi Tần Hoài đến Tri Vị Cư, hắn chưa bao giờ liên tưởng Đản Thát với kỹ thuật Khai Tô. Trước đây cứ nhắc đến Điểm Tâm Khai Tô, trong đầu hắn lại hiện lên những món cực kỳ tinh xảo đẹp mắt, kiểu như Hà Hoa Tô, Bình Quả Tô, Lê Nhi Tô, Uyên Ương Tô các thứ, chứ Đản Thát á...
LVQ8371